Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012
"Phan, Lâm mãi quốc - Triều đình khi dân !"
Thế kỷ XIX, nước Nam bế môn quan tỏa, dân chúng nghiệp chướng đói rách tơi bời thê thảm, nổi dậy như bầy ong vỡ tổ. "Đảng trưởng" Tự Đức và "Nhà nước Huế" chủ trương "tiêu diệt thế lực thù địch", cố giữ lấy chế độ lỗi thời triều đình vạn tuế cho quan chức thỏa thuê phè phỡn suốt đời.
Liên quân Pháp, Tây Ban Nha dòm ngó nước Nam suy yếu, bèn hè nhau viễn chinh xâm lược. Chúng đánh phá Đà Nẵng rồi bỏ vô Nam mưu chiếm Gia Định.
Tướng Nguyễn Tri Phương lập đại đồn Kỳ Hòa chống giữ. Sức yếu thế nhược, thành ra ngài liên tiếp thua trận mất đất.
" Quân Pháp và quân Y Pha Nho ở Sài gòn lúc bấy giờ chỉ có độ 1.000 người mà quân của Việt Nam ta thì có đến hơn một vạn người. Nhưng mà quân ta đã không luyện tập, lại không có súng ống như quân Tây. Mình chỉ có mấy khẩu súng cổ, bắn bằng đá lửa, đi xa độ 250 hay là 300 thước tây là cùng; còn súng đại bác thì toàn là súng nạp tiền mà bắn mười phát không đậu một. Lấy những quân lính ấy, những khí giới ấy mà đối địch với quân đã lập theo lối mới, thì đánh làm sao được. Bởi vậy cho nên xem trận đồ của Việt Nam ta từ đầu cho đến cuối, chỉ có cách đào hầm đào hố để làm thế thủ, chứ không bao giờ có thế công, mà người Tây thì lợi cả công lẫn thủ."
Quân Pháp vì thế hạ được đồn Kỳ Hoà, chiếm tỉnh Định Tường rồi vết dầu loang ra chiếm tiếp Biên Hòa, Vĩnh Long. Quan quân "chánh quy" triều đình bỏ chạy, dân chúng nghĩa quân khắp nơi tự động tiêu thổ kháng chiến, chống Tây xâm lược.
Bấy giờ miền Bắc, vô số "giặc giả" nhân cơ hội, kích thích dân chúng khởi nghĩa lật đổ nhà nước, tạo ra thế gọng kìm Nam Bắc khiến vua quan phải bạc tóc đối phó.
Triều đình Tự Đức chọn con đường bán nước hòa giặc, rảnh tay đối phó dân chúng cứu nguy chế độ. Hai đại quan Phan Thanh Giản (Tổng tài quốc sử quán), Lâm Duy Hiệp (Binh bộ thượng thơ), nhà vua sai cử vô Nam nghị hòa khiến bọn Pháp cũng ngạc nhiên sung sướng. Nhâm Tuất hòa ước (1862) ký kết, ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) chủ quyền "Đại Pháp", nước Nam phải nộp thêm 4 triệu franc chiến phí. Đổi lại, Pháp giao trả Vĩnh Long để ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ vẫn thuộc triều đình.
Hòa ước Nhâm Tuất làm dân chúng sôi sục căm tức. Phan Thanh Giản , Lâm Duy Hiệp hóa ra hai kẻ mãi quốc cầu vinh. Triều đình xoa dịu dân bằng cách nghị tội Lâm, Phan.
Lâm bị tước phẩm hàm, uất ức mà chết. Riêng Phan được triều đình cử đi sứ Paris lập công "chuộc lại ba tỉnh".
Phái đoàn bộ ba Phan Thanh Giản, Phạm Phú Thứ, Ngụy Khắc Đản đi sứ đến Tây kinh, gặp lúc "Pháp hoàng Nã Phá Luân đệ tam" đi nghỉ mát, đành ăn chờ ở chực sau một tháng mới gặp. Pháp hoàng vui vẻ ghi nhận ý kiến, hẹn đình nghị rồi mới sẽ đáp từ sau đó.
