Xưa một bà Tiên ở trên trời có một vườn đào đẹp lắm. Chim Chào mào lẻn vào rả rích ăn hết bao nhiêu quả.
Đến hôm bà Tiên ra chơi vườn, thấy mất nhiều đào, bà cho đòi chim Khách đến hỏi.
Khách thưa rằng :
- Mấy hôm nay tôi chỉ thấy Chào mào nó vơ vẩn ở đấy. Chắc chỉ nó ăn trộm đào thôi.
Bà Tiên nghe nói giận lắm, đến thưa với Trời.
Trời liền sai Cà cưỡng đi bắt Chào mào lại.
Chào mào kêu với Trời rằng :
- Con Khách nó đặt cho tôi điều gian giảo. Nó nói bâng quơ, không có bằng chứng gì cả. Nó thật đã vu cáo cho tôi. Vu phản tội đồng, xin Trời soi xét lại.
Trời thấy Chào mào nói có nhẽ, mới phán rằng :
- "Dâm tắc tang, đạo tắc tích". Nay không ai bắt được nó quả tang ăn trộm đào, thì ta cũng không tra ra sao được.
Nói đoạn, Trời tha cho Chào mào về.
Mùa sau, đào chín, Chào mào ăn quen bén mùi, lại lẻn vào vườn đào ăn trộm quả. Không ngờ bà Tiên đã cho Chèo bẻo rình đấy từ trước. Nên lúc Chào mào ta đang ngồi ăn đào, miệng ăn tay lẩy như của nhà mình, thì Chèo bẻo tóm ngay được, nắm đầu lôi đi.
Bà Tiên giận quá, liền sai bắt nó đưa lại cho Trời.
Bận này thì Chào mào cứ cúi đầu gục mỏ xuống, không còn dám nỏ mồm như bận trước nữa.
Trời nổi lôi đình quát mắng ầm ầm :
- Mầy thật là một quân đã đi làm đĩ lại còn già hàm. Phen này hẳn mầy không cải được nữa. Tao phải trị cho mày biết tay mới được.
Trời liền sai con Cắt ra đập vào đầu Chào mào. Chào mào như không có ý sợ.
Trời điên tiết, đứng phắt dậy đá thốc một cái vào đít, Chào mào ngã lộn xuống hạ giới, máu chảy đỏ loè loẹt.
Bởi vậy mà từ đó Chào mào vẫn còn cái đít đỏ. Nên mới có những câu tục ngữ :
- " Chào mào đỏ đít " .
- " Chiêm bao Chào mào đỏ đít " ( ý nói chiêm bao hão huyền, sự là sự thực chớ không phải mộng mị )
Và bây giờ trẻ con đùa với nhau, có khi cầm hai cẳng dốc đầu xuống đất mà nói rằng :
" Chào mào, mào chào. Sao đỏ lỗ đít ? "
Hết chuyện.
( Theo Truyện cổ nước Nam )
Chiến tranh VN, cuộc chiến thử sức hai khối Độc tài - Dân chủ, bảo vệ quyền lợi, lý tưởng mỗi bên. Nói trắng ra, là cuộc chiến tranh Mỹ chống Nga, Tàu vì sợ lan tràn đại họa.
Đất nước là chiến trường, người VN thù hận, bất đội trời chung với nhau, kích thích vì những lý tưởng trời đất phù phiếm, bánh vẻ. Tàu giúp Bắc, Mỹ giúp Nam, cấp toàn bộ vũ khí chất nổ, súng đạn bom mìn. Cho hai miền lao vào cắn xé, chém giết kịch liệt.
Tàu có lợi thế biên giới liền bộ. Cán binh CS phần lớn là nông dân cực khổ, đói rách, dại dột nên dễ huấn luyện một đội quân cuồng tín. Họ sẵn sàng chém giết không gớm tay, chôn sống bất cứ ai, kể cả cha mẹ, nếu bác đảng chỉ dạy rằng đó kẻ thù.
