Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Thân phận người ta.


Con người ta sinh ra trông nhờ phước báu tiền kiếp ít nhiều để sướng hay khổ.
Sướng được đầu thai vô làm con cháu tỷ phú đô la, vua chúa dầu hỏa hay các vị “ lãnh đạo đảng và nhà nước ta”, quyền nghiêng thiên hạ thích gì được nấy. Khổ phải lót ổ đầu thai con nhà lũ ăn mày tứ xứ, rách đói thê thảm, sinh vô gia cư tử vô địa táng.
Ngoi ngóp ngụp lặn, ra âm mưu vào thủ đoạn, lọc lừa dối trá, luồn lách siêu kỷ thuật, từng bước từng bước leo cao lòn sâu lọt vô đẳng cấp đại gia tỷ phú. Trước khổ sau sướng nhờ bộ não tạo thời anh hùng chớp cơ hội thì cũng mệt mõi, sao bằng mới sanh ra được bọc điều nhung lụa tiểu thiếu gia ?


Thử ngẫm mà xem. Con vua cháu chúa dù có ngu si đần độn cách mấy thời cũng sẽ nối nghiệp làm vua làm chúa. Kim il chết Kim ul nối liền ngôi, thái tử vị Nông Đức Mạnh chí ít cũng Bí thơ tỉnh uỷ hay trưởng phó ban ngành chi đó ngồi salon phòng lạnh nhàn nhã lặt tiền, công chúa ngài Tô Huy Rứa đương nhiên là thứ tuổi trẻ tài cao, không tổng giám đốc cũng chủ tập đoàn. Vân vân…
Lục Vân Tiên truyện, cụ Đồ Chiểu mù lòa siêu sao hiểu cái đời nhân thế lớp lang xã hội. Quần hùng đấu lý quán cơm thao thao bất tuyệt. Quán chủ ngứa mồm tham dự luận bàn, gã Trịnh Hâm bèn chú chỉnh :
" Hâm rằng lão quán nói nhăng.
Dẫu cho trải việc cũng thằng bán cơm.
Gối rơm thủ phận gối rơm
Có đâu dưới thấp lại chờm lên cao ? "



Rõ ràng cái trật tự xã hội cao thấp khi đã phân định rạch ròi. Mâm cao cổ đầy có mấy cái ghế, kẻ ngồi được đâu có ngu chi nhường cho mấy đứa lảng vảng thèm thuồng ? Có nhường chăng chỉ là nhường cho con cháu nhà mình đó thôi.
Kẻ lảng vảng muốn chen vô giựt lấy chỗ, đương nhiên phải xuất chiêu bài bạo loạn lật đổ “cách mệnh hoa lài” mới cơ may cướp ghế. Được làm vua thua làm giặc, cái điều này khó vì chế độ đã xác lập được trật tự xã hội tất cố ổn định vạn tuế, dùng cực hình vô cùng nặng mà trị mấy bọn mưu đồ nổi dậy kiếm chác.
Nên chi, thân phận người kiếp này “khéo tu” sẽ được kiếp sau đầu thai trót lọt vô chỗ sướng. Dù phải đợi kiếp sau còn hơn là âm mưu chiêu độc giành mấy cái ghế sướng lắm người thèm.


Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Đập chùa xây lại.


" Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường."

Đọc thơ Hồ Xuân Hương ngẫm thấy còn hay cho cái chuyện thời sự mới.
Xứ Chương Mỹ, Hà Nội có chùa xưa cổ tích là chùa Trăm Gian. Chùa lập năm Trinh Phù thứ 10 (1185) đời vua Cao Tông nhà Lý cách nay đã hơn 800 năm.
Chùa này đẹp, khung cảnh hữu tình thơ thẩn, núi đồi khe suối, tùng bách cổ thụ, là nơi thu hút đông thập phương khách vãn cảnh hoài cổ cổ hoài.
Kiểu dáng kiến tạo chùa Trăm Gian dù trùng đi tu lại nhiều đời vẫn giữ nguyên thuần túy tính Việt. Vì kèo đầu hồi mái đao khắc chạm, cột cây đòn tay đá tảng, in dấu bọn thợ mộc thợ nề, thợ đá thợ chạm Lý Trần Lê Mạc, Trịnh Tây Sơn Nguyễn kỳ công mài khắc đục gõ. Đá chạm khắc cù rùa cá mú thời Lý, rồng bệ cửa thời Trần, gạch xây thời Mạc, tượng đúc Tây Sơn, chuông khánh triều Nguyễn. Ngó cái kiểu làm chùa Trăm Gian có thể biết cái đầu óc thẩm mỹ An Nam ta nó rành rõi tụ tiếp thể nào rồi. Nên chi nhà nghiên cứu sử, kiến trúc, mỹ thuật hay đến chùa ấy dòm ngó, viết bài ngâm cứu dễ kiếm bộn tiền.


