Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015
Cuối năm đọc kinh nghiệm người .
Bài viết trên mạng lưu ý về cái kinh nghiệm sống trong thời nay giao tiếp đã làm sáng con mắt cho những ai "nhơn văn xã hội" còn mãi khờ khạo.
Rõ rệt, thế gian đương đầy ngập những Lý Thông chuyên chực ma lanh kiếm chác thời kẻ nai vàng đa mang ngơ ngác có ngày phải rút ra kinh nghiệm "đừng bao giờ đưa ra lời khuyên không đúng chỗ và ngừng ngay sự giúp người không đáng giúp", "muốn giúp ai phải nghĩ tới chuyện hãy giúp đỡ chính mình trước đã."
Tác giả chia sẻ nay vì sao khi bọn cò kè kéo đến "khởi xướng đàm đạo", đã cương quyết "không bán ý tưởng một cách miễn phí."
"Trong quá khứ, có rất nhiều lần mọi người mời tôi đi uống cà phê chỉ để “nhặt nhạnh những ý tưởng”. Cứ nghĩ thử xem, nếu bạn có vài triệu đô la trong ngân hàng là do “ăn cắp ý tưởng” miễn phí của tôi thì đó là điều không thể chấp nhận được, đặc biệt là bạn còn không thèm trả tiền cà phê cho tôi.
Họ không hiểu rằng tôi còn phải nuôi gia đình mình, phải trả các khoản vay nợ cũng như lãi suất ngân hàng. Họ không nhận ra rằng để dành thời gian ngồi cà phê với họ, tôi đã phải thức khuya đến 2 giờ sáng để hoàn thành công việc còn dang dở.
Nếu họ nghĩ rằng thời gian của tôi là thứ bỏ đi và không giá trị thì tôi cũng không dành thời gian cho họ làm gì ! Nếu mọi người không quan tâm tới bạn thì đừng nên giúp đỡ họ làm gì. Họ không xứng đáng để nhận sự giúp đỡ ấy.
Bây giờ đơn giản là tôi sẽ nói với mọi người về việc họ cần phải trả tiền cho mỗi lời khuyên nhận được từ tôi hoặc phí phải trả cho mỗi giờ đồng hồ ngồi nói chuyện. Phải, tuy có hơi khó nghe nhưng nó làm cuộc sống của tôi dễ dàng hơn và tôi hạnh phúc vì điều đó..."
"Tôi luôn có hai quy tắc dành cho mình. Đó là:
Quy tắc thứ nhất: Không bao giờ đưa ra lời khuyên nào miễn phí.
Quy tắc thứ hai: Không bao giờ quên quy tắc thứ nhất.
Lần sau nếu có ai đó yêu cầu bạn chia sẻ và nói chuyện miễn phí thì đừng bao giờ đồng ý, hãy thương lượng để bạn không phải chịu sự thiệt thòi...
Mọi người sẽ luôn cố gắng để khai thác từ bạn nếu bạn cho phép họ làm thế. Bạn không có đủ thời gian để giúp đỡ tất cả mọi người vì thế hãy chỉ giúp những người xứng đáng được bạn giúp đỡ.
Hãy ghi nhớ một điều, người đầu tiên bạn cần giúp đỡ là CHÍNH MÌNH.
Nếu giúp đỡ người khác khiến bạn không vui thì đừng làm nữa. Đơn giản chỉ thế thôi..."
Đôi khi bạn nên có chút ích kỷ và đặt mình lên trên hết tất thảy những người khác, thậm chí bỏ qua cả những điều xã hội hối thúc bạn nên làm..."
"Điểm yếu lớn nhất của tôi là muốn giúp đỡ tất cả mọi người. Tôi giúp mọi người, bất kể họ có yêu cầu sự giúp đỡ hay không. Nhưng có một điều bạn không thể ngờ rằng những người bạn từng giúp sẽ có lúc làm tổn thương đến bạn.
Cách tốt nhất để biến bạn bè của bạn thành kẻ thù là cung cấp cho họ những lời khuyên mà họ không muốn nghe.
Khi tôi cho ai đó một lời khuyên, đó là điều tôi thực sự muốn giúp đỡ. Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng đón nhận sự giúp đỡ từ phía tôi, đó cũng là điều bình thường. Bạn không nên đưa ra bất cứ lời khuyên nào khi người ta không muốn đón nhận nó, hoặc có thể một ngày nào đó họ sẽ đổ lỗi cho bạn vì đã khuyên họ không đúng.
