Phù ngộ một số "trí thức An Nam" hiện đại, sản phẩm của nền CS giáo dục.
Hiểu ra câu nói của viên toàn quyền Pháp Albert Sarraut, "trước khi người Pháp đến An nam, thì bọn dân An nam này đã cúi đầu xuống, sẵn sàng làm nô lệ rồi."
Đau đớn thay cho mấy giá áo túi cơm giả danh trí thức.
Hà nội phút này, một số ít người VN đang sôi lòng nước, lại biểu tình chống Trung Cộng rắp tâm chiếm nốt Trường Sa.
Blogger NBG, nhà thơ NTT, người ưu tư, người rạng rỡ, những vầng trán rộng VN.
Giáo sư NHC chủ trang Bauxite cũng có mặt.
Ở Saigon, người biểu tình bị bọn công an VC xua đuổi, bắt giải tán gấp. Vẫn cứ biểu tình.
Cách đây hơn nghìn năm, có bài thơ hay để lại, chắc bây giờ triệu người VN, dù chỉ có một người hiểu, ấy vẫn còn hơn không.
Kính tặng những người VN nào vẫn đang còn nặng lòng yêu nước, trên cái xứ sở đau thương này.
Kinh tế phát triển nóng cần nhiều dầu mỏ. Số đến 80% tàu chở dầu Trung Hoa từ Ấn độ dương phải đi qua eo biển Malacca là một bất cập. Bắc Phi, Trung Đông cũng thường bất ổn nọ này. Dầu mỏ mua tốn tiền, còn rắc rối.
Biển Nam Hải đang ăm ắp mỏ dầu, khí đốt. Nếu độc chiếm, vừa có hai căn cứ quân sự Tam Á Hải Nam, Hoàng Sa (chiếm của VN 1974) coi ngó; vừa chỉ việc đến hút lên, chở dầu hút khí về mà xài.
Gần gụi, an toàn, khỏi tốn tiền mua. Quá tuyệt.
Có điều vướng. Trường Sa, Hoàng Sa vốn đã có chủ nhân người VN. Từ xưa kia.
Đã vướng thì gỡ. Cứ lu loa lên " Trung Hoa có đầy đủ bằng chứng chủ quyền", ỷ thế to mạnh, nói hoài nói mãi, của VN tất thành của China.
Chánh sách dụng tiền, dụng quyền, dụng gái mua chuộc bọn phản quốc cấp cao ẩn núp trong đảng VC. Quyền lực mềm bất chiến tự nhiên thành, xem ra lâu quá, nóng ruột quá. Sức ép cần dầu cho dân Tàu uống, đang hối hả từng ngày.
Chánh sách dụng đạn, gây sự tố ngược, đem quân đánh chiếm, chia ra 19 lô khai thác, e rằng hay. Hay thì làm tới thôi. Trần tướng quân đi Mỹ về rồi. Khỏi lo sự Mỹ !
- Clip sức mạnh quân China :
Bên ngoài quân tử Tàu chuộng hoà bình, chẳng đánh ai đâu ! Tàu chỉ phản công tự vệ, đánh ai dám xâm lược "của Tàu" thôi.
Mà đâu thì cũng "của Tàu" hết ! Bước một sự khởi "Hải Giám đoạn Bình Minh", "Ngư Chính phản Viking". Bước hai "Nam Hải trận tập". Bước ba "Hạ chiến Nam Sa". Bước bốn "Quy cố chủ quyền". Bước năm "khoan 3.000 m dò dầu". Bước sáu "hút về mà xài". Bước bảy "của China ta rồi" !
Thất bước Liên hoàn, khoẻ re đại thắng lợi.
Không cần dò rỉ tin tức tình báo HN nắm, đến thằng Bờm chăn trâu đất Việt cũng biết cái liên hoàn bẩy bước kế của "nước Lợ" rồi.
Cha ông người VN đã dạy hoài cho con cháu biết tự hồi xưa.
- Clip tàu chiến Trung Hoa tập luyện đổ bộ chiếm đảo :
Cái lo lắng chiến tranh vệ quốc là vũ khí. Lấy chi mà đánh ?
Xưa, dại dột dùng súng đạn Tàu "miễn phí", bắn vô đầu dân miền Nam VN, huyênh hoang " bắn đến cho nhà nó sợ đến ba đời !". Nhà nào vậy hở quý vị ? Nhà VN, người VN, da vàng mũi tẹt có cái tội yêu dân chủ, yêu tự do thôi mà !
Xài vũ khí bọn giặc Tàu "viện trợ" bắn vô đồng bào mình.
