Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013
Nghe mưa nửa đêm.
Nửa đêm trời đổ mưa. Từng giọt từng giọt lắc rắc, nghe mưa tự dưng nhớ nhiều kỷ niệm. Mưa dông mưa mù, mưa bay mưa lạnh. Mưa đám mây, mưa bong bóng, mưa phùn gió bấc, mưa dai dẳng dầm dề, mưa bão tố triền miên, mưa đợt này đợt khác.
Mưa rừng rồi mưa rú. Mưa biển lại mưa sông. "Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay..."
Đủ thứ mưa từng hồi biến động, chiến tranh hòa bình, quốc gia cộng sản, lắm nắng nhiều mưa. Cái sự hồi tưởng trong đêm mưa khuya như cuốn phim quay mau vèo vụt. Người hoài cổ mắc bẩy quá khứ để mặc kệ cho tương lai tàn tạ. Hơn thua chi đó, có chăng còn một cái tình xưa cũ trong mưa.
Nghe mưa nửa đêm. Bài hát hay. Giọng ca mượt mà buồn buồn Tuấn Vũ với Mỹ Huyền.
Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013
Tay không "quật ngã" trực thăng UH-1.
Vị đại ca anh hùng Bùi Minh Kiểm sanh năm 1942, trú tại đường số 5, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng kể lể xưa kia bị thương vẫn dùng "võ tay không" vật ngã được trực thăng UH-1 của Mỹ !
Báo chí VN đưa tin, trong một trận đánh hồi tháng 4/1968, chỉ mình ông Kiểm với một chiến sĩ khác, ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người đã chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của ngụy cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch...
Bài báo cho biết "sau ba giờ cầm chân địch, ông bị thương ở tay và đầu, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch tiếp cận công sự."
" Quân Mỹ - ngụy tưởng rằng, chúng đang đụng độ với một đơn vị bộ đội của ta nên tiếp tục cho quân đổ bộ và tăng cường hỏa lực trấn áp. Giữa lúc “dầu sôi, lửa bỏng” ấy, đồng đội của ông Kiểm, tức ông cùng Nguyễn Phú Thao đã đưa ra một cách đánh táo bạo. Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống ( ! ). Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất. Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác..."
Máy bay UH-1 là loại trực thăng quân sự đa năng có nhiều phiên bản khác nhau, nổi tiếng vì được sử dụng nhiều trong chiến tranh Việt Nam. Nó thường được biết dưới tên (dùng trong thủy quân lục chiến Mỹ ) là Huey.
Bình luận về bài báo này, trang web HNPĐ dẫn lời còm độc giả khá thú vị.
- "Đây là chuyên vui hay nhứt thế kỹ . Không cười chết liền !! Phải đọc để cười cho đời thêm tươi !! Công nhận là báo chí của nhà nước can đảm cùng mình mới đăng những chuyên 'NGU' không để mô cho hêt như chuyên này. Hay nhất là phần "comments " của độc giả ở dưới để thấy dân VN trong nước khôn ra rồi, khó mà nhồi sọ !!!"
- Một số lời bình tiêu biểu:
+ Câu truyện thần thoại vô chứng cứ với những chi tiết lố bịch đến mức con nít tiểu học nước ngoài cũng phải thốt lên là “bốc phét thì cũng vừa vừa thôi, còn để dành chỗ cho chữ ký!”, thế mà báo nhà nước vẫn đăng mới nản!
+ Hay chỉ là trực thăng bằng giấy cúng cô hồn Rằm tháng Bảy mà bác Kiểm nhà ta thần hồn nát thần tính nhìn lộn vậy ta… hihi…
+ Thật hãi quá các cụ ơi. Nghe nói hồi xưa có vụ chiến sĩ ta cầm K54 bắn rơi B52 nữa đấy!
+ Cụ Bùi Minh Kiểm đúng là Hercule của Việt Nam! Vãi thật siêu nhân à!
+ Superman có họ hàng người Việt mà bây giờ mình mới biết!
+ Xin các bác nhà báo có bơm thì cũng bơm vừa phải thôi chứ; bơm quá đối tượng bay như bong bóng mất.
+ Nhảm thật! Sau trận pháo kích dữ dội mà đơn vị ông Kiểm vẫn còn sống và bám gần đó và vẫn còn bất ngờ khi quân Mỹ đổ bộ xuống ngay đó thì ông ổng là Rambo và chẳng biết gì về kỹ thuật quân sự cả.
+ Theo câu chuyện kể thì lúc đang đứng dưới hào chiến đấu, ông này đã nhảy lên nắm càng máy bay lôi nó xuống đất. Xin hỏi máy bay này nếu nó biết bên dưới là địch, thì khoảng cách nó giữ với mặt đất không lẽ chỉ 1, 2 mét? Hơn nữa ông này còn đứng dưới hào, là ít ra phải ngang hông, coi như ông muốn với tới máy bay phải nhảy như người nhện. Chưa kể ổng nặng bao nhiêu? Cho hết quân trang quân dụng ổng nặng cỡ 100kg thì nhằm nhò gì với cái trực thăng này?
