Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015
Tu tại gia.
"Tu" tiếng Việt nghĩa là hành động thay đổi, sửa chữa bản thân đường hoàng hơn trước.
Đi tu là sự đương sống yên ổn ở nhà, tự dưng thích thú muốn làm ông thầy chùa, bèn cầu xin cha mẹ cho được vô chùa cạo đầu mặc áo tràng học chữ Nho, kinh kệ tụng niệm.
Tu chùa thời cực lắm. Ba giờ sáng trời còn tối thui lạnh lẽo đã thức dậy đánh chuông một trăm linh tám tiếng. Trời tờ mờ xong chuông đánh là cầm chổi đi quét sân "thần tăng tảo địa", rồi vô lau chùi bàn thờ, thổi bát nhang, chưng dầu đèn, đơm bông chuối... Xong xả mới được điểm tâm chén cháo trắng với cục đường đen.
Đời đi tu, từ điệu lên chú, từ chú lên thầy, từ thầy lên ôn, từ ôn lên cố là một quá trình dài dòng gian nan đường đạo, tu và tự tu ngày đêm không phút giây ngừng nghỉ.
Suốt ngày tu bận rộn cúng bái, tụng kinh niệm Phật, đi học trường Bồ Đề cao tăng giảng giải, về còn mót củi trồng rau, chăm chút giò lan chậu cảnh bể cá, còn chuẩn bị tới nhà bổn đạo cúng đám tang niệm đám giỗ, cầu siêu trai đàn chẩn tế. Đêm về cầm cây bút lông mài mực xạ chấm phết chữ Hán cổ, miệng lâm râm đọc kinh cho đúng giai điệu vần tán tụng.
Cơm trưa, cơm chiều nhà tăng thì quá thanh đạm. Chén cơm chan chút xì dầu tương chao rau muống. Họa hoằn có lát đậu phụ, miếng dưa leo chấm muối. Ăn uống thiếu chất bổ dưỡng nên quý sư đa phần xanh xao da bợt nhợt, ra đường thấy có thầy tưởng chừng gió nhẹ hơi thổi cũng bay...
Tu chùa khổ nên chi nhiều người muốn tu bèn chọn đường "bán thế xuất gia", tu ở nhà theo Phật thay vì phải đi đến tu chùa dù sau nầy có lên làm ngài Hòa thượng.
Bán thế xuất gia theo giáo luật được lấy vợ đẻ con, được bia rượu các loại, được ăn thịt cá tôm cua gà vịt chớ không nhứt thiết trai trường rau tương tịnh nhục. Người tu tại gia phải sắm sanh một cái bàn thờ Phật có tượng đồng chuông mỏ kinh kệ hẳn hoi. Quan trọng nhứt vị tu ở nhà là phải biết chữ Nho để viết công văn sớ giấy, biết tụng kinh niệm Phật bài bản, biết đi cúng tụng tang lễ đám tiệc v.v...
Hằng ngày, người tu bán thế dậy sớm nấu nước sôi rót bình trà cúng Phật rồi mặc áo tràng vào tùy tụng ngũ kinh Tịnh Độ, kinh Pháp Hoa, kinh Bát nhã ba la mật, kinh Phẩm Phổ môn, kinh Từ bi tam muội Thủy sám pháp...
Sóc vọng thị nguyệt nấu xôi chè chưng bánh trái hoa tươi, bày biện lễ cúng kính đức Phật cho hoành tráng hơn bọn bổn đạo lân lý xóm phường.
Khi có người mời đi cúng, vị bán thế xuất gia bèn vui vẻ nhận lời, rồi còn đi rủ thêm vài đồng nghiệp tu tại gia khác đến giúp gia chủ bày lễ tụng niệm. Hết xôi rồi việc mới được nhận phong bì tiền công đức hậu hĩnh trọng thị cúng dường.
Tu tại gia - bán thế xuất gia, là một hình thức tu tập rất hay của Phật tử hiện nay, phát triển rất thạnh hành đông đúc, đáp ứng nhu cầu tu tự nội thân, lại còn giúp được cho người ta cúng bái tụng niệm ở chốn đám tiệc tang giỗ. Vì vậy, thiên hạ đánh giá rất cao các vị bán thế xuất gia, thường gọi quý vị nầy là mấy ông thầy tu "Cư sĩ".