Tôi đã ngừng ngay việc giúp đỡ những người không muốn tôi giúp và điều đó khiến tôi có nhiều thời gian hơn cho bản thân mình và gia đình..."
Lời bàn luận.
Trời sanh trăm người trăm tánh nết trăm hoàn cảnh để cho họ vật lộn nhau giữa cái chợ đời cay chua bạc bẽo. Khôn sống mống chết, ai sớm ngộ ra luật chơi trầm lặng tự tin vững bước, ai nhân văn xã hội muộn màng lên bờ xuống ruộng đến khi ngộ đạt ra hiểu thói đời rồi ắt cũng sẽ được vực dậy.
Cái bang "đại minh chủ".
Đầu năm nước Nam mở võ lâm đại hội chọn minh chủ, cố quản bọn quần hùng thập nhị loại đương túi bụi hỗn chiến không ai chịu thua ai.
Đại đầu mục thần kinh lú cuồng mạn tánh năm năm vai trò, từ chó mèo gà vịt đến hào kiệt tứ xứ đều coi thường khinh rẻ, ấy vẫn cái mộng giữ ghế thêm nửa nhiệm kỳ.
Chọn đại minh chủ, đáng ra hắc bạch đạo giang hồ cử cao thủ tới kinh đô thi đấu tranh chấp. Kẻ có võ công bất khả thua sẽ cao lần cần lao, quần hùng tâm phục khẩu phục tôn ngôi minh chủ. Tuy nhiên, tin trước đại hội dĩ lậu, sẽ không có chuyện võ công tranh đấu mà chỉ có chuyện võ công cơ cấu trước từ bên nước mẹ.
Từ lâu, thiên triều đại hoàng đế đã chăm chú quan sát cuộc võ sự phương Nam. Hoàng đế e rằng giang hồ thuộc địa lỡ xui rủi đưa cao thủ "no U" lên ghế minh chủ thời khốn. Người bèn sai cao thủ đại nội đem mật thư sang, ý chỉ lệnh chấm xúy "Cái bang sang chảnh đích thực" mới phải là vị đại minh chủ bốn tốt mười sáu chữ.
Cái bang là bang hội của bọn nhà nghề đi ăn xin tứ xứ. Bầu đoàn thê tử của họ võ trang bị gậy, đi đâu đến đâu cũng mục đích mở miệng xin xỏ đủ thứ. Xin cơm ăn, xin nước uống, xin áo rách, xin quần đùi, xin đôi dép đứt, xin dầu hỏa xin than cám, xin tiền xu bạc lẻ xin Ô đê a viện trợ, xin vác xanh chích xin thuốc bổ uống, xin giúp xin đỡ hết thảy mọi bề. Lý do xin được kể lể ra rất tội nghiệp: do giao chiến tàn phá nặng nề hậu quả dai dẳng, do biến đổi khí hậu nảy sanh thiên tai mất mùa bão lụt hạn hán, do các thế lực chống đối diễn biến và tự diễn biến, do không biết làm được chi hết khiến nợ nần chồng chất phải vát mặt đi xin kiếm cơm miễn phí.
Bang chủ đi xin, phó bang chủ đi xin, tứ đại trưởng lão đi xin, bang viên bầy đoàn kéo nhau đi xin. Cái bang chuyên nghiệp đi xin thâm niên mãn đài đã nên thương hiệu một môn phái giang hồ hội nhập, không làm được gì mà vẫn có ăn có uống đều đều, vẫn cứ "ri đi pi lộc lộc phát" thiên hạ khắp nơi khâm phục vị nể.
Suy cho cùng, cái từ xa lệnh của Thiên triều hoàng đế vừa tánh quyết định, vừa rất ý nghĩa.
Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015
Cách học biết tiếng Anh mau lẹ.
Thời nay tiếng Anh là tiếng giao tiếp quốc tế. Đi ra đàng nơi nầy chỗ nọ, gặp người ngoại quốc phải biết tiếng Anh để khi cần - mới biết cách nói nghe, hỏi đáp cho trúng ý.
Học trò học tiếng Anh thường bưng Anh văn ngữ pháp về nhà chất đầy cả một đống, rồi học ngày học đêm học sáng học tối hết sách hết vở, rồi khi nghe mấy ông tây bà đầm nói cũng y như con vịt nghe sấm !
