Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Về sự tôn nghiêm.


Trang mạng "Giáo dục & Thời đại" đăng bài dịch "Xem bài văn thi đại học Trung Quốc đạt điểm tối đa" thấy hay. Vị học sanh phổ thông trung học China nào đó quả nhiên thượng tôn tự trọng. Đề như sau:
"Đọc đoạn văn sau đây, làm bài theo yêu cầu.
Có một người xây dựng cơ nghiệp bằng hai bàn tay trắng, rồi trở nên giàu có. Ông đối xử hào hiệp với mọi người, nhiệt tâm với sự nghiệp từ thiện. Một hôm, ông tìm hiểu ba gia đình nghèo, cuộc sống rất khó qua ngày. Ông cảm thông cho hoàn cảnh của mấy gia đình này, quyết định quyên góp cho họ. 
- Một gia đình hết sức cảm kích, vui vẻ đón lấy sự giúp đỡ của ông. 
- Một gia đình thì vừa do dự vừa tiếp nhận, nhưng hứa là nhất định sẽ hoàn trả lại. 
- Một gia đình cảm ơn lòng hảo tâm của ông, nhưng lại cho rằng đây chỉ là một hình thức bố thí, nên đã từ chối..." 
Yêu cầu bài làm: Tự chọn góc độ, xác định lập ý, đặt tiêu đề, không giới hạn thể loại văn. Bài trên 800 chữ, không rập khuôn sao chép."
                                                                       ***


Bài làm:                                     Sự tôn nghiêm thiêng liêng 

Nhà báo nổi tiếng Ai cập Heikal nói: Tôn nghiêm của con người còn có giá trị hơn cả tiền bạc, địa vị, quyền lực, thậm chí hơn cả sinh mệnh. Trên Bến xe Trung tâm New York Mỹ, khi mọi người bỏ tiền cho người lang thang hoặc nghệ sĩ lang thang, nhất định phải đối sử bình đẳng với họ.
Khi họ biểu diễn, bên cạnh có đặt chiếc đĩa màu vàng hoặc chiếc mũ để nhận tiền của mọi người cho, nếu như bạn không thưởng thức biểu diễn của họ mà bỏ tiền vào đó thì sẽ họ từ chối, nếu bạn sau khi đã thưởng thức rồi mà không vỗ tay hoặc không có sự đánh giá gì, thì họ cũng không nhận tiền bạn cho. Bởi vì họ cho rằng: "Sự bố thí của bạn, sự tôn nghiêm của tôi, chúng ta đều bình đẳng cả".
Cho nên con người sống trên đời này, cần phải đội trời đạp đất, phải ngẩng đầu ưỡn ngực, phải có tôn nghiêm.
Tôn nghiêm, là bộ mặt của con người, là thứ để được người khác chấp nhận. Đây không phải là sĩ diện, không phải là thứ lấy ra để khoe khoang.
Tôn nghiêm, là đạo đức và khí tiết, là một loại giá trị quan, là loại tinh thần tự lập tự cường; là thứ cảm nhận tốt đẹp được người khác tôn trọng và tin yêu đến từ lòng tự trọng tự yêu thương của chính bản thân mình.
Tôn nghiêm là thiêng liêng bất khả xâm phạm, không thể bôi nhọ, chúng ta cần phải bảo vệ tôn nghiêm. Một con người nếu như mà ngay cả tôn nghiêm cũng không còn nữa, thì sự sống của họ tất sẽ rất ảm đạm, thậm chí không giá trị gì, con người đều phải mang theo lòng tôn nghiêm để mà sống.
Có tôn nghiêm rồi, bạn mới có thể coi trọng bản thân mình, từ đó mà có yêu cầu nghiêm khắc và tiêu chuẩn cao cho bản thân mình, không vượt qua phạm trù quy định; có tôn nghiêm rồi, người khác mới kính trọng bạn, những việc bạn làm mới có ý nghĩa.


