Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Ba trong một ?

An nam xứ, bất kể nghèo giàu hay lớn nhỏ, ai cũng thích làm cụ cả.
Làm cụ được ăn trên ngồi trốc, được trọng vọng vẻ vang, được này được nọ, đủ thứ sướng.
Trong nhiều cụ, chỉ hai "cụ" bá tánh chọn lọc tôn vinh tầm cở "hai trong một".
Cụ nhất, có hai chân, chắc ai cũng biết cả. Khỏi cần bàn, tốn kém thì giờ các hạ, uổng công phí của vô ích. Ấy là cụ chấm chấm.
Cụ nhì, thuộc loài súc vật bò sát đất, còn đang sống dai, đang ngụp lặn dưới cái hồ nổi danh sử ký, lại cũng có tiếng về độ ô uế. Ấy là cụ rùa hồ Gươm.


Cụ này đang là mốt thời thượng thiên hạ. Cụ rùa được tôn vinh, cả "hệ thống chánh trị", cả "nhân dân ta", "đất nước ta" chăn nuôi đặc biệt.
Bởi vì cụ rùa là nơi "tâm linh yêu nước ẩn chứa".
Bởi vì "tấm lòng", "trái tim hướng về cụ rùa" là thước đo của "lòng yêu nước", để biết chính xác ai là "ta" để iu ái mình, ai là " địch" để bỏ tù nó.
Nhờ cụ rùa, mới phân loại được các kiểu "đồng bào", mới dễ cai trị.
Nói cho đúng, mấy tháng trước, lúc cụ chưa bị ghẻ, chưa đói nổi lên ăn xác mèo chết thối - dân xứ "ta đánh Mỹ giỏi" gọi cụ rùa bằng "con". Rồi khi mấy sự ấy xảy ra, "con" được tôn vinh thành "cụ".
Lên được cụ rùa sướng lắm !


Nghe nói sau khi tiền tỉ (tiền chùa thiên hạ) rước cụ rùa về chữa, điều dưỡng "khách sạn rùa" vô cùng kết quả, "ta" thừa thắng xông lên, kiếm thêm cụ nữa" : cụ "sắp tới" có dấu hiệu đang tàng độn dưới lòng hồ...
Nếu mà đưa được cụ "sắp tới" về chăm bón, có lẻ phải theo chân bọn pha chế dầu gội đầu, lên đời cho nó đúng, cụ...ba trong một ?

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

"Bồ đề" đóng cửa chùa !


Nhà thường phải có cửa, ấy nên thiên hạ mới gọi là nhà cửa.
Làm nhà lo nhất mấy bộ cửa. Cửa sắt mau gỉ lắm, lại "quê" rồi.
Cửa gỗ quá đắt tiền : chánh phủ trị tội nặng lâm tặc, cấm bá tánh "phá rừng". Nên chỉ mấy chú kiểm lâm hoặc đại ca cách mệnh, mới có cơ nhà gỗ, cửa gỗ tứ thiết đại tốt.
Người giàu có, sợ mất của nên chi họ xây tường cao hào sâu, cửa đóng then cài, nuôi thêm chó béc giê giữ vàng, bạc, châu, báu...Ít ai dám vào ghé mấy nhà này vì sợ bị chó cắn, thành ra nhà cửa họ giàu thường hiu quạnh.
Người thích giao tiếp quảng đại rộng rãi, cửa thường mở đón thân hữu, bạn hiền thăm viếng. Bạn bè đến thăm, thích thú vị chủ nhân hào phóng biết kính người, trọng mình.
Nhà cửa vì vậy hay vui vẻ tấp nập.


Có điều ai hiếu khách, mở cửa quá đáng, cũng phải lắm phiền não.
Kẻ gian trà trộn, giả đò gọi là "bạn của bạn người bạn chủ nhân", mắt lấm lét chờ chủ nhân sơ ý, giở ngay trò diệu thủ thư sinh. Móc thìa khóa đút túi, mở tủ trộm đồ !
Kẻ thiếu tư cách, được mời vô nhà, trà nước rượu chè hỉ hả không một lời đa tạ. Lại còn lôi chủ nhân ra xiên xỏ, chửi bới, mạt sát thậm tệ mới thấy đã tỷ.
Đóng, mở cửa ngôi nhà - ngoài chuyện tùy tâm gia chủ - còn bị tác động chuyện "đời" nữa. Uy Viễn tướng công Nghi Xuân Hà Tịnh lúc nghèo khổ, cửa thường không đóng :
" Ngày ba bữa, vỗ bụng rau bình bịch, người quân tử ăn chẳng cầu no
Đêm năm canh, an giấc ngáy o o, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ..."

Cái "đời thái bình" đó, ngài mở cửa mình chán, đi ghé cửa người chơi. Thấy chuyện nhơn tình thế thái, xưa cũng tờ tợ như nay:
"Tao ở nhà tao, tao nhớ mi.
Nhớ mi nên phải bước chân đi.
Không đi mi nói rằng không đến,
Đến thì mi nói : đến làm chi ?
"
Nhiều người cạn nghĩ, suy bụng ta ra người, thấy mình bí rị không ai hỏi, buồn rầu lắm.
Buồn thấy mình cô liêu lặng lẽ đơn thân đứng giữa rừng xanh !