Tiếng Việt nói tiếng một đã quen thành thử lâu lâu nghe tiếng Anh đa âm đọc nối ngữ điệu uốn éo, hiểu ra cho được cũng khó. Phi quý vị bác học, phần đông người ta học trước quên sau, học sau quên trước, nghe quảng cáo chui vô mấy trung tâm "ngoại ngữ", ra cầm lấy cái bằng tốt nghiệp đỏ chót mà thực sự biết tiếng Anh lõm bõm đôi câu ba chữ.
Học ngôn ngữ đầu tiên phải biết đó là cái phương tiện giao tiếp hằng ngày, giao tiếp được rồi mới tính đến chuyện văn bản viết lách, văn chương sách vở chữ nghĩa.
Trong vô vàm cách học kỹ năng nghe nói hiểu tiếng Anh cấp tốc, xin giới thiệu có một cái cách học biết tiếng Anh rất mau lẹ sau đây.
( Nguồn: Dân Việt làm báo - Video )
Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015
Giờ thứ 25.
Tin tức rộn ràng, ngay sau cuộc hội họp bàn chuyện ai lên ai xuống vừa dứt, chủ tịch Hùng liền vội vã khăn gói đi một mạch sang Tàu xin bái yết Tập hoàng đế.
Chuyến đi bất ngờ ai nấy giựt mình. Những tưởng trận đồ đấu đá kịch liệt giành ngôi đệ nhứt đẳng vinh hoa chỉ là của quyết đấu tay đôi hai ngài cả Lú và đồng chí X, ai dè giờ thứ 25 bỗng nẩy ra một cao tay quyền lực xon xen quá sức thượng thừa.
Chủ tịch Hùng sanh ngày 18 tháng giêng năm 1946, vị chi vài hôm nữa sẽ tròn 71 tuổi. Lẽ ra theo luật đờn ông nghỉ hưu, vị nầy phải về từ năm 2006, nhưng chắc vì quá khôn ngoan không ai qua mặt được, nên chi tiếp tục ngồi cống hiến cho nước tận nay.
Người tài cầm quyền thì có khi không cần phải xem xét chi đến tuổi tác. Bên China có Lã Vọng 80 tuổi thủ tướng nhà Chu, có Cam La 12 tuổi thủ tướng nhà Tần. Bên nước Nam có Lâm Bá Kiệt 81 tuổi giữ chức "Công hàm" thủ tướng ngon lành thời chủ tịch Hùng tiếp tục giữ ghế cai trị thêm 10 năm nữa cũng chuyện bình thường.
Ngụ ngôn dân gian kể chuyện ngao cò tương tranh ngư ông đắc lợi. Thường thường hai bên đấu nhau giành giựt không ai chịu ai, kẻ thứ ba xuất hiện đúng lúc mới là người hưởng lợi. Những âm mưu giấu mặt đâm thọt bôi xấu tung tin cố sức triệt hạ đủ kiểu của các phe phái trước đại hội XII, nhiều khi chỉ là những trò vụn vặt hạ cấp vô nghĩa lý. Ở cái xứ lâu đời nhược tiểu dưới trướng China, người cao tay thoáng qua đã biết chắc phải làm cái gì mau lẹ gọn gàng nhứt, nhẹ nhàng nhứt mới đoạt lấy được cái ghế quyền lực.
Thiên hạ ngờ rằng chủ tịch Hùng sau cuộc "hội đàm chánh thức", chỉ cần tìm đến nhỏ nhẻ bí mật khởi tấu với Tập hoàng đế như dưới đây, coi như sẽ đắc ý xong xả:
"Khởi bẩm Hoàng đế bệ hạ. Nếu người chấp nhận xét cho Hùng hói hạ thần được giữ chức An Nam quốc vương, hạ thần xin một lòng trung thành quyết liệt đảm bảo mọi lợi ích cốt lõi của China. Thần sẽ êm ái trao hết bể Đông, Hoàng Sa, Trường Sa cho bệ hạ. Thần sẽ hạ lệnh thủ tiêu lịch sử An Nam, sẽ trừng trị mọi kẻ dám biểu tình chống đối thiên triều, sẽ phát động lại cái trào lưu "chống Mỹ cứu nước". Thần sẽ mở cửa cho mọi hàng hóa made in China tự do vào An Nam, sẽ chỉ ưu ái cho các công ty China mới được quyền thắng thầu mọi công trình kinh tế. Thần sẽ mở rộng khai thác bô xít cung cấp nhôm giá rẻ cho ngài. Thần sẽ cho nhập than tổ ong China về đốt thêm lò nhiệt điện bảo vệ môi trường cho An Nam hưởng phước báu mùi vị đô hộ phủ..."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