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015
Điện Kremli có nên cắt cụt ngọn ?
Thiên hạ bên Nga chắc đương chào xáo xứ mình liệu nên bắt chước "đối tác chiến lược VN", ra tay cắt cụt cái ngọn điện Cẩm Linh hay không.
Nguyên xưa ông Lê Nin bất mãn vua Nga, bèn kích động dân chúng nổi dậy khởi nghĩa. Nhờ võ khí tiền bạc từ nước Đức dú diếm hỗ trợ, Nin cướp được chánh quyền, bắt hết hoàng gia Nga đem xử bắn rồi lên ngôi chúa tể, tự xưng là "Đệ nhứt Lãnh tụ Tối cao vĩ đại của Nhơn dân lao động Thế giới".
Quyền lực có trong tay, Nin thỏa sức bắn giết, sát hại, đày đọa người Nga chống đối, bắt vô số đem giam ở chốn lao tù Tây bá lợi á quanh năm băng tuyết.
Thiên bất dung gian, Nin ăn chơi trụy lạc bất kể ngày đêm, nên mắc phải bệnh lậu tiêm la mà chết. Đàn em của Nin quyết định mổ xác trưởng đảng đại ca ra, cắt bỏ nội tạng, moi óc móc não rồi đem ướp trong cái hòm thủy tinh.
Bọn chúng hạ lệnh dân Nga đóng góp tiền của, xây một cái mả đá to bên ngoài tường rào chánh điện, đối mặt ra quảng trường Đỏ cho dân Nga dễ dàng tới coi xác ướp.
Mấy chục niên kế tiếp, dân Nga la tư lãnh đủ thê thảm bởi đám cuồng đảng điên loạn ấy. Và phải gần trăm năm mới có ngài Boris Yeltsin ra tay dẹp cái họa đảng cuồng.
Tổng thống Borís Yeltsin nắm chánh quyền rồi, ban sắc lệnh đặt băng đảng Lê Nin ra khỏi vòng pháp luật, sai kéo cái xác ướp hắn đem đi đốt bỏ cho khỏi ô uế, tháo bỏ luôn cái mả đá u minh, trả lại không gian xanh thông thoáng quảng trường thủ đô đẹp đẽ.
Tuy nhiên, tàn dư dây mơ rẻ má fan cuồng Nin sau gần thế kỷ nay đà sanh sôi nảy nở quá sức đông. Chúng tuyên bố, nếu đụng tới mả xác "ông tổ đảng" thời sẽ đồng loạt cảm tử phát động phong trào ly khai nội chiến...
Thương dân Nga la tư đã chịu đau khổ quá nhiều rồi, ngài Borís Yeltsin bèn cũng tạm hoãn triển khai chi lệnh, tránh cho đất nước thêm một lần chinh chiến binh đao.
Kế vị ngài quả không ngờ xuất hiện một V. Putin siêu đẳng gian hùng. Y biết lợi dụng vỗ về bọn fan cuồng CS làm hậu thuẩn để nắm chức Tổng thống một mình cai trị mãi mãi.
Kết quả Putin sung sướng nắm lấy quyền cai trị nước Nga đã hơn 15 năm nay. Y úp mở chỉ khi nào y chết mới nhả cái ghế Tổng thống ra cho tên đàn em của y kế tự...
Lại nói bọn fan cuồng Lê Nin CS được Putin o bế thành ra dương dương tự đắc lắm. Chúng có liên lạc mật thiết đám fan cuồng Hồ ở bên An Nam. Hai bên thường xuyên giao lưu thăm hỏi, đàm đạo nọ nầy nưng niu xác ướp.
Nhơn sự bên An Nam ra đảng lệnh cắt cụt ngọn khu lầu 8B Lê Trực cái tội xây cao hơn mả Bác, mới sanh chuyện ra cho dân chúng Nga la tư phải ngồi đứng không yên. Họ lo sợ đám fan cuồng Nga biết đâu "nghị quyết", đòi Putin cắt cụt ngọn điện Cẩm Linh dám cao hơn mả đá "ông tổ đảng" của chúng thì khốn...
Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015
Cách giải cứu khu nhà lầu 8 B Lê Trực.
