Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tình xuân thác loạn.


Mùa đông dài thậm thược lạnh lẽo hắc ám lại là cái bệ phóng rạo rực để chữ tình tràn lan khi tiết xuân vừa chớm. Cây cối cỏ hoa muôn màu bật phô dữ dội mời chào ong bướm. Chim chóc hót gọi tình trống mái, thú vật hú hét kêu gào đực cái náo loạn cả lên.
Loài người cũng không khác cho mấy. Xuân tình rạo rực đón mùa lễ hội. Trai gái đua chen, lấn áp đụng chạm. Mùa xuân là mùa tác động tính dục mạnh nhất. Yêu đương tìm kiếm, âm dương phối hợp, thúc đẩy sanh sản bảo vệ giống nòi.
Cái thời Nguyễn Bính, hội chèo làng Đặng là thời cơ những cuộc giao lưu đỏ mặt.
" Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh..."

Ngày nay văn minh, tuổi trẻ bè bạn cảm tình nhau cũng kéo nhau du xuân chơi xuân. Hoặc từng cặp đôi, hoặc kéo cả đám phồn thực. Vô mấy chốn rừng rú, quầy ba quán rượu, nhà nghỉ khách sạn để bày ra đủ trò gọi là thác loạn cho nó đã tỷ mấy cuộc đời...
Đập phá, hò hét dữ dội, bày đặt quái dị đa chiêu phủ quyết những "quy chuẩn văn hóa" mới thấy thêm đủ đô sự sướng.
Chuyện xưa doanh nhân Bạch Thái Bưởi mời cụ Tản Đà về biệt thự tỷ phú chơi mấy tháng. Cụ Đà ở lâu, cơm rượu quá đầy đủ đâm ra chán ngán. Thiếu chất xanh, cụ bèn cầm xà ben cạy hết mấy lớp gạch men nền nhà, đào bới banh đất trồng rau nhắm rượu vui.
Thế mới biết tiền bối An Nam thi sĩ dịch tuyệt thơ Đường mê văn chương cổ lổ còn chơi ngông như vầy, huống chi là đám thiếu niên hùng tráng nữ lưu thượng thặng thời nay...


Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Hoa hồng 8.3


Truyền thuyết kể rằng một hôm trên Tiên giới, các vị thần tổ chức nhậu nhẹt bia rượu đặc sản um sùm mừng ngày quốc tế phụ nữ nhà trời.
Đang say sưa nâng cốc chúc phúc Tây vương mẫu, Hằng nga cùng quý vị Tiên nương gái đẹp chốn thiên đình. Bất ngờ vị thần nọ lỡ tay làm rơi chén ngọc làm rượu quý rót xuống trần gian. Rượu giọt lên một bụi hoa không tên đẹp màu tinh khiết.
Hoa nhuốm rượu, bèn ngứa ngáy nổi gai đầy cành. Nữ thần tình yêu Aphrodite của xứ Hy Lạp vỡ nợ, lúc ấy đang bị gã chồng cũ căn cốt lợn lòi đâm húc đuổi đánh, trị tội dám ngoại tình. Nàng Aphrodite chạy đã hết đường, đành rúc vào bụi hoa nói trên trốn tránh. Gai nhọn đâm vào da thịt nàng, máu chảy thấm đầy cả bụi, khiến hoa trắng biến dị ra màu đỏ.
Loài hoa ấy là giống bông ngày nay có tên gọi là hoa hồng.
Hoa hồng bởi vì tượng trưng cho tình yêu, nên chi đám nam giới đua chen mua hoa hồng tặng người giới nữ vào ngày 8/3 để bày tỏ tình cảm.




Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Phụ nữ.


Một nửa loài người thuộc về giới nữ, tạo hóa ưu đãi cho khuôn mặt hình dong đẹp đẻ, thêm nữa tâm tính thích thú chưng diện môi son má phấn, chọn áo quần thời trang vải vóc tóc tai. Thế nên nữ giới mới gọi là phái đẹp.
Đẹp thì bao giờ cũng phải tôn vinh là cái luật muôn đời bất diệt, thành ra nửa kia nam giới nâng niu con gái, giành mấy phần hoa tặng người đẹp.
Mỗi năm người đẹp được nhiều ngày lễ cơ hội thụ hưởng quà cáp, vàng bạc hột xoàn, hoa thơm trái ngọt. Ngày cưới, ngày sinh nhật, ngày kỷ niệm hôn nhân đồng kẻm gỗ đá, ngày nhân tình, ngày phụ nữ nước nhà, ngày phụ nữ quốc tế... mọi ngày vui đều phái đẹp.
Phần thưởng xứng đáng. Phái đẹp tạo cảm hứng nghệ thuật vẻ vời hội họa chớp bóng, cho báo chí bớt khô khan ngột ngạt, cho văn chương rồng bay phượng múa nọ này. Phái đẹp mang nặng đẻ đau, bếp núc nội trợ chợ búa nuôi con nuôi chồng. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Hạnh phúc gia đình không có phái đẹp không xong.



Nhiều gia đình nông thôn người phụ nữ nông dân làm lụng hết sức cực nhọc, hai sương một nắng vì cuộc sống nặng nghiệp đói nghèo đau khổ.
Cầu mong đất nước mau chóng phát triển cho các vùng nông thôn được văn minh đỡ đần người phụ nữ bớt vất vả khó nhọc...



Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Ô châu ác địa.


Thượng thư nhà Mạc ông Dương Văn An vốn quê đất Quảng Bình, học giỏi đỗ Tiến sĩ, được ra làm quan, rồi có cuốn dư địa chí "Ô Châu cận lục", xuất bản năm Ất Mẹo (1555), mô tả chi li đủ chuyện xứ Bình, Trị, Thiên hồi đó.
Địa danh "Ô Châu" hay "Châu Ô" là tên đất Triệu Phong và Hải Lăng dưới triều nhà Trần, nhờ mưu kế bán gả con gái vua Trần Nhân Tông, thu tóm được đất đai về cho Đại Việt.
" Đổi chác khôn ngoan khéo nực cười
Vốn đà không mất, lại thêm lời.
Hai châu Ô, Rí muôn nghìn dặm
Một gái Huyền Trân của mấy mươi ? "
Sách sử địa "Ô Châu cận lục" thực ra không phải Dương Văn An tự viết. Căn cớ như vầy, năm 1553, nhân Dương Văn An hồi chức về làng cư tang trả hiếu, có hai anh học trò cũ đến dâng sách ghi chép hai phủ Triệu Phong, Tân Bình (Thuận Hóa). Ông đọc thấy hay bèn sưu khảo, hiệu chỉnh, viết thêm bình luận cho đời sau biết thủa ấy thế nào.
Châu Ô của ông Dương viết không còn bó hẹp đất cũ mà rộng hơn. Bao trùm cả một vùng tự Quảng Bình đến một phần Quảng Nam xưa. Là vùng đất mới của dân xứ Chàm, nhờ mưu mô lấy được, chốn ấy hoang vu rậm rạp, cọp beo rắn rết, sốt rét thương hàn, muỗi mòng trùng độc. Chỉ mấy người tù trốn trại, dân nợ nần chồng chất, dân "kinh tế mới" hết đường sống mới dám mò đến mà ở. "Ô châu ác địa" có nghĩa là đất Ô châu vốn độc ác thậm kỳ. Sau này, chúa Nguyễn Hoàng đào thoát đến Ô châu, lập Dinh Cát ở Ái Tử, mở mang thay đổi dần dà, bớt đi sự hoang vu dã man ghê sợ.


Cái luật đời, đi đến vùng đất mới mà ở thì bao giờ cũng bị đám ma cũ nó bắt nạt, gây khó dễ. Kẻ thù hai chân, bốn chân, người âm kẻ dương cựu trào tất thảy chống đối bọn người lạ "xâm lăng" vốn đương nhiên.
Như khi xưa, quân Tàu Mã Viện kéo qua An Nam đàn áp Bà Trưng, sách Hậu Hán Thư, Mã Viện truyện ghi chép : “... quân giặc chưa dẹp được, dưới thì nước lụt, trên thì mây mù, khí độc bốc lên ngùn ngụt, trông lên thấy diều hâu đang bay bỗng sa xuống nước chết, nằm nghĩ đến lời Thiếu Du mới thấy là chí lý ...”. Thiển nghĩ rằng, cái độc ác đất An Nam dành cho người Tàu, chắc cũng hệt như sự ác độc của đất ma Hời dành cho người Việt, ra câu "ác địa" di truyền.


Dẫn chứng một số đọa đày chém giết hiểm ác xứ Ô châu. Ví dụ Huế, vùng đất điển hình cho những thảm sát lịch sử :
- Vua Lê Thánh Tông năm 1471 chinh phạt giết quân Chàm vô số ở động thành Lồi.
- Quân Trịnh đánh chiếm Phú Xuân năm 1775, chém hàng vạn quân sĩ chúa Nguyễn.
- Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ giết quân Trịnh, san bằng Phú Xuân năm 1786.
- Vua Gia Long năm 1801 chiếm lại kinh thành, thêm một trận thảm sát tàn quân Tây sơn khủng khiếp. Mồ chôn tập thể tràn lan, dân chúng kêu bằng hai từ "mã loạn".
- Quân Pháp đánh chiếm kinh đô Huế 23/5/1885, đụng ai giết nấy, xác người lại nằm mênh mông chật đất, mồ táng tập thể nay còn tại nghĩa địa Ba Đồn ở Nam sônh Hương.
- Năm 1945, quân Pháp tái xâm lăng, đổ bộ vô Huế, Việt Minh chạy lên chiến khu Dương Hòa. Trước khi rút, tranh thủ giết ồ ạt "việt gian", chặt bắn không sót !
- Năm 1968, lại quân cộng sản gây cái chết thảm khốc cho vô số người Huế ngay trong ngày tết. Tư thù tư oán, núp dưới chiêu bài "vùng lên nổi dậy" để thảm sát dã man vô số người ta. Hàng ngàn đồng bào bị bắt đem chôn sống thê thảm.
Ngày nay, đất Ô châu ác địa, xứ Huế và vùng phụ cận, theo như kể lại, cứ mỗi chiều chạng vạng, người dân địa phương cũng như du khách đến thăm thú, đi đâu cũng thấy cảm giác có cái rờn rợn u uất khó tả. Chắc tại đám ma quái oan hồn người xưa quờ quạng vẫn mộng trả thù, vẫn lang thang hàng đoàn đợi thời cơ đến báo oán ?