Một con người, một dân tộc, làm thế nào mới có được tôn nghiêm, không thể chỉ dựa dẫm vào người khác, mà chỉ có thể dựa vào bản thân. Phải dựa vào tu dưỡng bản thân mình, dựa vào tinh thần "giàu sang mà không phóng đãng, nghèo hèn mà không rời đổi, uy lực không khuất phục được" toát ra từ trong xương cốt.
Tự kính trọng mình thì được người khác kính trọng, tự hạ thấp mình thì sẽ bị người khác khinh miệt, đây là lý lẽ cơ bản nhất. Sống một cách có tôn nghiêm thì mới có ý nghĩa, quyết không buông bỏ tôn nghiêm làm người; sự sống bé nhỏ trở nên cao quý là vì chúng có tôn nghiêm.
Trước cái đúng và cái sai, biết bao các chí sĩ và dân thường yêu nước coi tôn nghiêm là tính mạng, họ thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, trong dòng lịch sử dài đằng đẵng, đã để lại biết bao tấm gương sáng ngời.
Đào Uyên Minh, nhà thơ, nhà văn nổi tiếng cuối đời Đông Tấn đầu đời Nam Tống quyết không chịu cúi đầu trước năm đấu gạo, ông Tô Vũ, vị đại thần đời Tây Hán thà bị đày đi chăn cừu ngoài cửa ải xa xôi chứ không chịu đầu hàng, ông Văn Thiên Tường, đại thần, nhà chính trị, nhà văn anh hùng yêu nước đời Nam Tống từng nói câu: "Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh"
Nhà văn nổi tiếng Chu Tự Thanh thà chết đói cũng không chịu nhận lương thực cứu tế của Mỹ lúc bấy giờ. Họ có đức tính ngay thẳng chính trực, họ sống một cách tôn nghiêm, thà đứng thẳng mà chết chứ quyết không quỳ mà sống. Cho dù buộc phải mất đi tính mạng, cũng phải bảo vệ tôn nghiêm.
Thế nhưng, cũng có nhiều người, vì sinh tồn, vì đuổi danh trục lợi, vì leo lên địa vị cao, ... mà đã bán rẻ tôn nghiêm. Trong đời sống hiện thực, có người thà quỳ xuống để yên thấm sự việc, có người đã chạm tới đáy vực của đạo đức vì tiền của, thậm chí có người đã bán rẻ nhân cách của mình,... tôn nghiêm, xem chừng đã xa dần với chúng ta.


Khúm núm quỵ lụy, a dua nịnh hót, vứt bỏ tôn nghiêm, mất cả nhân cách, cho dù có vinh hoa phú quý hưởng thụ không xuể đi nữa, thì cũng không thể nào có được niềm vui thật sự, và chỉ có thể không đáng để mọi người nhắc đến.
Những quan chức tham nhũng như Văn Cường, Hứa Mai Vĩnh, Tăng Cẩm Xuân chỉ vì lợi ích của bản thân mà bán rẻ nhân cách, bán rẻ tôn nghiêm, họ đã hoàn toàn quên mất chuẩn tắc cơ bản của làm người.
Những loại người như Lý Hạo, chỉ vì dục vọng ích kỷ của mình, đã giam hãm, cướp đoạt tự do và tính mạng của người khác không tiếc tay, hoàn toàn mất đi tính tối thiểu nhất của con người, hắn xấu xa bỉ ổi đến tột độ.
Tôn nghiêm, không phải ai cũng có thể giữ gìn cho được, muôn vật trên đời này đều có tôn nghiêm. Tôn nghiêm không có khoảng cách giàu nghèo, không có cao thấp sang hèn, tôn nghiêm là sự bình đẳng. Trên có vĩ nhân, dưới có thường dân, ai nấy đều có tôn nghiêm.
Tôn nghiêm, thiêng liêng bất khả xâm phạm.


Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Lăng vua Ngô Quyền.


Sau nghìn năm nô lệ nước Tàu, phút chốc nhơn duyên tụ hội, dân Nam chớp cơ hội thoát kiếp nạn giành lấy độc lập, mở ra thời tự chủ mới.
Công đầu tiên thuộc về nhà vua Ngô Quyền.
Ngô Quyền sanh năm Mậu Ngọ (898), con trai một vị hào trưởng ở làng Đường Lâm, huyện Phúc Thọ, trấn Sơn Tây xứ Bắc. Ông danh tiếng võ nghệ cao cường, sức khỏe vô địch, tay không cử đỉnh nghìn cân như người Hạng Vũ nước Sở. Tục truyền Ngô Quyền mới sanh, trên lưng có ba nốt ruồi tướng, thầy tướng xem rồi dự đoán đây sẽ là người "đồ vương định bá", bố ông mừng bèn đặt tên là "Quyền" với nghĩa "quyền thế, quyền lực".
Bấy giờ nhà Đường suy yếu chia năm xẻ bảy, An Nam đô hộ phủ Giao Châu, lần đầu tiên bị người Việt giành giữ chức Tiết độ sứ là các ngài Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Nghệ, manh nha mầm mống giành lấy độc lập nước nhà.
Thế sự xoay vần biến động, bộ tướng của Dương Diên Nghệ là Kiều Công Tiện nắm quân đội, bất ngờ làm đảo chánh giết chết họ Dương, tự xưng là "An Nam Đô hộ phủ Tĩnh Hải Tiết độ sứ Kiều Công đại nhân".
Ngô Quyền là rễ của Dương Diên Nghệ, đang cai quản Ái châu (Thanh Hóa), nghe tin nhạc gia bị giết, ông đùng đùng nổi giận kéo quân ra thành Đại La (Hà Nội) báo thù.


