Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Ngồi thiền.


Ngồi thiền Yoga, hít vào thở ra, thở ra hít vào, ấy sự môn phái ngày nay thiên hạ thạnh hành. Người ngồi thiền phải chọn nơi thanh tịnh, xếp bàn tọa kiết già, vứt hết tạp niệm, hít hít thở thở đặc dị phương pháp, lâu ngày dần dà sẽ vận công điều khí được.
Khi ấy sức mạnh của họ bèn hốt nhiên phi phàm, thân thể hóa ra tiên phong đạo cốt, trí tuệ siêu nhiên đốn ngộ khác xưa chưa tập.
Thiền lấy chữ "Không" làm cứu cánh. Không tình không tiền, không nghe không thấy, không lo âu sầu muộn, không khoái trá hả hê. Lặng lẽ thinh không, ngồi không thiền luyện.
Tinh thần ngồi thiền đạt thấu cảnh không sẽ chai sạn như mấy cục đá. Sắc tức thị không. Không tức thị sắc. Vô quái ngại cố. Vô hữu khủng bố. Cứu cánh Niết bàn.


Tọa thiền nơi vắng vẻ đồng không mông quạnh. Vứt bỏ tạp niệm rồi vứt bỏ luôn y phục, lấy tấm thân trần truồng cha sanh mẹ đẻ ngồi hít vô thở ra, dưỡng thần luyện khí.
Thiền trên núi dễ, thiền giữa chợ khó. Chợ búa ồn ào đông đúc, cãi cọ chửi bới, móc túi đánh lộn, lường thân tráo đấu, xáng thúng đụng nia, hàng tôm hàng cá, hàng rượu hàng thịt. Bậc thiền sư thượng thặng cũng khó mà ngồi thở ra hít vô cho được. Thành ra chưa thấy có ai thiền giữa chợ mà chỉ thấy có một người thiền giữa đường.
Ở phố Hải Khẩu trên đảo Hải Nam nước Tàu, vị du sinh Nga la tư tên là Limag Bodrov quyết định cởi áo quần ngồi thiền toàn diện giữa đại lộ xe cộ lưu thông đông đúc.
Một bằng hữu Bodrov cho biết, anh đã cố gắng ngăn cản vì sợ xe đụng, nhưng Bodrov nói đang hòa mình vào thiên nhiên. ""We tried to get him to move, it was dangerous, but he said he felt at one with nature even though there was not a blade of grass in sight. Then he stripped off his clothes and simply carried on.""
Dân chúng gọi cơ quan chức năng đến xử lý. Vị "thiền sư xăm trổ" bị bắt, đưa đi xét nghiệm vì cảnh sát nghi ngờ "ngài" đang phê ma túy...
- Xem thêm: Những hiểu nhầm về thiền định.




Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Nơi chôn tướng Giáp.


Tin tức cho biết tướng Giáp được mai táng trên bờ ngó ra hòn Yến gần đèo Ngang.
Hòn Yến là một  cái đảo nhỏ bé nằm chỉ cách bờ độ 1000 mét, dân quê Quảng Bình gọi nôm na là "hòn Nồm". Phong cảnh "hòn Nồm" khá hữu tình mà hoang vu lặng lẽ.
Qua đèo Ngang. Ngó lên ngó xuống, hỏi dân bổn địa sao gọi đèo Ngang, họ cười bảo gọi đèo Ngang còn may, chớ gọi đèo Đứng coi như hết cả ư sự. Sực nhớ cái ủy ban Sanh đẻ kế hoạch tướng Giáp chủ tịch mới hiểu ra ý dân nói. Thơ xưa bà Huyện tự sự đèo Ngang thì rất hay.
"Bước tới đèo Ngang bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà.
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta !"
Cái nơi tướng Giáp chọn là chốn an nghĩ cuối cùng cũng ý vị lắm.



Nhị vị khai canh ra trào CS, "nhất Hồ nhì Giáp" chớ không ai khác. "Bác Tôn", "bác Đồng", "bác Duẩn", "bác Chinh" và rất rất đông đúc bác này bác nọ rộn bộ tầm cở, tuy nhiên xét lại khó hơn "hai bác" ấy. Một bác đem Mác Lê về, một bác cầm quân gìn giữ. Hai bác làm chết cả triệu người mà cả triệu người khóc lóc khi hai bác chết...
Cụ Hồ chết di chúc mong được các đồng chí đem hỏa táng, lấy tro cốt cho vô cái hủ đặt trên núi quê cụ Nghệ An, đơn sơ nơi chốn vĩnh hằng nhìn xuống nhìn xa nhìn ra mông mênh sông núi biển trời. Cáo chết ba năm còn quay đầu về núi huống chi người từng cầm sách học Nho.
Than ôi, cái mong muốn ao ước cuối cùng ấy tưởng dễ mà quá khó. Bọn đồ đệ không đếm xỉa lại đem xác cụ đi thuê chuyên gia tẩm ướp, đặt hòm thủy tinh, xây lăng giữa chốn Hà Nội đất chật người đông, ngày lại ngày nhân gian kéo nhau "viếng Bác".
Tướng Giáp chết khi tuổi đã quá cao. Lúc lão lai quy ẩn có con đông cháu lớn, điều kiện tìm ra cái chỗ an nghĩ cuối cùng như ý cũng dễ mà khó. Sống nhà chết mồ. Sống dương chết âm. Những vị hào kiệt đứng trên thiên hạ, không phải da ngựa bọc thây cuối đời thường tìm mộ phần chốn thanh tĩnh an nhiên, xa xôi hẻo lánh, cố lánh đi đám thế nhân ô trọc ồn ào phong trào thương vay khóc mướn.
Tâm tư của các đấng anh hùng xưa nay dễ chi kẻ tầm thường hiểu thấu.


Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Khóc bác Giáp.


Google search "khóc bác Giáp" bèn hiện ra khoảng 1.170.000 kết quả (0,15 giây). Kết quả ấy lẽ dĩ nhiên sẽ ngày một ngày một tăng dần trong thời gian sắp tới.
Hội chứng khóc tập thể dân Nam dành cho bác Giáp xuất phát từ cái sự thương tiếc tự đáy lòng họ chớ không phải khóc theo phong trào, khóc theo định hướng, khóc vì sợ không khóc sẽ bị "ghi sổ đen" như ở cái xứ sở CS anh em quái dị đói có nghề khóc lóc.
Đoàn người rầm rập viếng lăng HCM ngày ngày. Đoàn người khóc lóc thủa "bác Hồ ra đi". Đoàn người xếp hàng hoa ảnh như vô tận viếng bác Giáp ngày nay. Đoàn người khóc thương bác Giáp ngày mỗi một đông thêm. Trẻ con khóc. Bà già khóc. Thanh niên khóc. Bô lão khóc. Lính tráng khóc. Con gái khóc. Con trai khóc. Dân khóc. Đảng khóc...
Cả một nước VN đang khóc vì bác Giáp.
- Bài nên đọc: Sùng bái, mảnh đất tốt cho chế độ nô lệ.






Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Học xưa quy ẩn.


Có người nói tướng Giáp là "một vị Đại tướng trong thời chiến và một Bại tướng của thời bình", bởi loạn lạc cầm quân đánh trận thì thắng, hòa bình phải về vườn quy ẩn, ba lần viết thư đòi bỏ khai thác Bauxite Tây Nguyên nhưng bị đảng coi thường ý kiến.
Phận người ta khi này khi nọ ấy sự thường. Đương chức thời thịnh cất tiếng chúng nghe chấp lệnh ào ào. Hết thời về hưu kêu gào rảng cổ dễ có lính nào nghe. Nhưng cái đời sống vị đệ nhất tướng công thần CS thắng lợi thượng đại thọ đến 103 tuổi, có con cháu nội ngoại đùm đìa, chết thì được tổ chức quốc tang, được tứ trụ triều đình bá quan văn võ lo đám, được dân chúng ca tụng thương mến, được quốc tế khen, ngay cả người chống cộng kịch liệt cũng ít dùng lời này nọ xúc xiển.
Nên chi cuộc đời tướng Giáp nói là đại bại thời bình chưa chắc đúng vì thế. Đời có những kẻ vênh vang lộ bố bia đá tượng đồng, tưởng như đệ nhất mà lúc chết cô độc tuyệt tự, không vợ chẳng con hóa ra bà cô ông mãnh. Mong ước cuối cùng chỉ đơn giản xin chôn cất cho cát bụi được trở về, nhưng dẫu di chúc thế nọ thế này vẫn không toại nguyện. Xác thân sanh thành cha mẹ cấu tạo, chết đi rồi không được cho chôn để thiên hạ ngày ngày đến "phanh thây" bằng nghìn cái nhìn tò mò, xoi mói. Gõ cái tên sợt Google thì ôi thôi, bị cả triệu triệu người người chào xáo, mổ xẻ, đâm xoi đến cả ba đời chưa hết.