Trăm Gian chùa nổi tiếng có bộ tranh Diêm vương quỷ sứ xưa khắc gỗ. Bọn trộm đột nhập đánh cắp, nhờ công an bắt tịch thu hồi trả đi mất lại om sòm ỏm tỏi một thời báo chí tiếc hoài cổ ngoạn. Thêm chuyện chuyên gia "sáng tác sử" PHL phát hiện cái tượng thờ ông Đặng nào đó làm quan Tây sơn tu bổ nhà chùa. Sử bút cộng sản Lê bèn "ngâm cứu văn bia", biến ông Đặng ấy thành ngài Đô đốc Long cho về hưu nhập cư Chương Mỹ.
Năm 2012, chùa Trăn Gian đã bị sư ni cô trụ trì triệt hạ đập đi xây lại cho ra cái chùa khang trang hơn, hiện đại hơn. Vừa để khoe khoang sư giỏi chùa giàu, vừa để sư tu Phật cho thêm sướng. Nghe nói sư cô kiếm chác vay mượn được hơn 5 nghìn triệu VNĐ, bèn hí hửng qua Lào mua gỗ lim đỏ đem về thay kèo đổi cột, phá chùa xây mới. Dân chúng địa phương đoàn lũ kéo nhau xách búa đến công đức đập phá tan hoang chùa xưa cảnh cũ.
Nay thì chùa mới xây xong rồi mấy hạng mục. Sư cô chưa kịp vui đã vội buồn cái tội ngu phá di tích quý.


Lời bàn rằng. Ở đàng ngoài Bắc bọn quan chức đại gia thụt két công khố, giàu sụ lên rồi bèn lấy tiền đem cúng nhiều sư xây chùa cầu công đức cho bọn chúng đặng mãi an toàn ăn trên ngồi trốc tha hồ vơ vét. Đàng trong Nam, đám Việt kiều giàu sụ dụi đô la về nước cho quý thầy chùa "tu tạo tổ đình" mục đích cầu khấn hối lộ xin Phật thánh ban sức vóc kiếm chác được nhiều tấn tài tấn lộc.
Chư liệt vị sư sãi nước Nam có tiền tỷ trong tay. Rủng rĩnh bạc tiền, kiêu căng ngã mạn, ngu muội dốt nát có thừa, ra sức đập phá hàng loạt tổ đình cổ xưa xây mới. Xây dọc rồi lại xây ngang, xây phòng xây điện kiếm tiền về "tu".


Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Mộng mãng cầu.


Nước Tàu có Nam kha mộng, Hoàng lương mộng, Hồ điệp mộng. Nước Nam thì có mộng Mãng cầu.
Chuyện rằng sĩ tử đi thi đạp xe rạc cẳng tự quê nhà tới thủ đô ứng thí. Mục đích cầu công danh xóa đói giảm nghèo, thi đỗ làm quan ăn trên ngồi trốc, tha hồ vơ vét của đem về gia đình thân thuộc cho bỏ gian lao ngày tháng rong rêu đói nghèo cực khổ.
Ngày nọ, sĩ tử dừng bên lều tranh quán trọ kiếm bát cơm. Nhà quán nấu cơm chưa chín, khách quan ngồi ghé chút. Sĩ tử ra chõng tre gốc cây mãng cầu ngủ quên.
Mộng thấy mình đỗ thủ khoa, nhận bằng cao thủ đỏ, được Tổng bí thơ, Chủ tịch nước bắt tay hân hoan hỉ hả. Tân khoa nhất hạng bổ nhiệm vô Tổng giám đốc tập đoàn đấm thép, được Thủ tướng ban ân huệ gã con gái, được Chủ tịch quốc hội thâu nhận con nuôi vi cánh, đưa chàng lên giới thượng lưu cao cấp đảng trị dân.
Rồi một ngày, tập đoàn đấm thép sĩ tử hóa đống thép gỉ. Thượng lưu thất sủng, phê và tự phê, sa sút thải hồi, vợ bỏ. Chàng lang thang buồn rầu giập đầu đá quên đời đau đớn.
Giật mình tỉnh mộng. Trái mãng cầu chín lồi cuống rớt đập đầu bạch diện kẻ sĩ, văng hạt tung tóe bầm dập. Nồi cơm nhà quán nấu còn chưa sôi.
Phù du mộng mãng cầu. Sự đời vó câu qua cửa vạn sự phù phiếm một quả mãng cầu.



Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

Trả lại nghiệp chướng.


Truyền thuyết Photoshop rằng ngài Obama dân chủ nổi danh uyên bác hùng biện đại học Harvard bên Mỹ. Lên làm tổng thống xứ siêu cường đệ nhất, lượm phải cuốn sách giáo trình tư tưởng Hồ vĩ đại An nam ta, ngài tò mò đọc rồi bèn dựng cuốn sách lên, cảm thán một câu như trên trời sợ.
Có blogger nọ đọc bài văn bút nô bồi trên báo chí “nhơn dân” chánh thống, thấy những lý luận quá sức dốt nát phản động, bèn than thở về mấy cái đầu tăm tối ngu muội khi được độc quyền múa bút.
Tà thư ma giáo xưa nay đâu cũng có. Nước nọ bầy trâu bò rừng rú đắc thế lên ngôi, tà thư ma đạo có dịp lan tràn hưng thạnh. Xương cốt giáo độc quyền lãnh đạo, khôn ngoan lấy bạch cốt thi ma, một bộ xương khô mục rã dưới hố huyết hồ, đào bới tôn vinh danh "xương cốt giáo chủ". Tà thư lan tràn mang danh cốt giáo chủ, thực ra do tứ đại hộ pháp giáo ấy sai lũ đàn em chấp bút văn nô, thánh lệnh đầu độc thiên hạ đời đời nô lệ bạch cốt giáo đó thôi.


Bậc trí giả trãi đời, xem đọc sách vở bài viết thời nay thường lặng lẽ giấu kín nghĩ suy. Thấy cái hay thời tâm đắc sảng khoái tiếp thu, thấy điều dở, coi đó ngu dốt răn đe chớ vương vô mà đọa.
Nghiệp chướng nặng nề, dân một xứ gánh kiếp nạn đè đầu cưỡi cổ mà cứ sung sướng hân hoan, thì dù muốn dù không, ấy sự trả nợ tiền kiếp.