Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Thủ tiêu lịch sử.


Thời trước dân chúng biết chuyện xưa ấy là nhờ truyền miệng nhau nghe kể lể.
Bốn ngàn năm mái tranh phên đất, rúc ráy ruộng vườn cây tre bụi hóp, sáng củ khoai chiều củ sắn, trưa húp bát cháo bát hồ, đêm đêm trăng vàng chỏng tre phẩy phe mấy cái quạt mo, bà già nhai trầu bỏm bẻm kể cho cháu nghe về cụ tổ đời một đời hai, tam đợi tứ đợi mười đời, mơ màng gốc gác.
Truyền miệng thêm thắt hấp dẫn, dẫu sống cảnh ngàn năm "đô hộ phủ", thiên hạ mới biết mình có thủy tổ Hùng Vương, có thánh Gióng, có bà Trưng bà Triệu, có ông Mai Hắc Đế, Lý Bôn Lý Bí... Sự biết nhiều chuyện xưa mới khiến người ta lờ mờ nhận ra họ là người Việt chớ không phải người Tàu.
Kết quả mai phục đợi thời phục quốc, người Việt có cơ hội lập tức bèn xắn tay lên chinh chiến với Tàu, mở mang ra được tự chủ thời đại. Các vì vua chúa tự chủ nối nhau, luôn luôn phải lo toan quân Tàu ỷ thế tràn xuống đánh chiếm, đồng hóa lãnh thổ.
Trào đình nào sáng láng đều nhận thấy, muốn giữ được nước phải dựa vào dân, dân có biết "gia phả của nước" thời quân Tàu kéo sang mới thực là hăng hái xông ra "chống Tàu cứu nước". Quốc sử quán các trào vì thế có mặt ghi ghi chép chép mấy chuyện xưa sao cho đầy đủ, từ mẹ Âu Cơ đến các trận đánh Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, từ thơ Nam quốc sơn hà tới Hịch tướng sĩ, Cáo bình Ngô đến Chiếu chỉ của Hoàng đế Quang Trung hạ lệnh đánh Tàu, bắt Tôn Sĩ Nghị cho sử tri Nam quốc...


Qua rồi thời trước tới thời sau, nước Nam xoay chuyển từ thạnh đến suy, toàn quốc lết lê cập bến điên đảo sự. Giai do Pháp thuộc, có kẻ khốn nạn trốn sang Tây qua Nga về Tàu, kết bè kéo cánh lập phe đảng trên đất Hương Cảng rồi bí mật rủ nhau về nước, kích động dân chúng lắm điều bạo loạn.
Đám đảng nầy xin nước Tàu viện trợ hậu cần võ khí, lấy đó để ra tay bạo lực cướp chánh quyền. Cậy Tàu may thắng lớn, đầu đảng lên ngôi lãnh tụ, tự xưng là cha già dân tộc, ma mị đám dân u mê rầm rộ đến chui lổ cống cuồng đảng cuồng hồ.
Đầu đảng già yếu mắc bệnh mà chết. Bọn đàn em đem xác đi ướp, kế tục thân ái với Tàu, lấy China làm chỗ dựa để cai trị đồng bào, đày đọa đối lập, bịp bợm đưa người Việt đi lên thế giới sung sướng đại đồng. Tình đoàn kết dân tộc ba miền Trung, Nam, Bắc đã bị làm cho sức mẻ, hằng triệu người Việt đành đoạn vượt biên bỏ chạy đi tìm đàng sống.
Nước Tàu thấy An Nam nay ngày càng suy yếu, kinh tế nợ nần, lòng người tan nát, thế nước yếu đuối hèn hạ, thời lấy làm đắc ý. Tàu cho rằng cái chu kỳ lập lại "Giao Chỉ bộ" đã tới, bèn cứng rắn bên ngoài phát binh "thu hồi bể đảo", bên trong khéo khôn vỗ béo nhiều tên phản quốc người Việt, sử dụng chúng làm tay sai thực thi kế sách "du đảng hồi đầu".


Đại cục sáp nhập...