Thật ra, ở thời bát nháo đảo điên, điều ấy còn dễ chịu hơn là cả "xã hội" chúng nó đến hỏi thăm. Không thì sao có cái mộng làm cây thông của vị anh hùng đã quá biết sự đời, đã quá gớm miệng thế gian này ?
"Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo."

Đời nhà Đường bên Tàu, cách đây hơn nghìn năm, có vị nhà thơ đi tu (Thi tăng) tên là Giả Đảo, viết bài thơ đi tìm ẩn sĩ bất ngộ, mấy ai thích Đường thi đều biết:
" Tùng hạ vấn đồng tử
Ngôn: sư thái dược khứ
Chỉ thử tại sơn trung
Thâm thâm bất tri xứ "



Cụ Tản Đà dịch ra tiếng Việt :
"Gốc thông hỏi chú học trò
Rằng thầy hái thuốc lò mò đi xa
Chỉ trong đỉnh núi đây mà
Mây che mù mịt, biết là nơi nao ?"

Đọc mấy câu thơ "tầm ẩn giả bất ngộ" ấy, nhiều khi cũng tự vấn chơi vui :
Có thể chú học trò thấy khách đến, sợ sư phụ hối lo trà nước mệt, nên dối trá chỉ đại lên núi, cho khách nó cút đi rảnh nợ ?
Hay là ni sư thái ghét tăng thi, đã giả lại còn đảo, nên chi dặn tiểu đồng, còn chủ nhân ẩn giả "núp" đằng sau, tránh cái gã bợm hổ mang dối giả, đảo lừa ?
Nói chuyện đời xưa, sư nhà Đường, lại nhớ chuyện thời nay, sư nhà toán pháp.
BBC đưa tin cái chùa của vị bần đạo Thích Học Toán đột nhiên đóng cửa cái rầm.
Dư luận quý bổn đạo, bọn ngoại tà, lũ chiêu hồi, bầy định hướng... có dịp mở cờ gióng trống, chào xáo um sùm chuyện có thêm một chùa bà Đanh mới !


- Kẻ bảo hoà thượng vốn sư quốc doanh, lỡ miệng mất lòng doanh quốc, sợ hãi quá dẹp chùa. Thì cũng cái lẻ đời ai biết mình sai mới sợ đó thôi.
- Kẻ bảo bọn tiểu nhân trí thiển, không hiểu được ý trong lời ngài, lại còn ghen ghét, ganh ăn tức ở, nói chùa ngài hôi hám nước hoa nước cống. Khinh chúng nó quá, hoà thượng phải "vô ngôn chi giáo", đóng cửa chùa "trực chỉ nhân tâm"...
- Kẻ bảo bọn công sai Càn Long mở mặt trận tâm lý chiến, đốt Thiếu lâm tự. Ngài quá hiểu bọn này, nên mới tương kế tựu kế, " Hoả thiêu Sạn đạo"; đóng cửa chùa, trốn vô núi giữ thân ?
- Kẻ bảo hòa thượng đã chán chuyện nhập thế đời loạn quá rồi. Ngài xuất thế ẩn tự, bế quan nhập cốc, luyện công tăng lực, bổ đề bổ não bổ chấm chấm.
Kẻ viết bài này nghe thiên hạ bảo đủ thứ lý, lý nào cũng hay hết, rồi cũng thấy ngứa ngón chỉ, gõ cho 2 cái đáp số cho lời giải chuyện "bồ đề" đóng cửa chùa như vầy:
1.Chùa chỉ một vị chân tu, vị bận đi "vân du hái thuốc", không ai coi ngó, tất chùa đóng cửa. Không có chi quan trọng vấn đề, suy diễn này nọ tào lao.
2.Đóng cửa thiền ,bọn thế gian chướng nghiệp, độc miệng ác mồm hết chỗ bu xỏ xiên chào xáo, khen chê rối loạn.
Thà để bồ đề tâm, lặng lẻ lo chuyện bổ đề, hơn là "đấu khẩu đề" vô thanh tịnh lắm.
Chẵng biết đúng hay sai ?