Mỹ bất lợi hơn, cách trở biển trời tốn kém, lính miền Nam sống tự do, thích sướng sợ chết, nhát gan chiến trận. Mỹ phải đưa quân Mỹ đến, nhưng quân chết của hao, trường kỳ thua trận.
Tháng 4/1971, đội bóng bàn TC nhận lệnh "không bắt tay, kéo tay vận động viên đội Mỹ; không chủ động nói chuyện với người Mỹ; không trao đổi quốc kỳ với đội Mỹ" khi sang Nhật bản thi đấu. Bất ngờ, một vận động viên Mỹ là Glenn Cowan lên nhầm xe và được một vận động viên TC là Trang Tác Đống tiếp đón thân mật. Glenn Cowan bày tỏ muốn qua Bắc Kinh thi đấu, trưởng đoàn China vội vã báo cáo về nước ngay.
Quá hiểu Mỹ đang nhai miếng "gân gà VN". Xét thấy cơ hội "chơi với Mỹ, chống Nga sô, nuốt VN" đã tới, Mao Trạch Đông bèn cho nhân danh Bóng bàn TQ, mời đoàn Bóng bàn Mỹ qua thi đấu "hữu nghị", mở đường quan hệ "đặc biệt".
Trong tiệc chiêu đãi đoàn khách Bóng bàn Mỹ ở thăm tại Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh, ngày 14 tháng 4, 1971, Thủ tướng Chu Ân Lai nói:
- "Quý vị đã mở ra một chương mới trong quan hệ giữa nhân dân Mỹ và Trung Quốc. Tôi tin tưởng rằng bước khởi đầu mối quan hệ hữu nghị này chắc chắn sẽ nhận được sự ủng hộ của đa số nhân dân hai nước chúng ta.
Thái độ của Mỹ, dĩ nhiên hoan hỉ đáp ứng. Tổng thống R. Nixon từng tuyên bố :
- " Có những mạo hiểm, vâng, nhưng những mạo hiểm của chờ đợi còn lớn hơn nhiều. Nếu Nam Việt Nam mất, Đông Nam Á mất và Thái Bình Dương trở thành Biển Đỏ của Trung Cộng sản thì chúng ta có thể đương đầu với một cuộc Thế chiến, ở đó những điều rắc rối chống lại chúng ta sẽ lớn hơn nhiều…"
- " Hãy để cho tất cả các nước biết rằng…các đường liên lạc của chúng ta sẽ rộng mở. Chúng ta tìm kiếm một Thế giới rộng mở, rộng mở cho cho các suy nghĩ, rộng mở cho sự trao đổi hàng hóa và con người, một Thế giới trong đó không có dân tộc nào, lớn hoặc nhỏ, sẽ phải sống trong sự cô lập giận dữ..."
Đáp ứng mong muốn"hữu nghị" của Tàu, Nixon đã thực hiện nhượng bộ to lớn, ra lệnh chấm dứt cấm vận thương mại với Bắc Kinh đã kéo dài 20 năm và tuyên bố rằng ông sẽ đi Trung Quốc.
Ngày 27/4/1971, đại sứ Pakistan chuyển cho Henry Kissinger một thông điệp của Chu Ân Lai, sẽ chấp thuận và chờ đón người Mỹ tại Bắc Kinh. Ngoại trưởng Mỹ lập tức bí mật sang tiền trạm, hội đàm cùng Chu và điện về cho Nixon chỉ một từ duy nhất "Eureka" !
Ngày 21/2/1972, Tổng thống R. Nixon đến Bắc Kinh, bắt tay Trung Cộng. Chu Ân Lai nói :
- "Bàn tay của ngài đã vượt qua đại dương lớn nhất thế giới : 25 năm vắng bóng đối thoại."