Kiều Công Tiện sợ hãi, sai người sang Tàu cầu cứu. Chúa Nam Hán là Lưu Cung sai con Hoằng Thao đem quân tràn xuống Giao Châu âm mưu chiếm cứ lại đất Việt.
Hoằng Thao đến biên giới Giao châu thì hay tin Ngô Quyền đã chiếm Đại La, giết chết Kiều Tiện đi rồi. Thao bèn đốc suất chiến hạm, theo đường sông Bạch Đằng tiến đánh. Ngô Quyền lệnh quân sĩ đóng cọc bịt sắt nhọn xuống lòng sông. Khi nước triều lên, bãi cọc không bị lộ, khi triều xuống, chiến hạm Nam Hán đều bị cọc sắt ngăn lại không thể tiến thoái. Bấy giờ quân Nam ùa ra, quân Tàu đại bại, sĩ tốt chết quá nửa, Hoằng Thao tử trận. Chúa Nam Hán hay tin gào khóc thảm thiết, sợ hãi từ bỏ giấc mộng xâm lăng.
Năm ấy là năm 938, sử ký gọi chiến thắng Bạch Đằng lần thứ nhất, kết thúc một thiên niên kỉ Bắc thuộc, mở ra thời kỳ quân chủ độc lập nước nhà.
Ngô Quyền lên ngôi vua, chọn thành Cổ Loa làm kinh đô, ngài trở thành vị "Vua Tổ phục hưng dân tộc". Năm 944, Ngô Vương mất, hưởng dương 47 tuổi, không có miếu hiệu và thụy hiệu, tục gọi ngài là Tiền Ngô Vương.


Lăng mộ nhà vua hiện ở tại làng Đường Lâm, Sơn Tây, Hà Nội. Thời gian dằng dặc hoang phế dần dà, các đời hậu sanh tiếp nối trùng đi tu lại nhiều lần vẫn giữ được nét nguyên sơ quá khứ. Dưới triều Thành Thái nhà Nguyễn, lăng Ngô Vương trùng tu giản dị cổ kính, gọn ghẽ uy nghiêm trang nhã để phụng thờ.
Thế kỷ XXI, nước Nam chuyển bước cai trị. Độc đảng CS trông nom toàn diện xã hội, ban bố chủ trương chánh sách thể hiện "sáng suốt đỉnh cao trí tuệ", không thời đại lịch sử nào dám sánh. Lăng vua Ngô Quyền đương nhiên không nằm ngoài định mệnh "văn minh đảng", không thoát khỏi trào lưu tôn tạo "thành nhà mạt" rầm rộ.
Một số ảnh lăng vua Ngô Quyền qua thông tin, lan tràn chia sẻ trên mạng cho thấy di tích này đang được "tôn tạo", đập phá, xây sửa thấm nhuần "tính đảng", đặc sắc vẻ tân cổ giao duyên khiến thiên hạ không khỏi chạnh lòng.
Có ông thầy địa "âm trạch mồ mã" tình cờ ngang qua, ngắm nghía tấm bình phong quái thú chận họng, mấy cái đường cống thâm hiểm đâm ngang chém dọc độn tàng đất đai mộ tổ... bất giác thốt lên:
Than ôi ! Không mả đố ả làm nên. Xưa lăng nhà vua Ngô Quyền minh đường sáng rạng, linh khí hanh thông, mở mang được cơ nghiệp tự chủ giống nòi. Nay có kẻ viện cớ sùng tu, dụng mưu sâu "Cao Biền trấn yểm", hãm tù bọc vây vượng khí, cốt một ngày gần đây Giao Châu "hân hoan" trở về với "China đất mẹ" chăng chớ ?
Thầy địa nói nhỏ âm vọng lại vang rền. Dân chúng trong vùng lấy làm sợ hãi lắm cái tiền đồ "trưng cầu dân ý 99%" bèn hè nhau vung búa tạ...





Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Lên mạng ăn mày.