Ngẫm sự xưa tích cũ, anh hùng hào kiệt khai quốc công thần cấu tạo chế độ mà được an toàn sống  thọ đến cuối đời hầu như ít ỏi.
- Việt Câu Tiễn nằm gai nếm mật phục quốc, nhờ cậy nhị vị công thần Văn Chủng, Phạm Lãi mới nên nghiệp bá rửa được thù. Phạm Lãi sâu xa tinh tế giúp Câu Tiễn dựng nước xong rồi bèn vội rửa tay gác kiếm, lấy thuyền nan du lịch Ngũ Hồ rồi gửi thơ khuyên Văn Chủng : "Chim đã hết thì cung tốt phải cất, thỏ khôn đã chết thì chó săn bị nấu. Vua Việt là người cổ dài, miệng diều hâu có thể cùng lo lúc hoạn nạn, nhưng không thể cùng vui sướng với ông ta. Sao ông lại không bỏ đi ngay ?"
Tiếc thương đại phu Văn Chủng chưa kịp chạy khỏi chánh trường đã đành hậu sự một trong "Tam ban Triều điển".
- Hán đế Lưu Bang xuất xứ một chèo đò, nhờ thời được Tử Phòng, Hàn Tín ra tay giúp sức mới định bá đồ vương đại thắng. Trương Lương sớm biết "học tập và làm theo" Phạm Lãi, gúp Bang xong vội vã trốn vô núi xanh tịch cốc tầm tiên. Sự vội vã ấy quá kịp thời, bởi ông bỏ đi hôm trước, hôm sau "ngài Cao Tổ" đã sai ngay người đến "ban thưởng".
Tội nghiệp Hàn Tín không theo gót Trương Lương, không nghe lời Khoái Triệt "phân quốc cát cứ" mới đành ngửa cổ Vị Ương cung chịu án chém hối tiếc.


- Tam quốc chí, Chung Hội cướp công bắt trói được cha con Đặng Ngãi, chiếm Thành Đô, trọn lấy Hai Xuyên diệt Thục Hán xong rồi bèn sanh sự.
"Hội sai giải hai cha con Đặng Ngải về Lạc Dương, rồi vào Thành Đô thu hết quân mã của Đặng Ngải, oai lừng lẫy xa gần. Hội bảo với Khương Duy rằng:
- Nay ta mới thỏa được lòng mong ước bấy lâu!
Khương Duy nói:
- Ngày xưa Hàn Tín không nghe lời Khoái Thông, đến nỗi bị tai vạ cung Vị Ương; đại phu Văn Chủng không theo Phạm Lãi dạo chơi năm hồ, đến nỗi phải đâm cổ mà chết. Hai người ấy há chẳng hiển hách ư? Chỉ vì không rõ đường lợi hại, liệu cơ cho sớm đấy thôi. Nay công lớn của ông đã thành rồi, oai lấn cả chủ, sao không chơi thuyền chu du đây đó cho rảnh thân, hoặc là lên núi Nga Mi theo ông Xích tùng tử mà tiêu dao ngày tháng có hơn không?
Chung Hội cười rằng:
- Đâu được. Đâu được. Tuổi ta nay chưa đến bốn tuần, còn mong làm nên thế này thế khác, đâu lại bắt chước những chuyện lui về an nhàn như thế ?
Khương Duy nói:
- Nếu không lui về cho nhàn, thì phải toan ngay việc lớn. Tài sức minh công làm thừa đi rồi, không cần đợi đến lão phu phải nói nữa.
Hội vỗ tay cười ầm lên rằng:
- Bá Ước biết đến ruột gan ta lắm !"
Tuy nhiên cuộc sắp đặt dấy loạn của Chung Hội bất thành, vì quân lính chiến chinh quá lâu quá chán việc phải đem thân ra đâm chém vì mưu đồ bày đặt. Ba vị Duy, Hội, Ngãi đều bị bọn lính nổi dậy giết chết hết.


Sử ký nước Nam khá nhiều vị anh hùng tài ba xả thân phò vua phục quốc, phải nhận đau thương thảm cảnh ngay sau ngày đại thắng.
Nhất Lê Lợi nhì Nguyễn Trãi. Mười năm kháng chiến chống quân Minh, giành lại độc lập giang san tổ quốc, ngài Nguyễn Trãi dù đã bỏ hết vinh hoa, về trí sĩ Côn Sơn vẫn không thoát được đại nạn tru di tam tộc.
Gia Long phục quốc thành công, đệ nhất công thần Tả quân Lê Văn Duyệt chết rồi còn bị triều Minh Mệnh nghị bảy tội nên trảm (chém), hai tội nên giảo (thắt cổ), một tội phải sung quân. Lời vua dụ rằng :
" Tội của Duyệt nhổ từng cái tóc mà kể cũng không hết, nói ra đau lòng, dù có bửa quan quách mà giết thây hắn cũng là đáng tội. Song nghĩ hắn chết đã lâu và đã truy đoạt quan tước. Xương khô trong mả hắn chẳng cần gia hình chi cho uổng công. Vậy cho Tổng đốc Gia Định đến chỗ mả hắn cuốc bỏ núm mộ, san bằng mặt đất, khắc đá dựng bia ở trên viết to mấy chữ: "Quyền yểm Lê Văn Duyệt phục pháp xứ".
Tiền quận công Nguyễn Văn Thành có công lao giúp Gia Long tự hồi hàn vi nằm gai nếm mật. Thành công rồi ông ra làm quan Tổng trấn Bắc thành, yên được bọn hào kiệt đất Bắc, soạn ra "luật Gia Long" giúp vua "ổn định xã hội' vẫn bị kết tội nhốt ngục, buộc phải uống độc dược mà chết, con trai Nguyễn Văn Thuyên cũng bị chém ngang lưng...