Nhà lầu 8 B Lê Trực xây dựng xong rồi đem căn hộ bán giá cực khủng. Người ta bèn mới phát hiện ra nó là cao hơn hầm mộ chứa xác ướp lão gia HCM !
Toàn ban lãnh đạo đảng CSVN cho đến dân chúng anh hùng đánh thắng tan xác hai đế quốc to Pháp, Mỹ. Khắp nơi đất nước, từ Mục Nam Quan đến mũi Cà Mâu - 90 triệu người đảng, người dân - thảy đều gầm rú thét lên giận dữ.
"Dám xây nhà lầu cao hơn lăng của Bác ư ? Cả gan ngồi trên cao dòm ngó xác ướp Bác Hồ ư ? Bổ thuổng ! Bổ thuổng chúng nó ! Chôn sống ! Chôn sống chúng nó !"...
Phát súng lệnh khai cuộc nả vô đầu bọn làm lầu là công an Nguyễn Văn Gió. Chính vị là người đầu tiên thấy sự cố mạo phạm mả Bác nên bèn tung lên một bài báo mạng rúng động tim gan phèo phổi lòng người trong nước, lòng dân hải ngoại.
Phụ họa bức xúc, già Võ Mẹo, nguyên nguyên đủ thứ chức, tuổi cao sức yếu run rẩy "a dây mơ" rồi vẫn uất ức, thều thào đòi truy cứu trách nhiệm hình sự cái lầu.
"Chiểu theo hiến pháp, luật pháp. Chiểu theo tâm tư tình cảm toàn đảng toàn dân. Sự làm cái lầu cao hơn mả Bác là vi phạm hiến pháp, vi phạm pháp luật, đụng chạm tới tình cảm toàn dân tộc..."
Đánh hơi thấy mùi kiếm chác, "đồng chí Sâu Chúa" bèn nhanh nhẩu điều động công sai tới thanh sát sai phạm, hạ lệnh cắt cụt ngọn lầu cho ngang bằng với mả bác Hồ.
Kiến trúc sư, đại chuyên gia quy hoạch đô thị tu nghiệp bên Ý về, quá sức giỏi nên không xin được việc làm tại VN, ngài rổi hơi nghiên cứu mả Bác, mới đóng góp ý kiến như sau.
- Chánh trị cao hơn nhà dân. Mả bác Hồ là mả lãnh tụ, mả lãnh tụ có tính chánh trị, suy ra, phải đập cho nát hoặc cắt cụt ngọn nhà lầu 8 B Lê Trực là việc làm hoàn toàn đúng đắn, hợp với ý đảng lòng dân tộc ta.
- Mả bác Hồ cao 21,6 mét, khi xây bắt chước nguyên xi mả chứa xác ướp Lê Nin Nga Sô, Mao Trạch Đông Trung Cộng. Vì thế, mả Bác vừa thấp thoải, vừa không tính dân tộc, vừa lai căng, nhập khẩu mồ mả ngoại quốc.
- Nhà lầu 8 B Lê Trực xây rồi, bán hết sạch các căn hộ cho dân rồi. Nay đập bỏ cũng uổng, tốn của phí công, hoàn cảnh nước ta đang hạng đói nghèo, lãng phí quá. Bác Hồ khi sống nói thắng Mỹ xong xây lại đất nước hơn mười ngày nay. Mả bác Hồ xây hồi chiến tranh, nay thắng giặc Mỹ rồi, nhớ ơn Bác sao không làm lại cái mả Bác cao to gấp 10 để thể hiện công ơn đa tạ bác ?
- Vì vậy, đề nghị đảng nhà nước ta để yên khu nhà lầu 8 B Lê Trực. Tập trung vật chất, lực lượng toàn đảng toàn dân làm lại cái mả Bác to cao gấp 10 lần hiện nay. Khi ấy mả Bác sẽ cao 216 mét, cao nhứt Hà Nội. Biết kịch trần chánh xác, dân sẽ hết phạm luật xây cất.