Ba sứ đáp tàu thủy lênh đênh về nước. Phan Thanh Giản nhiệm sở trấn thủ tỉnh Vĩnh Long. Quân Pháp ổn định cai trị miền Đông xong xả bèn đánh chiếm tiếp ba tỉnh miền Tây Nam kỳ là Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên.
Đáng ra, quân triều đình phải kế sách hợp lực cùng dân chúng tiêu thổ kháng chiến, quân dân một lòng họa may cầm chân giặc giữ nước. Thế nhưng họ Phan chưa đánh đã thua, còn hối hả giục quân sĩ nộp hết thành trì cho bọn xâm lược, rồi uống thuốc độc tự sát !
Hậu sanh cụ Phan "mãi quốc" sau này có ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng nước VN CS, góp công đổi mới làm cho cuộc sống dân chúng dưới trào này bớt đi phần khốn khó. Cụ Phan "mãi quốc" được giới sử học "cách mệnh" xóa đi tội đồ bán nước, lý do mất nước "tất yếu lịch sử", cụ dâng đất cho giặc chỉ cầu mong dân được an ổn sống đời nô lệ, nên cũng gọi là có lòng yêu nước thương dân !
Đất nước nào cũng vậy, có lòng yêu nước mới sanh ra tinh thần giữ nước. Có giữ được nước mới còn tên quốc gia dân tộc mình để mà gọi. Chế độ cầm quyền của dân, do dân, vì dân thời sẽ đứng về phía dân, cùng toàn dân "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", sanh ra sức mạnh giữ nước. Nhà nước nào ở trong tay bọn bán nước buôn dân, mưu cuộc sống vinh thân phì gia, thời chúng nó sẽ sẵn sàng mãi quốc cầu vinh, viện dẫn vô vàm lý tro lý trấu. Ngẫm nghĩ sai một ly đi xa một dặm, "Phan, Lâm mãi quốc, triều đình khi dân" di họa ra, dân chúng sau này theo cụ Phan Bội Châu, "xối máu nóng rửa vết dơ nô lệ" rồi để cơ hội CS nắm quyền.
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
Tứ xứ can qua.
" Long vĩ Xà đầu nổi chiến tranh
Can qua xứ xứ khởi đao binh..."
Cuối Thìn đầu Tỵ, binh đao tứ xứ khởi cuộc tàn khốc, lời sấm cụ Trạng chắc sẽ sửa soạn ứng nghiệm rồi. Dù nước nhỏ chinh chiến dài lâu kiệt quệ biết quý hòa bình đi nữa, cũng khó trốn thoát cái nghiệp tiền định.
Nước lớn an ổn dài lâu, súng đạn có nhiều đâm ra thích "tập trận thật" đánh đấm hung hăng đi ăn cướp.
Nó gây sự nhờ tự tin nó to nó lớn, thêm bom rơi đạn lạc chỉ trút vô nước yếu chớ nước nó thời không, mới mạnh thế để nổ súng lệnh "thu hồi toàn vẹn lãnh thổ".
Nghĩ cũng lạ, mong hòa bình lại phải chuẩn bị đối phó cái điều chiến trận không muốn. Kẻ thù thấy gót chân Asin ốm đói, bèn ác ôn xoáy vô đó đâm thọc gây gổ, buộc người muốn hòa phải chiến.
Giờ phút chót 1/1/2013, nước lớn có thể " khám xét tàu bè quốc tế" vùng biển "lưỡi bò" tham lam tự vẽ, tịch thu bắt bớ về cái tội "xâm phạm chủ quyền" chúng nó.
Tức nước vỡ bờ, súng sẽ nổ bất chấp vạn sự hèn hạ cấm đoán. Quân thù chỉ đợi có thế "tiên hạ thủ" trước "Kilô hiện đại nhất thế giới, đợi tháng 5 tháng 6 mua về..."
Kịch bản can qua tứ xứ, dù muốn dù không, chắc chắn là một cuộc "chiến tranh kì dị". Vì rằng đánh giặc mồm trên "tình anh em đồng chí", người "anh hùng đệ nhất" mới tận mạt hồi sau mã đề dương cước.