+ Ghét nhất là đọc mấy đoạn kể lại của bố Kiểm. Toàn suy diễn và bịa chuyện, chẳng thể tin nổi.
+ Chắc tay phóng viên xem phim “siêu nhân” hơi bị nhiều!
+ Tung chảo chém gió thì cũng để đức cho con cháu với chứ.
+ Chao ôi, nghe khắm y như lũ Bắc Triều Tiên!
+ Trực thăng Mỹ nó bắn rocket mà hạ thấp đến mức cho bác bám vào à? Mức đó thì nó bắn xong nó nổ luôn chắc.
+ Học ngữ văn của Việt Nam là biết khả năng chém gió khủng đến cỡ nào! Nói khoác một mình dùng súng AK47 bắn hạ cả đống máy bay chưa đã sao lại còn bảo kéo cả UH-1 xuống bằng tay không. Ngày đó thân xác bác Kiểm đặc công nhà mình nặng giỏi lắm khoảng 50kg. Sao bác tài thế! Tại hạ khâm phục! Khâm phục!
+ Vẫn biết tiền bối có công rất lớn nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Tiền bối viết bí kíp võ công như thế thì hậu bối chỉ có tẩu hỏa nhập ma…
+ Thế hóa ra cái trực thăng nó bay tới mức đủ thấp để ông này chạy chạy chạy lại bám càng, mà cả thằng phi công lẫn thằng xạ thủ ở trong không làm được gì hả? Nhẽ bọn Mỹ nó ngu quá thiểu năng vậy hả? Hay ông này còn có cả khả năng chạy siêu nhanh như của Flash?
+ Vãi đái với báo chí tuyên truyền. Tuyên truyền trong thời chiến còn hiểu được, còn thời này mà cứ thế này bảo sao bọn thanh niên càng ngày càng ngu, không suốt ngày hổ báo cáo chồn giết người chặt đầu hiếp dâm xác chết…
+ UH-1F sử dụng động cơ mới General Electric T-58-GE-3 với công suất 1,325 hp. UH-1H sử dụng đông cơ Lycoming T53-L13 với công suất 1400hp. Điều đó có nghĩa là động cơ của nó mạnh từ 1,325 đến 1,400 mã lực. Muốn kéo nó đứng lại phải cần một đối lực bằng ít nhất là 1,300 con ngựa. Bác Kiểm có đi học không nhỉ?
+ Từ bé đến giờ tôi đâu có thấy máy bay trực thăng UH-1H là cái giống gì đâu bác. Cho nên nghe bác bảo bác là “anh hùng tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” thì tôi bèn chỉ còn biết lắc đầu le lưỡi phục bác sát đất thôi.
+ Có phải khi xưa bác cư ngụ gần kho đạn Long Bình chăng mà nổ đinh tai vậy?
+ Bác nổ còn hơn bom tấn. Bác coi trời bằng vung, coi trí tuệ của bàn dân thiên hạ như dân Bắc Hàn khóc lãnh tụ mới dám tồn trữ của quý.
+ Kỷ lục nâng vật nặng thế giới là 458 kg. Vậy vị anh hùng Bùi Minh Kiểm của chúng ta mạnh hơn đương kim vô địch thế giới bốn lần. Quá khủng khiếp !
+ Cái loa tuyên truyền phát ra đều có cơ sở, ngay cả người có thể đi trên ngọn lúa. Một anh nói phét có thể chưa được ai tin nhưng ngàn anh nói phét là nhìn lên trời thấy râu Lê Nin thì chục anh còn lại cũng hô lên “Ừ nhỉ… đúng là râu cụ Lê Nin đã hiện ở trên trời!” Quên mất, không biết cái đó gọi là gì. Thôi tạm gọi nó là… hiệu ứng nói phét!
+ Ngày xưa từng có những phi công quân đội nhân dân ta “rình trong mây, đợi máy bay của địch bay ngang qua rồi nhảy từ máy bay của ta sang máy bay của chúng, nạy cửa bắt sống phi công địch”… theo lời của các cụ Tuyên Huấn thì đây cũng là câu truyện và nhân vật có thật, nhưng tạm thời chưa xác định rõ danh tính, tuổi tác, cũng như là tên của hành tinh nơi sự việc ly kỳ ấy xảy ra. Hahaha…
+ Các chiến công vang lừng của anh bộ đội Hai Thiêng mà các cụ đăng báo thì còn kinh khủng hơn nhiều, tuy các chi tiết cũng là ba xạo nhưng mà ít ra còn có cái… tên là thật, thế mà chưa được xây công viên để tuyên dương!