Ngoài sự lấy dây thòng lọng kinh tế cột cổ dân Nam phụ thuộc hết cơ cụ cựa, thâm độc nhất là Tàu lệnh cho bọn phản quốc An Nam từng bước thủ tiêu cái lịch sử bốn ngàn năm chống Tàu của nước Việt, xóa bỏ sử ký ra khỏi trí não hậu sanh, mưu làm cho các thế hệ sau lớn lên mất gốc, sẵn lòng theo đảng đem nước quy nộp cho Tàu.
Phản quốc hô hào "Dân ta ghét Tàu là rất nguy hiểm" rồi chúng họp bàn kế hoạch "tích hợp", "lồng ghép" đầu độc tuổi trẻ, buộc học sanh trên ghế nhà trường ngưng học môn Sử ký, để thay cái gọi là bộ môn "công dân đất nước HCM".
Than ôi ! Học trò ở nước VN từ đây sẽ không còn nghe nhắc tới hai chữ "lịch sử" nữa. Chúng sẽ chẳng bao giờ còn được nghe tới, biết tới chuyện vua Hùng dựng nước, chuyện khởi nghĩa chống Tàu, các trận đánh Tàu Chi lăng, Bạch Đằng lẫy lừng sử cũ, chuyện các vị liệt tổ liệt tông anh hùng Ngô Quyền, Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung... được nữa.
Học trò VN từ đây sẽ bị nhồi sọ rằng có bác có đảng mới có nước VN, rằng công lao giúp đỡ của nước Tàu là vô vàm to lớn bao la, rằng bác Hồ bác Mao mãi mãi ôm hôn nhau thắm thiết, rằng các em học sinh phải rất rất thương mến thần tượng nước Tàu...
Than ôi ! "Bọn nào bắn súng lục vào quá khứ, tương lai sẽ bắn chúng bằng đại bác." Tất cả sự bày đặt "sáng kiến giáo dục" ấy thực chất là nhằm xây dựng "hệ tư tưởng đại cục sáp nhập". Bọn tay sai phản quốc cam tâm nhận tiền Tàu để âm mưu thủ tiêu sử Việt, dù chúng nó có ngụy trá biện minh thể nào đi nữa, tương lai chúng chắc chắn cũng sẽ bị các vị liệt tổ liệt tông hiển linh vặn cổ cho chết hết.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Nước Pháp thương người, hại mình.



Đám đông dân tỵ nạn Syria, Iraq, Libya... thủy bộ hai đàng kiến càng kiến cạnh ồ ạt kéo vào châu Âu nhập cư trái phép. Người Tây dương mũi lòng thương người đau khổ, bèn cho phép mấy vạn người ấy cứ đến đấy ở chung, sống cho thoải mái.
Âu châu già nua kỷ lưỡng thế là đã trúng mưu kế bọn IS chặt đầu người, hơn 4.000 sát thủ đội lốt người tị nạn đắc ý trà trộn xâm nhập chực lúc ra tay đẫm máu.
Nước Pháp, thủ đô Ba Lê hoa lệ được xem là trái tim châu Âu đẹp đẽ. Thứ Sáu ngày 13 được xem là ngày xui xẻo tự hồi Nã Phá Luân đại đế triện mống vàng. Ngày ấy, chốn ấy quá hay cho bọn IS sát thủ chọn thọc một mũi dao xuyên tim "đi vào lịch sử" rồi nhìn thiên hạ hoảng loạn, quỳ bái cái cuồng vọng "nhà nước Hồi giáo Đa ếch".
Bọn sát thủ bèn mua súng AK 47, quấn tạc đạn quanh người, lên xe kéo nhau đi "thánh chiến". Chúng phân chia nhau đến 6 địa điểm mà ra tay hành động. Bọn đến sân vận động Stade de France xáng bom người xem trận đá banh Pháp - Đức, có cả ngài Tổng thống Nicolas Hollande đang dự khán. Bọn cầm AK xông vào rạp hát Bataclan rồi cứ thế chĩa súng từng phát một bắn chết người này người nọ trong hơn 10 phút. Bọn tới quán bar Le Carillon, tới quán ăn Le Petit Cambodge của một người chủ VN, bắn xối xả vào bất cứ ai chúng nhìn thấy bất kể họ còn đương nhai miếng cơm trong miệng.