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
Cắt cáp thăm dò cướp.
Người Tàu thâm sâu mưu kế, việc gì làm tính toán kỷ cơ trước chục nước cờ chớ không xuất chiêu lan khan đột xuất.
Sử Tàu, sử đánh đấm phân loạn, chiếm chỗ này giành chỗ khác, lan tràn phình lấn, nên chi họ quá nhiều kinh nghiệm đi cướp đất lấn biển tứ xứ cận kề.
An Nam rừng vàng bể bạc, không may nằm sát chân bọn người Tàu, đành phải đủ kế cách đương cự kiếm cơ may trường tồn. Ấy cũng nét chánh gọi là sử ký giữ nước.
Khi yếu đám liệt cường xâu xé, nằm gai nếm mật, Tàu ẩn mặt chờ thời. Mạnh lên rồi lại tìm cách lan tràn đi ăn cướp. Cướp biển nay thay cướp đất xưa, dễ, lợi, hợp thời.
Hải quân Tàu biển Đông tựa vô Tam Á, lại chiếm Hoàng Sa làm thế ỷ dốc, hạm đội Nam Hải nay thêm tàu sân bay Liêu Ninh (Thi Lang) thử nghiệm thành công lên xuống. Tiền đề "để làm một trận" coi như đã sẵn.
Dầu khí dưới thềm lục địa, người Việt đang thăm dò khai thác hút bán lắm tiền, làm dân Tàu thèm khát tức tối. Vô số mưu đồ ăn cướp sôi sùng sục lên, kêu gào hành động.
Mắt đăm đăm ngóng về "Nam Hải", tâm trí đang dồn vô "Nam Sa chư đảo", tập trận dồn dập không ngoài chuẩn bị cho "đại quân Nam hạ", lại giả dương Đông kích Tây rộn bộ chuyện "Điếu Ngư đài" !
Trước chơi tàu Hải Giám, nay dụng bọn "Ngư dân đánh cá", tiến sâu vô vùng biển VN, ngang nhiên cắt cáp là cái chiêu bài thăm dò phản ứng. Bày đặt ra trò qua "thăm hỏi","thông báo tình hình", đồng lúc với "vô tình cắt cáp" không ngoài sự ném đá dò đường.
Lời bàn luận :
Trong thế yếu đuối so với nước Tàu, biết địch biết ta trăm trận may chăng thắng một, để cố giữ cho được chủ quyền biển đảo, bắt buộc "ta" kế sách nhu thắng cang nhược thắng cường. Nhu nhược quỵ lụy, chịu nhục nhã hết sức, mong một bề "trong ấm ngoài yên". Chọn lùi để tiến, hy vọng đất nước mạnh lên có sức "chống xâm lăng" đề phòng họa tới.
Tuy nhiên, sách vở ấy sự khó thấy cũng nhiều, dễ "suy nhược thần kinh" suy nghĩ.
- Miếng đánh của "ta", hình như bọn "thầy Tàu" quá tường quá tận. Chúng bèn tương kế tựu kế "bắt tay trước mặt đâm thọc sau lưng", từ tốn trói tay người "An Nam bạn tốt".
- Hòa bình an ổn mà lòng người tan nát, đảng dân đối kháng, chánh sách u ơ, sâu bọ cắn xé nát tan kinh tế. Nước nhà suy kiệt chia rẽ thì lấy chi nội lực nói câu "giữ nước" ?
Thế cờ cuộc trận "dân giàu nước mạnh có sức giữ nước", sự thể "quáng gà lụy cáo" bối rối phản ứng mấy cách "Tàu chơi", ắt sẽ sanh nguy cơ nguy sự.
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Thời nay xây cất.
Thời xưa xây dựng, vua quan thành quách gạch gỗ, dân chúng tranh tre nứa lá, triều đình đặt để bộ Công trong lục bộ, đứng trưởng là Thượng Thơ, chung quanh tả hữu Tham Tri, Thị Lang trông coi xây cất.