+ Nguyễn Văn Bé, Nguyễn Văn Trỗi, Lê Văn Tám, Lê Thị Thu Nguyệt, Đặng Hoàng Ánh xin chào thua cụ Bùi Minh Kiểm !
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013
Trèo cây trốn cọp.
Bên xứ Indonesia ngày 8/7/2013 đã cứu nạn thành công nhóm người đi tìm cây trầm hương phải trèo cây trốn cọp ngắc ngoải sắp chết.
Nguyên thứ Năm ngày 4/7/2013, một nhóm 6 người đi trầm ở vườn quốc gia núi Leuser (ranh giới hai tỉnh Aceh và Bắc Sumatra) đặt cái bẫy nai để kiếm chút thịt tươi cải thiện mấy ngày trèo rừng lội suối. Vô tình, một cọp con vướng chân mắc bẩy gào rú kiệt sức. Bọn tìm trầm bèn lui cui bắt cọp con, thình lình bầy cọp bố mẹ anh chị phóng đến.
Cả bọn vội vã vọt lên cây, thoăn thoắt trèo lên ngọn cao trốn cọp. Không may cho anh chàng 28 tuổi tên David trèo bị gãy cành rơi xuống đất. Bầy cọp bắt anh này dồi giỡn, tha ngoạm, giầy vò tới chết rồi ăn thịt hết một nửa người David...
Sau đó, một bầy 7 con cọp bèn canh giữ mấy gốc cây, đợi 5 người còn lại đói khát kiệt sức rơi xuống, sẽ ăn nốt.
May nhờ điện thoại mang theo, 5 người sống sót bèn điện về nhà kêu cứu. Dân làng vội vã tìm đến nơi, nhưng họ thấy cả bầy cọp Sumatra đang hung hăng trèo trợt mấy gốc cây có người tị nạn, bèn kêu cứu với cảnh sát.
Lẽ ra chỉ cần một trực thăng cứu hộ đến thả thang dây để mấy vị trèo thoát, chưa tới nửa ngày là xong, tuy nhiên vì đây là xứ "đang phát triển", nên chi phải đợi cảnh sát lập đoàn cứu hộ 30 người, gồm các chuyên gia am hiểu cọp, các đặc nhiệm chuyên nghiệp, người dẫn đường thông thạo... cùng nhau đi bộ đến nơi đuổi cọp cứu người.
Sau 5 ngày dai dẳng nhịn đói kiệt sức, ơn trời, nhờ có mưa mới không chết khát, 5 vị gặp nạn may quá được cứu thoát trong tình trạng hấp hối.
"Trung úy cảnh sát Surya Purba cho hay, các chuyên gia cọp dụ được bầy cọp đi chỗ khác, giải cứu thành công nhóm người đã lả đi vì kiệt sức. “Tất cả bọn họ đều rất yếu. Họ bị mất nước, đói và hoảng sợ. Họ sống sót nhờ uống nước mưa cầm hơi” - ông Purba nói. Cũng theo ông Purba, ban đầu có 7 con cọp “canh gác” dưới gốc cây nhưng khi nhóm cứu hộ đến thì chỉ còn 3 con."
Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013
Marlice Elretha chơi với báo đốm.
Hổ báo sài lang là bọn hoang dã ác thú thèm ăn thịt người nên ai ai cũng phải sợ.
Vậy mà có một nàng người đẹp tóc vàng không những không sợ, lại còn khoái cặp bạn chơi đùa chúng nó. Ấy là cô Marlice van Vuuren của xứ tây nam Phi châu Namibia.
Marlice van Vuuren người gốc Đức, sanh ngày 14 Tháng Năm năm 1976, lớn lên trong cái trang trại mênh mông của bố mẹ cô cốt nuôi dưỡng bọn động vật mồ côi thương tật rồi thả chúng về lại thiên nhiên. Cô ấy từ nhỏ đã coi bọn này bạn là vì vậy. Hồi mới 13 tuổi, Marlice đã đóng vai chánh trong một phim tài liệu nhan đề "Marlice - Một tầm nhìn cho Châu Phi", kể chuyện cô làm bạn với bầy ác thú như thể nào.
Năm 2000, Marlice kết hôn cùng Tiến sĩ Rudi van Vuuren rồi hai vợ chồng làm việc để bảo vệ động vật hoang dã Phi châu và văn hóa thổ dân San Bushman ở Namibia.
Hiện thời, Marlice Elretha đã có hai cậu con trai nhỏ Zacheo và Nickla rất dễ thương. Gia đình cô mua một mảnh 10.000 ha đất nông nghiệp, cách xa thủ đô Windhoek, thiết lập khu dự trữ động vật của riêng mình, cốt chăm sóc bảo tồn động vật.
Marlice Elretha và chồng cô là một trong số ít ỏi người da trắng còn hiểu biết ngôn ngữ của thổ dân xứ Phi châu.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