Đáng thương thay những khán giả hiền lành đi xem ca nhạc ở Bataclan. Họ nằm bẹp xuống đất, ôm đầu co rút gào rú kêu la thảm thiết khi bốn sát thủ áo đen lạnh lùng chĩa súng, từ từ cứ lẩy cò. Hết băng đạn AK nầy, chúng rôm rốp lắp băng đạn AK khác, đợi hơn 10 phút dài lê thê người ta mới nghe còi hụ mấy cảnh sát lò dò đến nơi giải cứu.
Đáng khen nhứt vạn người dân Pháp sân Stade de France. Bọn sát thủ tưởng rằng nghe tiếng bom nổ, đám đông tức nhiên hoảng loạn đẫm đạp lên nhau, xông ra cửa giày xéo để mà chết. Té ra không phải, người Pháp bình tĩnh nghe mệnh lệnh của cảnh sát, rời khán đài xuống sân bóng, vừa hát quốc ca, vừa xếp hàng trật tự ra cổng, một phong cách Tây ngộ biến ứng xử đầy tự chủ khác hẳn với dân ta mạnh ai nấy thoát.
Kết cục ngày thứ Sáu 13 kinh hoàng. Tin cập nhựt 129 người chết, 352 người bị thương, 99 người nguy kịch trong bệnh viện. Bọn khủng bố thời 8 tên chết nát bấy do tự kích nổ hoặc bị giết. Các cuốn hộ chiếu Syria, Ai Cập "tỵ nạn" cảnh sát Pháp đã tìm thấy ngay cạnh thi thể những tên cuồng sát nầy.



Lời bàn luận.
Người xưa nói, làm ơn thì mắc oán, thương người sẽ bị hại mình, nhà rộng chớ dại chứa người ta rồi có ngày chúng chiếm đoạt hết mất nhà mất cửa. Châu Âu nói chung, nước Pháp nói riêng muốn giúp đỡ người tỵ nạn, thời rất nên hợp tác quân sự với Mỹ, Nga, Nhật, Úc..., trên danh nghĩa quân Liên Hợp Quốc, đem lính sang Trung Đông tiêu diệt cho hết sạch bọn IS, đưa hết người tỵ nạn về lại quê hương của họ, cử lực lượng gìn giữ hòa bình đồn trú, bảo đảm an ninh cho họ được an ổn làm ăn sanh sống.
Đối với quân khủng bố IS và bọn ủng hộ chúng nó, chỉ có một đáp án duy nhứt là loại bỏ tất cả chúng ra khỏi đời sống xã hội của loài người, thậm chí phải dùng đến bom nguyên tử, vì bọn nầy chính là lũ quỷ tận thế chớ chẳng phải những con người.
Nhớ ngài George W. Bush lúc xưa bên Mỹ, quả nhiên là bực vô song anh hùng. Ngài là người cương quyết ra tay ngay hành động. Chỉ có mấy tuần mà đã dọn dẹp xong bọn Afganistan, Iraq mau lẹ quá vô cùng.
Nay thấy vị Lãnh đạo nầy, Tổng thống kia, Thủ tướng nọ cứ lên tivi, miệng lãi nhải thề tiêu diệt IS nầy nọ thế kia, rồi phái cho một hai chiếc máy bay thi thoảng ném vài ba trái bom lên trên núi. Cơ sự ấy chỉ tạo điều kiện cho khủng bố IS ngày mỗi một thêm mạnh, kích thích đám sân hận Âu Mỹ rầm rộ rũ nhau gia nhập, sau đó lại quay về gây vô vàm đại họa.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Cảm hứng Miến Điện.


Phần tư thế kỷ các quân nhân toàn phần cai trị, nước Miến Điện sắp sửa phải chui xuống hố. Cộng sản Miến quen dựa hơi China lén lút gây chiến tranh du kích vùng biên giới nay đục nước béo cò, ráo riết mưu kế "khởi nghĩa cướp chánh quyền". Nguy cơ nước Miến rơi vào tay China thèm thuồng cái ngỏ mở thông về Ấn Độ Dương đã quá rõ rệt.
Đại tướng U Thein Sein, đảng trưởng đảng Liên minh Đoàn kết Phát triển nắm độc quyền cai trị phải nhiều đêm đắn đo không ngủ. Có nên bắt chước xứ An Nam CS cương quyết không để hình thành lực lượng đối lập, sẵn sàng tắm máu dân chúng để giữ độc quyền cai trị ? Hay là từ bỏ hết mọi đặc quyền đặc lợi, cải cách dân chủ, thay đổi thể chế, hướng về tự do, thoát nguy Tàu CS rình rập, làm cho nước Miến mau lẹ phú cường ?
Hậu kết cho thấy cái phúc phần nước Miến ngẫm ra cũng lớn. Lương tri tướng Thein Sein tự nhiên bừng ngộ cái đáp số vì nước phải thay đổi.
Dân nước Miến được rầm rộ tự do đi bầu sáng Chủ Nhật 8/11/2015 lịch sử sau 25 năm áp còng "tướng cử dân bầu". Thế giới thời chăm chú theo dõi sự thay đổi lẹ làng ở Miến rồi bày tỏ ủng hộ thích thú. Bà góa 70 tuổi Aung San Suu Kyi, thủ lãnh đảng Liên minh Quốc gia Dân chủ ở tù 15 năm được ra tranh cử. Bà nầy nhờ dân chúng Miến Điện quá yêu thương kính trọng dồn cho vô số phiếu nên vẻ vang đắc cử.