Giờ, bắn một hai viên đạn, phải bỏ túi ra cả đống tiền. Tiền đâu mua đạn nhỉ ?
Tiền cần nuôi dân đang đói, tiền phải trả nợ không đủ, tiền bị bọn Vinashin đốt, tiền xây tượng tài "giáo dục truyền thống", tiền bảo quản xác ướp, tiền 700.000 tỷ "viết lại sách giá khoa", tiền "dành sẵn" đợi làm tàu cao tốc...Ô hô tiền ngu !
Bọn hải tặc Somalia chúng dựa vô quy chế tàu hàng, không được quyền mang súng để cướp tàu, lấy tiền đi mua súng để ăn cướp. Quân Taliban dùng AK, "Bắp chuối" made in China, theo biên giới Pakistan vào du kích chiến; đánh bọn Mỹ, bọn Nato tơi tả.
Có lẻ VN ta chống Tàu cướp phải nhờ anh bạn Nhật thôi, đồng lợi chiến lược. Vận chuyễn vũ khí về nước theo đường nào đây ? Campuchia, Miến Điện, Lào nắm chặt tay thằng Tàu rồi. Đường biển quân Tàu phong tỏa.
Kế sách hay : đi bằng máy bay, thả dù xuống !
Có lẻ cái thời tay không bắt giặc đã qua, cái thời dụng ong bò vẽ đuổi xâm lăng đã hết, tuy nhiên, đừng thấy thế giặc to mà sợ.
Quân Mông Cổ thế mạnh, ào ạt tứ phía như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Nhưng chiếm Thăng Long thành ở Đại Việt Nam, cái chúng thấy là một toà thành bốc cháy lửa ngút trời. Còn ba thằng sứ Tàu ngạo mạn nằm trong ngục chết đói !
Nếu đảng độc quyền thiểu số, nghĩ rằng duy chỉ mình đỉnh cao trí não "kế sách". Không liên minh quân sự bên ngoài. Đem con em dân chúng VN ra bắt đi lính, ra chết để giữ nước cho mình hưởng. E rằng là ảo tưởng phù du.
- Clip sức mạnh quân Vietnam
Giặc Tàu bọn nó còn cười cho, nó mừng rỡ dân Nam sẽ đón quân Tàu như đón Trương Phụ, Mộc Thạnh "phù Trần diệt Hồ" hồi xưa đó.
Đất nước VN là của người VN. Chỉ có toàn thể người VN, cả dân tộc VN quyết chiến mới giữ được đất nước VN mà thôi.
Nước mất nhà tan. Mất biển mất nước, mọi người VN mất hết. Thế nên :
Huy động 1000 tấn vàng trong dân ra mua vũ khí đánh Tàu. Tịch thu toàn bộ của cải bọn tham nhũng, phát mại lấy tiền mua đạn mà bắn giặc Tàu. Trả cái chủ nghĩa CS thối tha lại cho bọn Tàu nó xài. Liên minh với Nhật, với Pháp, với Mỹ, với Hàn, với Úc, với Anh, với...cho có bè có bạn.
Buôn có bạn, bán có phường, đánh giặc tất phải có phe, có đồng minh, có khối, có trục !
Khi cả dân tộc VN, mỗi người đoàn kết lại thành một thùng thuốc nổ khổng lồ, quyết "Thiên địa đồng thọ" với giặc, có bạn bè anh em hỗ trợ, sẵn sàng biến biển Đông thành biển lửa hận thù...Khi và chỉ khi ấy, bọn giặc Tàu mới sợ hãi không dám đụng tới Trường Sa.
Trung Hoa 1,3 tỷ dân đang lên cơn khát dầu mỏ điên loạn. Nhìn về biển Đông, chúng thèm lắm trử lượng dầu mấy chục tỷ thùng quần đảo Trường Sa VN đợi chờ người ra khai thác. Chúng đã lắp đặt xong giàn khoan khủng. Đã xuất xưởng xong tàu sân bay. Đã tập trận đổ bộ chiếm đảo. Đã mưu mô giao thiệp "kiểu mới" với Mỹ. Chúng đã ngâm cứu kỷ tình hình VN. Đã biết lòng dân ta ly tán. Vũ khí "siêu đẳng" quân VN còn nằm trên bản hợp đồng, chờ mấy năm sau mới có... Binh pháp Trung Hoa có câu "Tiên hạ thủ vi cường" - Để lâu rối việc. Vậy nên, chúng đã bắt đầu ra tay sinh sự. Tổ Quốc Việt Nam chắc chắn bắt đầu có chuyện. Một lần nữa, chiến tranh vệ quốc tất xảy ra trên đất nước này...