- Nếu sợ ngân sách "đầu tư công" hạn hẹp, nên chăng phát động phong trào "Toàn dân đóng góp xây lại mả bác Hồ". Từ trung ương cho tới địa phương, "ta" huy động tổ trưởng tổ phó, liên gia trưởng liên gia phó, sáng tối chiều bưng cái thùng dán mấy chữ "Thùng quyên góp tiền ủng hộ xây dựng lại mả bác Hồ" rồi đi từng ngõ vào từng nhà yêu cầu dân chúng đóng góp... Với tấm lòng yêu Bác rầm rộ chắc chắn số tiền quyên thu sẽ dư dả, đảng lấy đó mà xây lại mả Bác nhứt định sẽ thành công.
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015
Nghe nhạc lính ngày xưa Duy Khánh hát.
Ca sĩ Duy Khánh người quê Quảng Trị mất đã lâu rồi mà giọng ca bất hủ ấy cứ vẫn đông đảo người ta hâm mộ. Nhạc bản làm nên tên tuổi Duy Khánh thì luôn chủ đề lính tráng VNCH rạt rào xúc cảm.
Điều lạ. Ca sĩ hát hay sướng tai nghe đã, khán thính giả chỉ có biết hâm mộ ca sĩ chớ không hề để ý tới tác giả bài hát - người mang nặng đẻ đau ra từng ca từ nốt nhạc.
Bản "Sương trắng miền quê ngoại" là của nhạc sĩ Đinh Miên Vũ quê ở Thừa Thiên. Ông là lính Sư đoàn 1 Bộ Binh, giải ngũ về dạy học tại trường Gia Hội, Huế. Sau năm 1975, ông bị bắt ở tù 6 năm trại cải tạo Bình Điền rồi vượt biên qua Mỹ sanh sống.
Nhạc sĩ Trần Nhật Ngân thời quê Thanh Hóa, di cư vào Nam, sáng tác nhiều bài về lính rất hay có tiếng. Ông làm việc ở Nha Tâm lý chiến Quân lực VNCH. Sau 1975 bị bắt đi cải tạo, bị cấm tuyệt đối mọi hoạt động sáng tác nhạc, ông vượt biên qua đường Thái Lan năm 1982, đến 1984 mới đến được Mỹ định cư.
Trong những sáng tác của Nhật Ngân, ca sĩ Duy Khánh thể hiện thành công khá nhiều bản như Xuân này con không về, Qua cơn mê, Một mai giả từ vũ khí, Mùa xuân của mẹ, Thư xuân trên rừng cao, Tâm sự người hát bài quê hương...
Hai nhạc bản Mưa trên phố Huế, Tình đời là của nhạc sĩ Minh Kỳ, người Huế gốc Hoàng phái, cháu đời thứ 5 của vua Minh Mạng. Ông tên thật là Nguyễn Phước Minh Kỳ, sanh ra ở thành phố Nha Trang rồi vào sống ở Sài Gòn, làm Đại úy Cảnh sát Quốc gia VNCH.
Năm 1975, Minh Kỳ bị bắt giam tại trại cải tạo Biên Hòa, chỉ sau 3 tháng sau, ông bị cai ngục VC lập mưu, sai tù hình sự ném lựu đạn vào giết chết người nhạc sĩ khi ông còn đang bưng chén cơm tù ăn trưa chưa kịp nuốt.
Nhạc sĩ tài ba Trúc Phương (tên thật là Nguyễn Thiện Lộc), một chuyên gia nhạc buồn sáng tác rất nhiều bài hát về đời lính VNCH thì trên cả tuyệt vời. Kẻ ở miền xa, Trên bốn vùng chiến thuật, Người nhập cuộc, Người xa về thành phố, Bông cỏ may, Đêm trên vùng đất lạ, Tàu đêm năm cũ, Con đường mang tên em, Chuyện chúng mình...
Ông là người tỉnh Trà Vinh, làm việc ở Ty Thông tin Chiêu hồi Vĩnh Bình, bỏ lên Sài Gòn theo nghiệp dạy, sáng tác nhạc. Sau năm 1975, ông vượt biên cả thảy 3 lần, nhưng đều thất bại, bị bắt ở tù, nhà cửa bị tịch thu hết, vợ con rời bỏ bỏ ông ly tán. Ra khỏi tù, ông sống lây lất, vất vưởng đói khát thậm tệ.
Năm 1995, ông bị viêm phổi rồi do không có tiền điều trị, phải biến chứng mà chết. Gia tài còn lại của người nhạc sĩ tài ba là một đôi dép tổ ong đã đứt quai !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











