Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Buồn cho "U ghô Cha vết" !


Tổng thống "U ghô Cha vết" - phiên âm tên Việt báo QĐND dùng - đã từ trần do bệnh nan y dẫu sanh tiền lui tới thiên đàng Qui Ba, trị liệu lâu dài vẫn không thoát chết được.
Thương xót ông không sống cả đời để làm tổng thống cho nước ông nhờ, cho VN còn một người bạn lớn, cho Qui Ba, I Răng có người đồng chí chống Huê Kỳ điên loạn.
Ung thư là thứ bệnh không thể chữa trị. Đi khám mấy bác phán một chữ "cancer", coi như rồi đời cái chắc. Dược hóa xạ thực ra giả thuật bọn bác bày đặt đặng moi tiền khổ chủ tiêu xài hợp pháp. Chuyện "U ghô Cha vết" đi Qui Ba "trị lành bệnh ung thư", một sự bịp dối trời lừa đất ai cũng biết và ai cũng chờ sự rõ.
Sự rõ ra rồi mà con chồn chết con thỏ cũng thương, thương ông "Cha vết" chết.


Nước Nam bệnh ung thư phổ biến diện rộng. Trẻ trung chết vì nó vô số. Chỉ riêng đảng đông đúc là sống cả thế kỷ dai sức không chịu về gặp đảng tổ bác tổ cho thiên hạ đặng nhờ. Thực ra, chẳng có chi kỳ lạ. Lý do sau đây :
Thứ nhất, đảng phải có sức sống mãnh liệt đặng đi lặt phong bì về, bòn thêm cho cháu. Thứ hai, đảng sợ chết đi mất sướng, mới rau sạch tự trồng, mới hồng sâm thuốc bổ Đại Hàn loại bỏ "gốc tự do", mời thêm bọn bác đeo bám tự tuần, hơi hướm vội vàng trừ thu lãi suất. Thứ ba, đảng mời đội ngũ thầy bà sư sãi hùng hậu, cầu kinh tụng sớ cầu an, đem tiền chu chi thánh phật.
Thứ tư, thứ năm, thứ này thứ nọ, đảng tổ bí mật dú diếm di truyền chỉ nội bộ đảng biết.
Lại chuyện người bạn lớn "nhân dân VN" bên xứ Nam Mỹ vội từ trần, thực lòng tiếc sao ông không qua VN cho đảng ta tư vấn mau lành suốt đời tổng thống ?


Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Mấy mũi tên đỏ.


Bản đồ giao tranh đánh đấm có mũi tên đỏ chỉ hướng tấn công quân lính hai phe hai phía. Mấy chiến dịch "thắng lớn" tự tháng 3/1975, bản đồ đầy mũi tên đỏ đâm chĩa dữ dội vô Tây Nguyên, Đà Nẵng Huế, Sài Gòn... tỏ ra ý quân lính CS giỏi giang ra đòn sấm sét quân thù chết ngắt. Ngẫm lính cụ Hồ được bọn China đưa súng đạn thừa mứa cho mà bắn giết quân dân miền Nam đang đành đoạn tháng Ba thiếu đạn. Lấy súng đạn bọn Tàu bắn giết đồng bào giành chiến thắng, nay tưng bừng kỷ niệm vẻ vang quá thể.
Cũng may cho cán binh Bắc Việt "thắng lớn"chớ không nay họ chắc không khác BTT cho mấy. Có khi thê thảm hơn vì BTT có võ khí nguyên tử đem đi dọa chúng kiếm ăn mà dân còn đói nhai cỏ, ăn thịt người.
Những ngày qua, tin tức bọn Tàu đem máy bay tuần tra vùng trời vùng biển ở Trường Sa VN. Nghe nói quân đội nhân dân "anh hùng" im re núp ngó chúng nó xâm phạm vùng chủ quyền không ho he hó hé. Thử hỏi đội quân vỗ ngực "kẻ thù nào cũng đánh thắng" liệu đã dám đưa chiếc máy bay nào lọt vô vùng trời Hoàng Sa "kiểm soát đảo ta" chăng chớ.
Thấy mũi tên Tàu đâm thọc trên mấy bản đồ net mà giật mình. Quân đội nhân dân "đảng giáo dục" đang lo ưu tiên "bảo vệ đảng", chống bọn dân đen "diễn biến hòa bình"...



Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Tiếc thương bà Cầu hát xẩm.


Tin cụ bà Hà Thị Cầu một giọng ca xẩm xưa đặc sắc qua đời, làm cho mọi người thích thú âm nhạc cổ truyền đều quá thương tiếc.
Hát xẩm là cái thể loại cầm ca người mù xưa, hát kể lể mấy chốn chợ búa đình chùa, ở ngả ba bến đò bến xe, khiến thiên hạ mũi lòng bố thí cho mà sống qua ngày đoạn tháng.
Tục truyền đời nhà Trần, hai vị con vua chém giết nhau tranh đoạt ngôi báu, vị thất bại bị đâm mù mắt chịu sự cùng cực đau khổ tối tăm cụt đường sống sót. Có ông Bụt thương xót bèn hiện lên báo mộng, bày kẻ thua cuộc chế cây đàn nhị, hát điệu xót xa, lấy đó điều kiếm ăn sanh sống. Quả nhiên, người con vua thua cuộc cứ thế cứ thế làm theo đàn hát, chim chóc muông thú nghe rồi cũng phải cảm động giúp đỡ, thành ra vị được thăng tiến, dần dà vinh hoa phú quý. Vị đó sau này truyền nghề lại mấy người mù, trở thành ông tổ nghề ăn mày hát xẩm.