Khi bàn tay hai chủ nhân điều khiển cuộc chiến bắt chặt, tất gây lo ngại đến hai anh em nhà nọ đang quyết đấu. Hai đại ca dùng đũa cùng mời nhau gắp miếng ăn ngon cho nhau, tất bọn đàn em cũng xót ruột. Thân phận nhược tiểu đành phó mặc theo thời. Miền Bắc thì vẫn có đó Nga sô, vẫn ở sát nách bạn Tàu, vẫn có thêm nhiều súng đạn, gài mìn pháo kích...
Tháng 1/1973, hiệp định Paris, quân Mỹ rút. Lính VNCH buộc tác chiến con nhà nghèo.
Hết được chu cấp miễn phí, Tổng thống Thiệu túng đường, có lần đặc phái Tổng trưởng Ngoại giao Vương Văn Bắc qua Ả Rập Xê út vay đôla mua vũ khí chống CS, nhưng bất thành.
Khoảng 10 giờ sáng 19/1/1974, các chiến hạm Tàu nổ súng đánh chiếm quần đảo Hoàng sa VN. Hạm đội 7 hải quân Hoa Kỳ đóng gần đó đã không có sự trợ giúp nào, ngay cả khi nghe cầu cứu. Phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại kể lại :
"Chúng tôi phải quyết định rút lui khi cố vấn Hoa Kỳ cho biết 17 chiến hạm của Trung Cộng đang trên đường tới khu vực và khả năng là sẽ có phi cơ phản lực tới từ đảo Hải Nam." Ông Thoại tin chắc rằng Tàu đã nổ súng giao tranh vì biết rằng Hoa Kỳ sẽ không tham dự trong trận chiến này. Quần đảo Hoàng sa lọt về tay China.
Năm 1975, chế độ tự do dân chủ ở miền Nam sụp đổ. Độc tài CS nhuộm đỏ đất nước, hơn 3 triệu người VN bỏ xứ sống lưu vong.
*
Ngày 19/8/2011, kỷ niệm 56 năm cuộc "Cách mạng long trời lở đất", đánh dấu ngày Cộng sản cướp được chính quyền VN. Tại Bắc Kinh, rất trùng hợp, đang có cuộc Hội đàm cấp cao giữa phó Tổng thống Mỹ J. Biden và TBT Hồ Cẩm Đào bàn về những "lợi ích cốt lõi" hai nước.
Mỹ ăn chơi quá độ, đang nợ như chúa chỗm. Mỹ nợ Tàu đến cả 1.200 tỷ đôla, kinh tế ảm đạm, đầu đau óc nhức, khủng hoảng lan tràn.
Tàu đã có Tàu sân bay, đã có dàn khoan khủng, đã có đầy đủ dư dả mọi loại vũ khí hạng nặng, vũ khí hạt nhân, tên lửa lục địa, tàu ngầm, các nhà máy sản xuất hàng loạt súng đạn bán ra thế giới.
Tàu đang một mực đòi lấy quần đảo Trường sa của VN, đe dọa, khiêu khích, khuyên răn, dụ dỗ.
Các vị cấp cao Mỹ - China đang hội đàm đủ chuyện. Một trận bóng rổ giao đấu, được tổ chức cho rôm rả chào mừng bất ngờ sinh sự cố. Hai đội Mỹ - China lao vào đấm đạp nhau. Phó Tổngthống Mỹ J. Biden thời đi ăn cơm bụi...
Bỗng ngẫm nghĩ về số phận một quần đảo. Không biết sẽ sao đây.
Dân xứ nào có cái nhìn văn hoá xứ nấy.
Đời cần lao gay cấn vì nhu cầu sống thực y trú hành, còn biểu hiện văn minh con người khác giống vật ấy chuyện mặc đồ che thân y áo. Thuần phong mỹ tục là tính thuần tuý đặc trưng phong cách văn hóa, là nếp sống được xã hội chấp nhận đẹp, cọng đồng noi theo đó bảo tồn. Thông thường, mỗi người có cách ăn mặc, lối sống thích nghi kiểu ta hợp chúng để không bị chối bỏ.
