Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Sự đời sinh nhật !


Ngày này năm ngoái, lúc 17:55 ngày 18/6/2010, Sự Đời Blog khai sinh trên trang mạng điện tử http://www.blogger.com/ của Google.
Đây là cái nhật ký online để giải buồn cho một người Việt quan tâm thăng trầm thế sự nước nhà, thích tìm hiểu thông tin đa chiều vốn cập nhật thường xuyên ở các báo net.
Sự đời thì lắm chuyện. Chuyện mới chuyện cũ, chuyện lạ chuyện quen, chuyện nhạy cảm cấm đoán, chuyện công khai định hướng nhồi sọ, chuyện giải buồn, chuyện hấp dẫn, chuyện bàn lui bàn tới, chuyện nói hoài nói mãi, chuyện nói thêm, chuyện nói bớt, chuyện tuổi trẻ, chuyện ông già, chuyện trai chuyện gái, chuyện nổ súng vang trời, chuyện thì thầm dầu hoả ngọt nhẹ, vân vân...
- Cây Mít hơn 300 quả.


Đu Đủ mới mọc mà đầy cả trái.


Quả sung rất "sung" từ gốc đến ngọn.


Vào đọc Blog này, quý vị sẽ ít tốn thì giờ, khỏi mất công gõ google, khỏi mất công vượt tường lửa mệt tay: chỉ bấm nhẹ vô đường link ở mục TIN ĐA CHIỀU chọn báo, là nó bày ra hết cho mà đọc thoải mái, thích chi có nấy.
Những Entry bên trái chỉ mang tính chất gõ phím tiêu sầu, bày tỏ mấy suy nghĩ cá nhơn giải độc stress, "lời quê góp nhặt dông dài, giải buồn cũng được một vài phút giây" mà thôi. Chữ nghĩa, văn phạm An nam không dùng lâu quá mối ăn, thành ra chắc phần cổ lố, hủ lậu. Quý vị nào có đọc qua, xin miễn chấp lượng thứ.
Nhân tròn năm chẳn, sinh nhật đầy niên, 18/6/2011, quý chúc quý thân hữu, bạn đọc Sự Đời Blog, dù "công an nhân dân" hay "thế lực thù địch", tất cả đều sức khoẻ, vui vẻ, hạnh phúc. Cảm ơn nhà cung cấp dịch vụ Blogger đã tạo mọi điều kiện rất tốt, duy trì được blog Sự Đời này.
Mừng được một tuổi, quý mến mời quý vị xem ca nhạc. Britney Spears biễu diễn.



Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Nước còn cau mặt.


Thế kỷ XIII, đế quốc Nguyên Mông rộng lớn, ỷ mạnh kéo xuống phương Nam, quyết đánh chiếm nước Việt bé nhỏ, mở đường chinh phục Đông Nam Á...
Ấy vậy, bọn kỵ binh thiện chiến nhất thời trung cổ, đã đành chịu thảm bại tới ba lần trước các vị quân vương anh minh nhà Trần.
Trần Thái Tông, ông vua đầu tiên triều đại đã đốt cháy trụi thành Thăng Long, quốc sách vườn không nhà trống đánh giặc, đại phá quân Nguyên ở Đông Bộ Đầu, đuổi tướng Ngột Lương Hợp Thai chạy trối chết về nước.
Con ngài là Trần Thánh Tông lên ngôi. Liền gần ba chục năm, nước Nam được hòa bình, khéo léo ngoại giao, tích cực chuẩn bị lực lượng, sẵn sàng chống quân Nguyên sang đánh báo thù.

Minh họa: Kỵ binh giặc Nguyên Mông chuẩn bị tiến chiếm Thăng Long.