Cụ bà Hà Thị Cầu vốn người tỉnh Ninh Bình đất Bắc, sanh năm 1917 ở một gia đình xẩm nghèo đói di truyền cha mất mẹ khổ, năm 8 tuổi cầm thau nhôm theo người mẹ hát xẩm, lang thang cầu thực đầu đường xó chợ. Năm 16 tuổi, cụ làm vợ hầu thứ 18 cho tay trùm Mậu, đẻ được 7 người con chết mất 4, về già thì sống với cô con gái nghề bán cá ở chợ.
Phàm được ông Trời phú cho giọng hát hay để thiên hạ mê muội thì thường được vinh hoa phú quý. Ca sĩ thành danh nội quốc hải ngoại, ca sĩ hát cải lương sân khấu, hát phòng trà chạy xô, hát nhạc vàng nhạc xanh nhạc đỏ, hát nhạc đảng nhạc bác chí ít ấm thân tiền tỷ. Tuy nhiên, trời phú cụ Cầu giọng hay mà theo nghiệp xẩm đành phải khổ cực cả đời. Thời xưa hát xẩm ăn mày, thời bác đảng "triệt hạ tàn tích", thời đổi mới "tôn vinh phục hồi", cụ hát hay say nghiệp, đạt danh tiếng "đệ nhất xẩm" nhiều bằng khen giấy khen mà tiền lại không đến túi, hóa ra khổ nghèo cả đời cuộc kiếp.
Những khổ cực đeo bám đời người đàn bà hát xẩm từ nghiện nghề đến nghiện rượu nghèo tới cả phút lâm chung, có thể cái sự trời buộc đặng cho bà giọng xẩm ca da diết.


Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Cao nguyên chiến lược.


Tây nguyên nắng bụi mưa bùn lạnh trời đất đỏ, khách lạ đi lên đi xuống may có em đời còn dễ thương... Nhạc Phạm Duy, cà phê cà pháo, vội vã lên xe đò tẩu thoát về xuôi, để lại mấy cảnh buồn đìu hiu cỏ cây thiên hạ. Tháng Ba tới rồi hiểu ra lòng người tha hương cao nguyên lập nghiệp. Kontum, Pleiku, Daklak, Lâm Đồng, đất cao nguyên quê hương người Thượng lâu đời. Người dưới xuôi kéo lên sanh sống, khai phá đất đai, lập đồn điền, tạo nên phố xá, cùng với sắc tộc thiểu số nên vùng cư dân bao la đất đỏ.
Xe chạy trên đường HCM, thấy sự mở mang đại lộ tự Bắc vô Nam quanh co dài dòng hằng nghìn cây số, đường băng qua Tây nguyên, ngẫm cái ý nghĩa chiến lược sâu xa chế độ.
Tây nguyên đất núi lửa bazan trù phú là mái nhà chung của Đông dương bán đảo. Vùng cao lợi hại này làm căn cứ di dưỡng ẩn nấp, xuất phát quân hành xuống Trung vô Nam ra Bắc, khống chế Nam VN đúng như câu nói truyền tụng  "làm chủ Tây nguyên làm chủ miền Nam". Sử ký chứng minh Nguyễn Nhạc đánh bạc hết tiền phạm luật chết, bèn trốn lên vùng thượng đạo, phất cờ khởi nghĩa, làm khan trận cờ đánh sập chế độ cả Trịnh cả Nguyễn. Hồi VC trường kỳ kháng chiến, chỉ khi chiếm lấy Buôn Mê Thuộc, Tổng thống Thiệu phải "triệt thoái cao nguyên", chế độ VNCH lập tức sụp đổ.


Suy xét nguy cơ sập tiệm, chánh trị nay lo sợ mấy điều "sanh sự" :
- Diễn biến hòa bình, hình thành phe đối lập "ký tá", thiên hạ ủng hộ quá trời đất, các "đại thần" đồng lòng tụ họp phế truất "Lê ngọa triều cũ", suy tôn "Lý Công Uẩn mới", mở mang lại một nước nhà.
- Quốc tế thuận lợi, China hết thời cộng sản, đảng mất chỗ dựa, dân chúng chớp thời cơ làm lại một cuộc "cách mạng tháng Mấy" loại bỏ chế độ.
- Quân đội tướng tá bất mãn bất ngờ kéo xe tăng vào thủ đô, bao vây hốt ổ "bộ Chánh trị", chiếm đài phát thanh, giải thể chế độ, tuyên bố "VN tự do".
- Anh hùng hào kiệt địa phương tham vọng (hoặc bị ép thế) nổi dậy "khởi nghĩa". Tất nhiên "chánh trị địa lợi" nó điều kiện sẽ cho ra "Tây Sơn tam kiệt" hoặc một "Cao Bá Quát" tru di tam tộc, hận đéo mẹ đời.
- "Chí nguyện quân Trương Phụ, Mộc Thạnh", thể theo nguyện vọng "tha thiết", tràn vào "giải phóng", kéo theo một đoàn "mặt trận đoàn kết cứu nguy đất nước" bù nhìn nhân danh, vân vân.
Chánh trị "bất biến ứng vạn biến". Dụng "bất biến" dụng bạo lực, dụng dao dụng búa, dụng hình pháp buộc thiên hạ sợ hãi. Dụng thêm bọn ngu trung tầm thường trấn nhậm vùng chiến lược phòng ngừa sự cao nguyên "khởi nghĩa"...