Thuần tuý thì đồng phục, đồng phục thời rập khuôn, rập khuôn bóp chết sáng tạo, huỷ diệt cái đẹp y phục. Nên phải phá cách. Cách tân, kiểu này kiểu nọ.
Nghệ sĩ sống chết vì đẹp, vì điều mới. Họ chối bỏ sự nhàm chán tẻ nhạt, thích nổi loạn tìm sự khác biệt, chống đối lối nhìn khuôn sáo, vứt bỏ hết định kiến sâu đậm ớn tận cổ.
"Ta cởi truồng ra ! Ta cởi truồng ra !
Ngoài kia trăng sáng chảy bao la,
Ta nhảy vào quay cuồng thôi lăn lộn,
Thôi ngụp lặn trong ánh vàng hỗn độn
Cho trăng ghì, trăng riết cả làn da
Ai cởi dùm ta ? Ai lột dùm ta ?
Chưa lõa lồ thịt còn nằm trong da !
Chưa trần truồng óc còn say trong ý !
Trăng chưa lấp dầy xương, chưa ngấm tủy:
Hồn vẫn còn chưa uống hết, hương hoa..."
Cái mới được công chúng chấp nhận, nghệ sĩ biến ra thành "vĩ đại", ngược lại thời chịu hết đủ thứ phỉ nhổ quái thai, bịnh hoạn, biến thái, vân vân.
Tất nhiên sáng tạo được cần đam mê, trí tuệ, dũng cảm, còn thành bại vẫn là thời thế.
Đời sống hiện đại mỏi mệt, ô nhiễm, ồn ào, đầu độc, nhồi sọ, lo toan, rào dậu, bó buộc, bê bết, xe cộ, khói bụi, nghi ngờ, vô cảm, thờ ơ, ác ý, nhẫn tâm, hiểm độc, mị dân, nhân danh, bịp bợm, xảo trá, quỷ quyệt, tồn tại, chán chường.
Nghệ sĩ ngấy chán dần mọi thứ trò hề đạo đức giả, trò hề bịp bợm rao giảng, dối trá thầy đời. Nghệ sĩ muốn xé rào đạp bỏ, đập phá nổi loạn, phản kháng thách thức. Họ thích thú một mình đối chọi hàng ngàn tha nhân xông đến rủa sả độc địa.
Khoái trá chống đối những "Thuần phong Mỹ tục" trong xã hội hiện đại, chính là mấy trào lưu thảm họa, thời trang xuyên thấu, không cần nội y, phô phang sân khấu. Khoe hàng vì ý thích phồn thực, vì "Freud nhục dục" chi phối, vì muốn trở về buổi hồn nhiên, phơi trần hết ra không che đậy.
Phản kháng bưng bít, che đậy, dối trá. Phơi trần sự thật. Phơi trần nghệ thuật.
Do này, do nọ đều có lý luận riêng. Bình thường thôi, cuộc sống vận động lên cao hơn phải vậy. Rất cần sự cởi trói cho nghệ sĩ, cho họ thoả thích tung hê mà sáng tạo.
Sợ sáng tạo thái quá loạn "thảm họa" phải chế tài. Chế tài thái quá bế bít ao tù nước đọng, sức sống thối rửa. Văn học nghệ thuật sáng tạo định hướng, búa liềm kềm kẹp, xuyên tạc lủng đoạn, nhân danh học tập làm theo. Hậu quả ? thời kỳ rực rỡ ở tiền chiến, ở Nam VN, đã chết toàn diện bởi một đại nạn, dân chúng hứng trọn cái thảm họa đau xót.
Văn hóa đọa mạt, đạo đức suy đồi, nhiều cộng đồng dân cư buộc phải tự phát hành động cứu nguy tương lai con em. Tự phát xắn tay áo nhập cuộc chuộc lỗi lầm nhẹ dạ.