Ở xứ ta thời khác. Chế độ cầm quyền trăm kẻ như một, thấy nước Miến bất ngờ đổi hướng tự do thì lại hằn học giương mắt ếch đỏ ngầu dao búa, tỏ vẻ căm tức lắm.
Nhóm đầu đảng hắc ám xơ cứng bảo thủ rất lo sợ thay đổi của Miến sẽ truyền cảm hứng đến dân VN, kích thích họ rầm rộ đi biểu tình đòi cách chức quyền lực đảng thời khốn !
Báo chí rón rén lọc lựa tình hình nước Miến sơ sài đưa tin, rủa sả thay đổi của Miến sẽ là đầu voi đuôi chuột, chỉ bên ta nhờ có đảng, dân mới hưởng tự do gấp triệu triệu lần.
Mạng lề dân thời ngược, tràn lan tin tức phân tích, chứng minh, chúc mừng nước Miến. Trông người mà ngẫm đến ta, đa phần ý kiến nên làm thế nầy thế nọ bắt chước họ. Một số suy diễn hân hoan, phán đoán đồng chí X sẽ bắt chước tướng Thein Sein, dẹp bỏ chế độ CS độc tài toàn trị để được ghi danh vào lịch sử VN với suy luận "nếu X không dấn thân, nhiều lắm vài năm nữa hắn về hưu hết sạch quyền lực, sẽ chết già y như chó chết." Số khác còn hơn thế, hồ hởi tin tưởng "dân chúng sẽ bắt chước Miến Điện theo kiểu An Nam, rầm rộ nổi dậy xóa bỏ triệt để chế độ CS, tự cứu lấy mình".


Lời bàn luận.
Một nghìn năm nô lệ Tàu, một trăm năm nô lệ Tây, sáu mươi năm Bắc Việt và bốn mươi năm cả nước nô lệ tư tưởng cộng sản Nga, Tàu. Nô lệ dài hạn quá thành máu me nô lệ đã thấm sâu vô huyết quản nô lệ hậu sanh An Nam đô hộ phủ...
Nô lệ gien sinh hóa não bộ quen nghề học lóm, bắt chước, học tập làm theo, đi ăn cắp của thiên hạ về làm của mình chớ không, và không bao giờ tự thân biết sáng kiến ra một cái gì gọi là đóng góp vào văn minh nhơn loại.
Nay có vài vị ước muốn dân mình bắt chước Miến để thoát nạn CS độc tài thì âu cũng là sự quen nghề, đợi người ta làm rồi chực xui bắt chước.
Tuy nhiên mong mộng ấy viển vông y như có kẻ thấy thiên hạ trúng độc đắc bèn khuyên vợ khuyên con mình bắt chước đi mua số đề cầu trúng lớn như thiên hạ vậy.
Đơn sơ xứ ta cái sự thường lệ vốn dĩ thế nầy.
1. Thanh niên trào lưu mới thích thú bắt chước mấy trò ma giáo, khoái trá thân mật bọn bạn bè xấu, đi rước tệ nạn xã hội về coi là "chơn lý lớn thời đại", chớ rất hiếm có những thanh niên biết thích học tập, sáng kiến ra mấy điều hay lẻ phải.


2. Một trăm phần trăm chóp bu cai quản xứ ta hiện nay là những bọn bất tài năng, giỏi nịnh bợ, vô nhơn cách, chỉ nhờ ranh ma khéo léo mới leo trèo lên ngồi trên đầu thiên hạ để hưởng vinh hoa phú quới. Tìm ra được một Thein Sein đồng dạng là cái điều hoang tưởng.
3. Không bao giờ có thể xuất hiện một Aung San Suu Kyi  An Nam. Nguyên do dù chỉ lờ mờ cái gọi là "triệu chứng thủ lãnh", thời vị ấy đã khó bề lọt qua vô vàm cửa ải tiêu diệt. Không bị CA bắt lên phường tự tử thì cũng bị đám "quần chúng tự phát" Trần Nhật Quang kéo đến đánh cho vỡ máu đầu. Không ở tù 12, 17 năm tàn tạ thể xác thời cũng bị đem tống tháo qua Mỹ cho khuất mắt. Không tự nhiên mất tích bí ẩn thì cũng do mắc phải bệnh lạ "pơ lu tô ni" lên cơn chết sớm.
4. Nước ta quá khứ diệt chủng Chiêm Thành, Chân Lạp, cướp hết đất đai nước non của họ về làm của mình. Theo nguyên lý nhơn quả trồng dưa ra dưa, trồng đậu ra đậu, nặng nghiệp chướng phải trả cho hết nghiệp chướng. Sự gông cùm chế độ đương đè lên đầu dân, sự tương lai đất nước đang hướng dần về phía Tân Cương, Tây Tạng - vì thế, không phải là một ngẫu nhiên dân tộc.
Nên chi đàm đạo chuyện VN bắt chước nước Miến cũng chỉ là nói cho tốn nước miếng.




Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Mẹ mìn thiên tử.


Mẹ mìn thiên tử tới thành Đại La gặp Tứ trụ đầu mục Lương Sơn Bạc, phủ dụ yên ủi "đại cục, tiểu cục" xong rồi bèn vô quốc hội tay sai đảng, giảng cho một bài.
Đệ tứ đầu mục Sanh Hường cùng lâu la ra tận cổng ô tô cuống quýt nghênh đón.
Cả một rừng huyết kỳ dao búa đỏ rực. Cả một mớ náo loạn âm thanh tung hô gào thét đến khản giọng khẩu hiệu.
- Nhiệt liệt chào mừng Thiên tử giáng lâm ! Nhiệt liệt ! Nhiệt liệt ! Nhiệt liệt !
- Hân hoan nghênh tiếp Hoàng đế bệ hạ giá đáo ! Hân hoan ! Hân hoan ! Hân hoan !
- Tập thiên tử thiên tuế vạn tuế, muôn muôn tuế ! Thiên tuế vạn tuế, muôn muôn tuế !
Thiên tử nghe thấy xong xả, lên bục mi crô đọc diễn văn 20 phút. Ngài nói tiếng Tàu tung của nị ngộ rấm rít không ai hiểu vì không ai biết tiếng Tàu.
Không hiểu cũng chẳng sao. Thiên tử dứt lời, tất cả 500 vị tay sai đảng đứng bật cả dậy, hai tay vỗ bôm bốp, rầm rập bày tỏ sự đồng ý, sự ủng hộ, sự hưởng ứng mạnh mẽ vô điều kiện những tiếng Tàu thiên tử vừa đọc.



Nhà nghiên cứu bèn diễn nghĩa đại ý của thiên tử như sau:
"Trẫm chào các khanh An Nam.
Cảm ơn các khanh tụ tập tới đây nghe trẫm giảng.
Trẫm không nói nhiều đau cổ rát họng, chỉ đơn sơ mấy điều nầy. Trẫm có mang theo đây 156,7 triệu đô la Mỹ tặng đảng các khanh tiêu xài dưới danh nghĩa viện trợ An Nam xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Trẫm cũng đem 250 triệu đô cho các khanh vay trả góp nhà thầu của trẫm đội giá 300 triệu đô la để làm cái thiết lộ quái vật trên cao, các khanh thấy đã sướng chưa ?
Vương Bột nhà thơ xưa nói trèo lên núi ngó xuống, thấy vạn sự đều chỉ là tiểu cục. Trẫm ý chỉ các khanh ngồi đây nghĩ tới sự bể đảo, phải hiểu Nam Hải, Tây Sa, Nam Sa tổ tiên để lại cho trẫm luôn là của trẫm. Sự bể não suy nghĩ của các khanh nhỏ như con thỏ khi trẫm phải ngự giá thân chinh mang hơn ngàn cây vàng cực khổ qua đây mua chuộc im lặng.
Các khanh thấy lời trẫm nói có đúng không nào ?"

Lời bàn luận:
Mẹ mìn bắt cóc con nít thời hay đem mấy cây kẹo ngọt ngào đến cho con nít dụ dỗ chúng đồng ý đi theo, chấm dứt bản năng khóc lóc gào la kêu cứu khi con nít bị người lạ ẵm sang China mổ lấy nội tạng.
Thiên tử mẹ mìn sang nước ta đem quà cáp "viện trợ" dụ dỗ, còn lấy "đại cục" ra hăm he buộc ta phải làm thinh chấp nhận China lấn chiếm, từ từ lấy hết biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa - cái không gian sinh tồn quyết định vận mệnh tiền đồ dân tộc.
Sự toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay bôm bốp tán thưởng mẹ mìn thiên tử, cộng thêm đáp từ cám ơn rối rít của Hói Sanh Hường làm cho thiên hạ thấy quá ngao ngán.