* Phụ chú clip 2 : Phạm Sư Mạnh là một danh sĩ cuối đời Trần. Ông vốn học trò cụ Chu Văn An, được ghi nhận như "một trí thức tích cực, sống có hoài bão, mang nặng ưu tư trước bao biến thiên của thời cuộc". Ông cũng là vị tể tướng tài năng, nhân đi tuần thú Lạng Sơn đến Quỷ Môn quan ( Chi Lăng ) có thơ cảm tác. Tạm bợ dịch : Chi Lăng Động Nghìn bước tuần biên, trống trận dồn Phiên thành man trại nhỏ lon con Bắc nam dòng suối, hồng kỳ chuyển Tiền hậu đoàn quân, tiếng thét còn. Lâu Lại, hang sâu dò khó giếng Chi Lăng, ải hiểm tợ leo trời Trước gió, gìm cương quay đầu lại, Cung cấm mây đoài, cao ngất tê !
Hồi xưa, cụ nghè Tam Nguyên thấy bọn Pháp chúng nó khai thác VN, đào bới đất đai, chặt phá rừng rú, vơ vét tận cùng lâm thổ sản. Cụ xót xa sự đời tan hoang phá để vét cho đầy túi tham bọn thực dân.
Cụ nghè nghĩ lo vận nước rả đám, chảy xuôi xuống hố, chết hết giống nòi, muốn chúng thôi ngay đi cho. Nhưng làm sao để chúng thôi nhỉ ?
Thế nên cụ đành nhấp chén hoài cổ nghĩ chuyện đời xưa : "Nghĩ chuyện đời xưa cũng nực cười Sự đời đến thế, thế thời thôi ! Rừng xanh núi đỏ hơn ngàn dặm, Nước độc ma thiêng mấy vạn người Khoét rỗng ruột gan trời đất cả Phá tung phen dậu hạ di rồi. Thôi thôi đến thế thời thôi nhỉ Mây trắng về đâu nước chảy xuôi."
Cụ nghè mất năm 1909, chưa cất được một tiếng cười vui độc lập, nghĩ cũng đau lòng.
Trò đời bể dâu dâu bể, nay đến thời tự chủ, VC cai trị, tưởng văm minh đâu ngờ tệ mạt hơn trước vô cùng nhiều.
Đất hẹp người đông, làm nông không đủ, người ta bon chen phá rừng lấn bể làm "kinh tế", đục khoét ruột gan trời đất hết sức tàn thậm.
Nói theo cách nói kiểu nay, như vầy:
Mấy công ty nhân danh khai thác, chế biến lâm sản, bảo vệ rừng.
Mấy "đồng chí cán bộ kiểm lâm" ngày ngày bám rừng bảo vệ.
Mấy diện tích đất rừng cho "nước lạ" thuê 50 năm trồng rừng "giúp ta".
Mấy chính sách lớn "giao đất giao rừng" cho dân "tự quản".
Mấy lại mở "đại lộ Hồ Chí Minh" xuyên rừng Trường Sơn, băng qua bạt ngàn nguyên sinh cổ thụ, góp phần "bảo vệ rừng".
Kết quả, rừng tan như xác pháo, trơ gốc trơ ngọn để góp tiền làm giàu cho mấy đại gia rừng đầu tư bất động sản, cho cán bộ kiểm lâm xây cung điện gỗ quý, cho trời đổ cơn mưa làm cả vùng hạ du chìm sâu trong bể nước, cho nắng vài ngày đô thị bê tông hoá chảo lửa nung người.
Cụ Hà Sĩ Phu thấy chánh quyền VC ngu si rướt bọn Tàu đưa người vô Tây nguyên đào bới Bô xít, phá tanh bành đồi núi, chơi quả bom bùn sẵn sàng chảy xuống, giết tiệt hết đồng bào mình, vì mấy đồng bạc Nhân dân tệ trút vô túi mấy thằng tư bản đỏ.
Vị sĩ phu Bắc hà bèn sôi lửa giận, viết mấy câu bất kể sợ chính quyền VC tống vô tù : "Giặc đã ngự trên lưng Tổ quốc Bô-xít tuôn lệ đỏ, khóc sơn hà. Hồn dân tộc Triệu Trưng về đốt lửa Thiêu lũ hèn Chiêu Thống cháy ra ma!"