Cái đời sống cổ đại chưa phát triển cho mấy, nên việc xây dựng nó đơn giản. Thợ mộc thợ nề, thợ tre thợ đụng, thợ gạch thợ gỗ tuỳ theo đó việc mà làm. Thợ kép giỏi xây cung vua phủ chúa, nhà đại phú gia, lầu vị trưởng giả...Thợ tay ngang đi nhà đại chúng kiếm gạo cơm nuôi cuộc đời bác thợ.
Thời nay xây dựng rắc rối. Nhà cao tầng, chung tập thể, cơ xưởng máy móc, cầu cống giao thông, đập thuỷ điện, máy hạt nhân, quần thể di tích cha con ông bà tổ tiên độc đảng, tượng đài bác đứng bác ngồi... rất chi đa sự. Thành thử trong Chánh phủ, bộ Xây dựng có vị "tư lệnh ngành" ngài Bộ trưởng cộng thêm bảy vị Thứ trưởng, đều tài ba cơ hội chỉ huy xây dựng, kiến trúc nước nhà.
Mấy kẻ giỏi giang thời có học hàm lớn, học vị nhiều, kiến thức lý luận cũng cả cao siêu.
- Bộ trưởng Dũng : Thạc sĩ kinh tế, Cử nhân chính trị - Trên đại học. Lý luận Cao cấp
- Thứ trưởng Nghị : Tiến sĩ Khoa học Kỹ thuật Xây dựng. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Quang : Kỹ sư xây dựng mỏ. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Nam : Kỹ sư Hoá silicat. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Khánh : Kỹ sư Chế tạo máy. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Sơn : Kỹ sư Kinh tế xây dựng. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Toàn : Tiến sĩ kiến trúc. Lý luận chính trị: Cao cấp
- Thứ trưởng Linh (nữ) Thạc sỹ Quy hoạch đô thị - Kiến trúc sư. Lý luận chính trị: Cao cấp
Tài ba cao cấp trông coi xây dựng "vĩ mô"cả, nên chi xây cất thời nay lắm sự để đời.
Ví dụ một vài "xảy ra" sau đây.
1. Thành nhà Mạc xây thành lò gạch mới :
2. Chùa Trăm Gian ngàn năm xây trẻ lại một ngày :
3. Biệt thự "bất động sản" ồ ạt xây hoang vu cỏ mọc :
4. Những công trình "nghìn năm Thăng Long" xây ngày ấy bây giờ :
5. Phá rừng "khảo sát gỗ quý", tiến hành xây đập "bom nổ chậm" điện khí hóa :
- Đập thủy điện Sông Tranh nứt chảy, động đất vẫn "an toàn" tuyệt đối :
- Đập thủy điện Đak Rông Quảng Trị vỡ chỉ sau 15 ngày hòa lưới điện quốc gia:
- Xe Ben "tông sập" đập thủy điện Đăk Mek Kom Tum :
6...đang khảo sát xây điện hạt nhân Ninh Thuận :
Lời bàn luận :
Chiến tranh làm tan hoang đến hồi hòa bình, việc xây dựng lại nước nhà cho văn minh thịnh vượng là điều cốt cán. Chủ quản xây cất gồm quý vị giỏi tâm tầm tài đức, việc khởi xướng, kế hoạch, điều hành từ trên xuống dưới sẽ ít ỏi điều phiền não chướng tai gai mắt.
Cái thời giả tạo thắng thế, kẻ lưu manh cơ hội nịnh bợ mới dễ trèo cao làm lớn. Mua chức đoạt quyền, bằng cấp giả dối rồi ngoi lên vị trí cao để vơ vét vinh thân phì gia, kéo đoàn kéo lũ đám con cháu đàn em khốn nạn xây thành đắp luỹ "nhóm lợi ích", dùng thế lực hút máu dân tàn phá đất nước. Hậu quả mặt tiền bịp bợm thì mặt hậu phải cụt đuôi, sự đương nhiên thời nay xây cất.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