Các tổ chức tôn giáo thu hút thanh thiếu niên đến học đạo làm người, xây lại những giá trị nhân văn VN gia đình, làng xóm, phố phường. Hiệp sĩ đường phố tự bắt cướp, hút đinh, cứu người gặp nạn. Cả làng quê xông ra giết bọn trộm chó...
Văn thi sĩ viết blog phá vòng nô lệ, xuống đường đòi được cất tiếng nói lẽ phải. Nghệ sĩ thời trang, ca nhạc người mẫu, ca sĩ khoe hàng, phát ngôn cực shock.
Ấy, cái ao tù toàn diện đang bắt đầu rung lắc, chuẩn bị sôi sục tìm dòng chảy, bắt đầu bằng những lầm lũi chân trời phơi trần sáng tạo.
Thế kỷ XVII, nhà Minh bên Tàu suy yếu trầm trọng, đất Trung Hoa trở thành miếng mồi ngon cho các bộ tộc xứ Mãn Châu tràn xuống xơi tái.
Shi Lang là kẻ thuộc nòi hải tặc dân Phúc Kiến, hắn vốn bộ tướng của tổng binh Trịnh Chí Long của nhà Minh. Cả hai đã cùng đầu hàng quân Mãn Thanh, giúp sức chủ mới bình định đất Quảng Đông.
Trịnh Chí Long sau đó nhà Thanh nghi ngờ bắt giam, con Trịnh Thành Công chạy ra chiếm cứ Đài Loan và các đảo nhỏ khác.
Thành Công bèn dụ Shi Lang theo mình ra đảo để phản Thanh phục Minh, nhưng Lang từ chối, lại còn cố sức giúp đỡ quân Thanh diệt họ Trịnh.
Triều đình nhà Thanh phong Shi chức "Thuỷ sư Đề đốc", sau đó thăng thêm chức "Tịnh hải Tướng quân", cho chỉ huy hải quân đối phó với quân họ Trịnh trên vùng biển đảo Đài Loan.
Năm Khang Hy thứ 7 (1668), Shi Lang xin được đem hải quân đánh chiếm Đài Loan, nhưng triều đình chưa đồng ý.
Năm Khang Hy thứ 21 (1682), nhân nội bộ họ Trịnh ở Đài Loan phát sinh nhiều mâu thuẫn, đấu đá lẫn nhau kịch liệt, thế lực suy yếu dần. Thời cơ để chiếm lấy đã tới.
Tuy nhiên, các quan trong triều đình phản đối dữ dội, đòi hoãn bỏ kế hoạch đánh chiếm với lý lẻ này nọ, khiến vua Khang Hy trù trừ, băn khoăn chưa quyết.
Tháng 7, Hộ bộ thượng thư Lương Tiêu dâng sớ nói phải hoãn lại kế hoạch, vua nhà Thanh cũng định ngưng việc đánh chiếm, nghe theo ý kiến của Tiêu.
Tướng quân Đề đốc Shi Lang không đồng ý. Hắn khẩn khoản đề nghị nhà vua cho đánh chiếm lập tức kẻo cơ hội qua đi. Sau hồi thuyết phục lâu dài, Khang Hy bèn đồng ý, cấp cho Lang chỉ huy 12 vạn binh ra đánh chiếm hải đảo Đài Loan.
Quả nhiên, sau khi chiếm các đảo nhỏ làm căn cứ, quân Mãn Thanh đổ bộ lên đảo, ào ạt vào diệt sạch quân Trịnh, chiếm được trọn gói.
Đài Loan lọt vào tay quân Mãn Thanh. Dân Tàu di cư ra đảo làm ăn sinh sống, trở thành lãnh thổ Trung Hoa mãi mãi.
Shi Lang được phong anh hùng, chết dựng tượng. Dân Tàu tri ân học tập tư tưởng quyết đánh, quyết chiếm, quyết lấy đảo của Shi.