Thời nay kiếm tiền tỷ cho nhanh, không gì hơn vào mạng ăn mày, làm ăn mày trên mạng.
Câu kết với vài ba "nhà báo kền kền", kể lể nổi niềm đau khổ, rằng hay thế này giỏi thế khác, không may mất nhà mất cửa, sắp sẽ phải vô gia cư, đau đớn như cái số ăn mày.
Kẻ tung người phát, dựa hơi sự kiện, hót hít truyền thông, khơi tên dậy tuổi, thương xót thương xót ăn mày. Tài khoản ngân hàng số. Nhà riêng số. Điện thoại số....
Thực tế có vị áp dụng chiêu bài này thành công vượt xa mong đợi. Sau chỉ vài ba ngày, tiền bạc mười phương bố thí ùm ùn dồn cho đã ngót nghét nghìn triệu. Chưa kể bọn con buôn mua danh còn sẵn lòng bố thí, hoặc tiền tươi 10 tỷ, hoặc cho sào đất, hoặc tặng cái nhà. Số ăn mày mạng sướng gấp vạn lần ăn mày gặp kỵ. Quốc nội tiền đồng, hải ngoại tiền đô vô vàm cấp tập, đổ vô tài khoản cho ăn mày. Quả nhiên lên mạng ăn mày siêu mau kiếm chác siêu lợi nhuận, quá sức hả hê siêu nhân đẳng cấp mày.


Chiêu bài lên mạng ăn mày công chúng, thực ra xứ ta xuất chiêu đã muộn. Bản quyền vốn của Xi Li Ge, gã ăn mày xứ Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang bên Tàu kia. Nhờ cư dân mạng mà Xi Li Ge từ kẻ ăn mày rạt cẳng, vô gia cư sống nhờ chợ búa, một bước "i tơ nét" đã lên đời ồ ạt, khiến xiếc bao ăn mày khác thèm thuồng ngắm ngó.
Than ôi ! Câu xưa "kẻ sĩ thà chịu chết chớ không chịu nhục" đã cổ lổ lỗi thời xiếc bao. Kẻ sĩ nay thà chịu nhục chớ không chịu mất nhà, quân tử nay chưa cố cùng đã bất câu liêm sĩ. Ấy mới sự thích nghi phù thời hợp thế khôn ngoan đệ nhất. Thấy tiếc "nghệ sĩ" nọ mãi mê cờ bạc không may đầm đìa nợ. Loay hoay hò hét kiếm tiền trả nợ, bạn chí cốt giúp đỡ lại xuất chiêu trật đường rầy. Giá như đưa số tài khoản ngân hàng lên mạng, "thương xót, thương xót", chắc giờ đây gió đã xoay chiều rồi.
Sự "ăn mày trên mạng" kiếm gần tỷ bạc chỉ trong phút chốc dù sao cũng đã phát sáng "kinh nghiệm" cho các "nghệ thuật" thất cơ lỡ vận biết để noi theo. Lịch sử ăn mày xứ ta dù mới xuất hiện vị đệ nhất tổ "ăn mày trên mạng", nhưng chắc chắn sẽ nhân giống ồ ạt trong một ngày gần đây. Nên chi các vị giàu lòng từ tâm nhân hậu cứ chuẩn bị cho thật nhiều hầu bao bố thí là vừa...



Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Quyền con chó.


Phàm tục thế tục phàm trần, đầy rẩy triệu vạn thô lổ tục tĩu sự đời, không ai không thấy.
Cô gái ngồi chõ hỏ, tay cầm đùi gà, tay đưa lên miệng cắn khới miếng ngon, răng mum mum tầm thế thải loại bỏ chút xương cốt cứng...
Bên dưới chực chờ cả một bầy chó vàng vện đen trắng, ngóng cổ đợi "thánh cô" vứt cái xương thừa sẽ lao vô xô xát, gậm ghè tranh giành "chiến thắng".
Bầy chó ngồi chực ăn. Thấy mà buồn cho bất công tạo vật. Quyền con người có nhiều mà quyền con chó thời chí ít ỏi. Quyền con chó, quyền được ăn no, quyền được an ổn định, quyền sủa theo lệnh chủ, quyền giao cấu sanh sản, quyền ỉa bậy bạ ra đường. Nhưng đảm bảo được bấy nhiêu quyền con chó cũng đâu đơn giản, nếu không biết cách huy động sức mạnh cả hệ thống "politic".
Liên minh Bảo vệ Chó Á châu (ACPA) vừa qua có báo cáo cho biết, xứ ta từ lâu đã trở thành điểm tập trung những chó buôn lậu quốc tế. Chó nuôi, chó lạc bị bắt bớ đánh đập, nhét vào trong các lồng sắt ngục tù, xếp chồng lên trên xe tải. Chó bị trói cả bầy, lèn chặt vào nhau, bỏ đói và không bao giờ được y tế chăm sóc...