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Đồ vĩ đại


Đồ ở đây là đồ vật do con người ta chế tạo ra.
Có loại được sắp vô nhóm "vật thể", ví dụ như chuông trống, áo quần, giày dép...
Thứ khác xếp vào loại "phi vật thể" : tiếng phèn la đánh to nhỏ hay ho, thành ra "âm nhạc dân tộc"; tiếng thế gian đồn đoán; lời ca câu thơ, cổ kim nhạc nhẹ này nọ, vân vân
Qua thời gian vèo vèo gió cuốn mây bay, đồ hay "phi đồ" cũng lần hồi đổi khác. Chúng tàn tạ đổ bể theo năm tháng. Khó cách chi giữ lại.
Ví dụ, chuông thành chuông bể; áo quần thành áo rách, quần rách; giày dép đứt quai...
Ví dụ, nghệ nhơn đáng chuông chuyên nghiệp chết - tiếng chuông cũng đi theo; miệng thế gian lưu truyền thời mỗi khác : thời này chửi rủa, thời kia lại ca tụng; vân vân và vân vân...
Rất nhiều thời nay thích thú đồ thời xưa. Bọn mê xưa đi tìm kiếm sưu tầm "cổ vât", đem về ngắm nghía, rồi lấy làm thích thú lắm.
Người đi mua cổ đồ bán lấy lời, chúng gọi là "bọn buôn đồ xưa". Buôn đồ ấy thu lợi lớn. Cái chén mẻ có khi bán được cả chục lạng vàng, miễn là có người mê say mẻ chén đó.
Nhiều đồ vật không xưa, lại qua mặt tất, mà nên "báu vật quốc gia", được lưu tôn tồn trử trong mấy viện bảo tàng. Nhơn dân ngưỡng mộ, quý báu vô cùng : mấy đồ vĩ đại !
Đồ vĩ đại vô giá, bởi nó kết gắn với người vĩ đại.


Người vĩ đại chết đi, kẻ may mắn lượm được mấy sợi râu, hay là cái răng gãy của vĩ đại nhơn, bày đặt ra đấu giá, có thể kiếm triệu đô la...
Mấy đồ nội thân vĩ đại vô cùng cao quý, tất nhiên kéo đồ ngoại thể cũng cực kỳ vĩ đại theo.
Áo, quần, giày, dép, mũ, nón... của tầm thường bách tính, khi rách rưới, đứt quai, lủng cối sẽ vứt vô thùng rác. Đốt chôn cho nó khỏi ô uế môi trường. Đồ bỏ !
Áo, quần, giày, dép, mũ, nón... của cao quý vĩ đại, khi rách rưới, đứt quai, lủng cối sẽ được trân trọng ngự lồng kính bảo tàng, bảo vệ ngày đêm quần thể chúng sanh chiêm ngưỡng. Đồ vĩ đại !
Ngày xưa, dân chúng lưu đồn truyền miệng "trăm năm bia đá cũng mòn, nghìn năm bia miệng cũng còn trơ trơ", ấy tại vì thời xưa, công nghệ nó kém.
Thời nay, đồ hay "phi đồ", miễn là "đồ vĩ đại", đều ngàn năm trơ trơ cả...
Ấy tại vì thời nay, công nghệ chúng nó giỏi lắm !

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Luật rừng

Động vật hoang dã sống trong rừng có "bộ luật" riêng.
Luật này dựa trên nền tảng sức mạnh, răng nanh móng vuốt.
Con thú nào mạnh hơn thì ý thích của nó là luật lệ. Bàn luận rắc rối, bàn nó cạp liền !
Luật "cạp cắn" gọi là "luật rừng" vì được hành xử ở chốn rừng rú.



Loài người sống câu kết thành xã hội người, cũng có "bộ luật".
Luật của thể chế tự do nhằm bảo vệ lợi ích cho mỗi cá nhân, mỗi gia đình, rộng hơn, vì lợi ích cộng đồng. Cộng đồng ra luật, ai cũng phải tuân thủ. Tuân thủ vì ích lợi và sự phát triển chính họ.
Luật vì sự văn minh của con người. Luật chứng tỏ người đã tiến hoá khỏi kiếp con vật.


Luật của chế độ độc tài lại khác.
Luật này dựa trên nền tảng bảo vệ thiểu số nắm quyền, bảo vệ "lãnh tụ" cùng gia đình, phe đảng.
Luật này dựa vào công an, quân đội, vào "quần chúng tự phát", vào chó nghiệp vụ...bảo vệ cho lợi ích vơ vét của kẻ cướp được chính quyền.
Luật này biến hóa sai thành đúng, đúng thành sai; dựa trên quyền lực kẻ mạnh hơn.
Nó giống i chang cái luật rừng của thế giới động vật vậy.


Con người thoát ra khỏi kiếp súc vật nhưng sống dưới chế độ độc tài lâu, sẽ "lại giống" về kiếp xưa.
Điều này phản quy luật tiến bộ tạo hoá. Vì vậy, chế độ độc tài dần dà bị con người loại bỏ
Quân chủ chuyên chế chấm dứt.
Phát xít, quốc xã, công xã dứt chấm.
Cộng sản Nga sô, Đông Âu sụp đổ.
"Tổng thống Lãnh tụ", "Đại ca lãnh đạo" Bắc Phi châu nếm mùi hương hoa lài ngạt thở...
Luật rừng rú dù đang còn xài thoải mái ở đâu đó mấy xứ nghèo đói lạc hậu, phục vụ ích lợi "cạp cắn", trước sau gì cũng bị xoá sổ.
Đơn giản vì con người không hề, không bao giờ muốn quay lại kiếp súc vật.
Rất đơn giản !