Chuyện bọn Tàu đào bới tài nguyên quặng mỏ Bô xít lợi hại, nay đã có trang Bô xit vạch ra cho coi hết cả rồi. Thời sự nhất, nghe nói cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7/2011, bọn chủ mỏ bắt đầu hốt quặng đi bán. Có khoảng ngàn xe tải hạng nặng 30 tấn chiếc, tần suất 4 đến 5 phút chuyến, chạy 210 km đường dân sinh chở Alumin về cảng Gò Dầu (Đồng Nai) xuất khẩu, rồi chở vật tư lên.
Tưởng tượng bầy xe "tử thần", trọng tải lớn, chở quặng độc hại, lao như gió lợi xăng, tăng vòng vượt chuyến xuôi ngược, đường sá nát bấy chuyện chắc !
Dân chúng sống bám ven đường tha hồ hít thở bụi nhôm "kinh tế" !
Chuyện rừng, chuyện đất tới chuyện biển.
Biển Đông là cái "mặt tiền" đất nước, có hai cột trụ môn thần Hoàng sa Trường sa trấn giữ biển cả. Liệt tổ, liệt tông VN ta khai sinh khai phá trao cho con cháu giữ lấy, thông thương ra ngoài, đánh lấy cá mà ăn cho mập mạp.
Cha ông đã trao cho con cháu giữ gìn tưởng lâu bền lắm. Ai dè tới thời "vĩ đại", Hoàng sa bị chiếm hết, Trường sa bị chúng ngoại bang bu tới giành gần hết.
Biển Đông lại còn bị cái lưỡi bò thằng Tàu nó sắp liếm. Mặt tiền cụt lủn, cột trụ cái sức mẻ cái chuẩn bị về tay ăn cướp.
Con cháu thiếu dầu muốn khoan cũng sợ Tàu đánh đập, kéo lưới bắt cá cũng bị Tàu nó cấm cản hành hung cướp phá lưới bắt người.
Người VN từ lập quốc đã sống bám vô rừng vô đất vô biển vô sông, săn bắn hái lượm.
Ông tổ Lạc Long Quân cho năm mươi con xuống biển kiếm ăn miệt biển. Bà tổ Âu Cơ cho năm mươi con lên núi trồng cây giữ rừng. Rừng vàng biển bạc là phên dậu quốc gia, phải biết khai thác giữ gìn, lấy đó mà sống.
Sợ con cháu tàn phá cái rừng quá quắt theo kiểu du côn "phá sơn lâm, đâm hà bá", ông bà tổ dạy con cháu : "dĩ nông vi bổn", "nông tang vi bổn", chớ quên câu "ăn của rừng rưng rưng nước mắt", lo bảo vệ cái rừng xanh núi đỏ sinh thái môi trường.
Hò miền Trung có câu ca "hỗ trợ" cho người ta mạnh dạn "mang gươm đi mở cõi" : "Núi sơn lâm nuôi dân đào tản Biển Tây Hồ trợ kẻ lâm nguy Thương nhau dắt lấy nhau đi Công ơn thầy nghĩa mẹ lo chi trả đền ?"
Thương nhau xin cứ ra đi, rừng vàng biển bạc dung thân, giàu có về trả hiếu.
Có lẻ từ cái ý này, hồi Pháp thuộc, thanh niên chí sĩ họ thích xuất dương hải ngoại, "tìm đường cứu nước". Thành ra cái trào lưu bôn ba, ít vị học trò nào chịu ở lại núp xó nhà cày ruộng :
" Chốn sơn lâm nuôi dân đào tẩu Biển Tây Tàu dung kẻ lưu vong"
Ngẫm nghĩ thấy cũng lạ lùng,câu hò như là lời tiên tri định mệnh.
Kẻ theo VC trước 1975, đào tẩu lên núi ở rừng, "kháng chiến thắng lợi" về làm to, nòng cốt rường cột chế độ, bảo vệ độc tài, cố giữ chức, giữ quyền, giữ tiền, giữ bạc.
Người thua trận đành phải vượt biển sống cái đời lưu vong hải ngoại, một cờ vàng "dân chủ", hai "việt kiều yêu nước", là nhờ cái biển Tây Tàu nó dung chứa.
Chung quy, bảo vệ rừng, bảo vệ biển là tối cần thiết. Sống hòa vô với thiên nhiên, bảo vệ giữ gìn tự nhiên, thế nào rồi cũng sướng.
Thiên nhiên rừng biển là tạo hoá ông trời cho. Bẻ nạng chống trời rồi hô hào lôi cổ ông trời ra "chinh phục". Kiếm ăn kiểu phá tung phên dậu hạ di, con tàn cháu mạt.
Đòi "cải tạo" cả trời như ba cái thằng VC mất dạy, quả nhiên đã khiến cái nước này tan hoang hết.