Năm 1998, Trung Cộng mua một tàu sân bay cũ về sửa chữa, đặt là Tàu sân bay "Shi lang", thể hiện quyết tâm lấy nó làm căn cứ, đi đánh chiếm các hải đảo "thuộc chủ quyền China không thể chối cãi !".
Hàng không mẫu hạm Shi Lang này có trọng tải 67.500 tấn, luôn mang theo một nhóm từ 5-8 tàu hộ tống, gồm tàu trang bị hệ thống điều khiển vũ khí và công nghệ cao Aegis, tàu khu trục và tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, một số trực thăng lắp đặt hệ thống rađa cảnh báo sớm...
Ngày 16/8/2011, Trung Cộng tuyên bố sẽ đưa nó vào hoạt động trên bể Đông để tăng cường năng lực chiến đấu và răn đe của hải quân Trung Quốc.
Tàu sân bay Shi Lang đặt dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Ủy ban Quân ủy trung ương Trung Quốc, định chế lãnh đạo cao nhất của quân đội, hiện do chính TBT Hồ Cẩm Đào làm chủ tịch.
Vậy là trên Biển Đông VN, hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Hoa vốn đã mạnh mẽ, nay có thêm tàu sân bay Shi Lang, lại càng mạnh mẽ hơn.
Căn cứ Tam Á trên đảo Hải Nam là cái bến đổ lợi hại cho tàu ngầm nguyên tử và các chiến hạm đủ loại to nhỏ. Quần đảo Hoàng Sa của VN bị Tàu chiếm 1974, đã xây dựng thành một căn cứ quân sự lợi hại, Trường Sa của VN có mấy đảo bị quânTàu chiếm đóng năm 1988, đang ráo riết xây to, lấn rộng, làm điểm tựa quân sự sát nách.
Đưa Shi Lang vào hoạt động ở biển Đông, hải quân Trung Cộng đã khắc phục được hạn chế việc tiếp nhiên liệu cho các máy bay chiến đấu, có một căn cứ xuất kích hữu hiệu, cơ động để máy bay oanh tạc đi chiếm hết Trường Sa !
Tinh thần quân Tàu tất nhiên tăng thêm mạnh mẽ, khi mà tàu Shi Lang "tổ sư phụ chiếm Đài Loan" luôn sát cánh bên bọn chúng.
Trường Sa có trữ lượng dầu khí khổng lồ, là vùng biển nhiệt đới nguồn lợi cá tôm mực luôn đầy rấy, là căn cứ khống chế cả biển Đông, là bàn đạp tràn xuống Đông Nam Á, Úc Châu cùng Ấn độ dương.
Trung Cộng khát dầu, khát cá tôm, khát mở đường vươn ra bể lớn. Chuỗi ngọc trai cùng lưỡi kiếm Shi Lang ám ảnh đưa quyền lợi về cho 1,4 tỷ dân Tàu sắp bùng nổ.
Tàu sân bay Shi Lang hoạt động trên bể Đông. Dàn khoan khủng dò dầu khí đưa đến biển Đông. Dồn quân áp sát vùng biên giới VN tập trận. Hệ thống tuyên truyền công khai hăm he dọa dẫm.
Trung Cộng ỷ mạnh đòi hỏi này, yêu cầu nọ quá sức ngạo mạn, tìm mọi cách sinh sự gây chiến.
Trường sa đang được các chiến sĩ Hải quân VN anh hùng giữ gìn. Rút bài học của trận Trường Sa hải chiến 1988, họ đang sẵn sàng cầm chặt tay nhau, cùng hát vang bài ca bảo vệ biển đảo tổ quốc.
Dù cho 6 chiếc tàu ngầm Kilo mua của bạn Nga đang còn nằm trên giấy, nhưng sức mạnh ấy chắc chắn sẽ vùi chôn cuồng vọng của bầy Thi Lang con cháu xuống biển.