Thánh Tông mất, Trần Nhân Tông lên thay, quân Tàu vội vã cơ hội kéo binh đánh, nhưng ba lần chúng cũng thua to, quân vong tướng chết, chui ống đồng chạy trốn. Bọn Nguyên Mông đã biết sợ hãi sóng Bạch Đằng, chấm hết mộng xâm lăng đất Việt.
Từ vị vua anh hùng Trần Nhân Tông, đến Trần Anh Tông, Trần Minh Tông...đều là những ông vua anh minh, xây đắp thêm nền tự chủ vững chãi.
Đến sau này, viên quan lại Hồ Quý Ly cướp ngôi nhà Trần, chính sự phiền hà, để quân Tàu lại tràn qua xâm lăng, chiếm được nước Nam, lập lại An nam đô hộ phủ.
Con cháu nhà Trần, các ngài Giản Định Đế, Trùng Quang Đế... nổi dậy chống bọn cướp nước. Dẫu thất bại, nhưng là tiền đề cho nhị vị anh hùng Lê Lợi, Nguyễn Trãi mạnh dạn mười năm kháng chiến, giành lại được nền tự chủ cho nước Nam.
Ghi nhớ công lao tiền nhân, các triều đại sau này, nhà nước quân chủ cùng dân chúng đều biết giữ gìn tôn miếu, lăng tẩm các vua nhà Trần cẩn trọng, chu đáo.
Uống nước nhớ nguồn ấy là đạo lý của người VN.
Vào năm 2011, nước Nam đang trãi qua thời kỳ "vĩ đại", sự ngu xuẩn, bịp bợm khống chế mọi thứ, lòng người dần tan hoang hết. Xã hội biến tướng, đạo đức suy đồi, văn hoá bịp bợm, chính trị thối nát, giáo dục nhồi sọ ngu muội, được phủ cái áo "vĩ đại" đần độn bằng bạo quyền trấn áp, sinh nguyên cớ mọi sự đổ nát.
Thi hào R. Gamzatov có câu rằng, nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác, chắc không đúng với nước Nam bây giờ đâu. Vì người ta đang bắn vào quá khứ hơn cả bằng đạn đại bác.
* Nhìn xem lăng mộ các vị vua nhà Trần hiện nay:
- Lăng Tư Phúc ( Đông Triều, Quảng Ninh), mộ chôn ba vị vua Trần Thái Tông, Trần Thánh Tông, Giản Định Đế trên đĩnh núi Bãi Bắn hiện nay.



- Đắp đập Trại Lốc khiến khu lăng mộ Trần Anh Tông nằm giữa lòng hồ, nước lên là ngập. Riêng mộ của nhà vua là đây nè.


- Các di tích còn lại sau khi các "bác học" đào bới, ngâm cứu "khoa học" !


* Tham khảo một "quần thể" hàng chục tỷ đồng làm ví dụ, nó lấy từ tiền thuế người dân, tiền bán tài nguyên quốc gia, xây dựng để ghi ơn theo kiểu "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" cho Phạm Văn Đồng, kẻ đặt bút ký bản công hàm ô nhục.( Kích chuột vào hình ảnh, phóng to lên sẽ xem rõ từng câu từng chữ "vàng ngọc" )


- Chỉ một góc nhỏ khu lưu niệm Quảng Ngãi này cũng đủ hiểu.


Lời lạm bàn : coi hình ảnh, tự ngẫm cười cho cái sự đời dâu bể nước ta, xin mượn bài thơ "Thăng Long thành hoài cổ" của Bà huyện Thanh Quan, tâm sự kết luận vậy.
"Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường..."

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Mùa hạ hoa sen


Cuối hạ sen sắp tàn.
Hoa sen, hoa gắn với văn hoá Phật giáo. Đức Phật đản sanh bước trên bảy đài sen. Ca Diếp tôn giả cầm nhành sen vi nhất tiếu... Sen hoa luôn nở trong lòng mấy thiện nam tín nữ quy y về Phật đạo.
Thời Mạt pháp, hoa sen gắn cho ông Hồ, kẻ đem chủ nghĩa CS về tưới đỏ ngập làng xóm, kích động người Việt "đấu tranh giai cấp", "chống thù trong giặc ngoài", quá độ lên thế giới búa kềm...
"Tháp Mười đẹp nhất bông Sen
Việt Nam đẹp nhất có tên ông Hồ"
Người ta bảo ông Hồ thích hoa huệ ( "Búp sen xanh" - Sơn Tùng ). Huệ là thứ hoa chỉ hay dùng trong đám tang, tuy có mùi thơm, nhưng hoa huệ cắm rất mau thối.
Mùi huệ mấy ngày đã thối đến nôn oẹ xin miễn lời bàn, đem huệ ra tuyên huấn cha già, e có phần phản cảm chăng ? Biết đâu định tôn vinh thơm lại thể ô nhiễm thối.
Đám bồi bút bèn đính sen gắn ""bác", vì "bác" đẻ ở làng Sen.
Nghe cũng tốt lý lắm.


Nhà thơ Thâm Tâm viết "Tống Biệt Hành", mấy câu bàn chuyện sen tàn, nghe thảm.
Hai bà chị quá lứa lỡ thì, khóc cho thân phận nhiều, chỉ còn lại mấy giòng lệ sót tiễn em lên đường.
"Ta biết người buồn chiều hôm trước,
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt,
Một chị, hai chị cũng như sen,
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót..."
Thư pháp gia Trần Đại Bính ( Trụ Vũ ) với " Buồn Kỷ Hà " tặng người chị ruột, vài câu thôi mà hay.
"Giọt nước ngàn năm lóng lánh buồn
Nổi chìm trên một lá sen vuông
Làm sao giải nghĩa tròn vuông được ?
Giọt nước ngàn năm lóng lánh buồn."
Mùa hạ phượng đỏ, hoa sen nở rồi lại tàn, tàn tạ mau chóng.
Thế nên viết vài câu gọi là góp gió chuyện sen cho loài "quốc hoa" lựa chọn.



Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Thất phu vô trách ?


Tình cờ đọc NBG về cái chuyện bọn dân nước Vệ hèn hạ, nước sắp mất, nhà sắp tan mà bọn này cứ dửng dưng chỉ lo cho cái thân mình thôi. Thấy chúng tồi quá, buồn cười cho cái lũ khốn. Bọn dân Vệ sẽ nô lệ cho người nước Tề là đương nhiên thôi. Quốc phá gia vong, tất nhiên. May mà nước VN không là nước Vệ !
Đọc mấy câu NBG thực tả cái thờ ơ, quá độc.
" Mười năm Vệ Cường Vương cầm chính sự, thiên hạ, trai tráng nam nhi chỉ nhăm nhe len lỏi, tìm mọi cách luồn lách quan hệ kiếm tiền. Ăn nhậu tràn lan, ngồi trong bàn nhậu ngập tràn đồ ăn uống xa hoa, nhìn ra cửa sổ thấy người rách rưới chỉ buông câu.
- Thôi thì mình cứ lo cái thân mình cái đã, việc khác đừng quan tâm.
Nghe ai loáng thoáng bàn chính sự, thiên hạ bịt tai ngoảnh đi, nhiều kẻ nói rằng.
- Mình cứ lo cho bản thân mình đã, những chuyện cho mình chưa lo xong, đi lo chuyên lớn lao làm gì. Giờ nhà mình khá giả, sung sướng có phải là sướng không, tự dưng đi lo chuyện không đâu chẳng phải đầu cũng phải tai.
...Kẻ có gia đình thì lấy gia đình ra biện minh đã đành, kẻ chưa có gia đình nam nhi trai tráng lại lấy cái vinh thân phì gia của mình ra để biện mình là mình phải lo cho cái thân mình được ăn chơi, sung sướng. Đến hồi mạt thì lý luận cũng mạt, họ lý rằng ai cũng lo cho bản thân mình tốt như tôi lo cho bản thân tôi là cả xã hội sẽ tốt thôi.
Lý như thế nên họ mới bàng quan, có kẻ lao xuống hồ tự vẫn, quanh hồ người uống rượu mực xoài vẫn điềm nhiên nhâu nhẹt, còn nói thằng đó vẫy vùng lâu thế, rồi khi kẻ kia chìm ngỉm không nổi lên. Họ chạm cốc bảo chắc quả này chìm hẳn rồi..."
Đúng là một lũ dân khốn nạn hết chỗ nói !



Trở về chuyện nước Việt, ngày CN 12/6/2011 rồi, có vị nick P.07 đi biểu tình về, tâm sự trên trang "phản biện" Bauxite, càm ràm mấy chữ. Nghe cũng đích đáng cho mấy đứa sống trên đất tổ tiên ông bà để lại, sơn hà sắp nguy biến, cứ hểnh mặt như không.
" Tiếc thay lại có một phận là những con người được lớn lên và sinh ra trong đất nước này họ bị trơ trước nỗi đau của đất nước, không những vậy còn dè bỉu, khinh khi những con người đang đứng ngoài kia, bất chấp mưa nắng đòi lại lợi ích không chỉ cho đất nước mà còn cho cá nhân của bọn họ nữa.
Tôi đã tự hỏi “cái gì đã làm cho họ trở nên như vậy?”, họ sống ích kỷ, cá nhân, lãnh cảm trước nỗi đau của đất nước.
Họ là những con người trí thức, là những trụ cột tương lai của đất nước, nhưng suy nghĩ cua họ thật nông cạn, thua cả một người ăn xin mà tôi từng nghe kể, anh ta ngưng hẳn cái sự ăn xin của mình lại để lắng nghe tình hình đất nước, vì trong sâu thẳm tâm hồn anh ta cũng biết rằng "không còn đất nước thì cũng không còn chỗ xin ăn"...
Ngày xưa còn nhỏ học bài sử ký, học ông Phạm Ngũ Lão thời nhà Trần chống quân Nguyên.


Chuyện rằng ông là một nông phu người làng Phù Ủng, ngồi bên bụi tre đan rổ, Hưng Đạo Vương đi qua, quân lính hộ tống nạt đường, ông vẫn ngồi mải miết vừa đan, vừa suy nghĩ. Bọn lính dùng giáo đâm vào đùi ông, máu chảy lênh láng, ông vẫn điềm nhiêm.
Thấy lạ, lính báo lên Hưng Đạo vương, ngài vội đến gặp.
Thì ra, Phạm Ngũ Lão đang mãi nghĩ những binh pháp chống quân xâm lược Tàu, đến độ quên hết cái sự đời chung quanh.
Hưng Đạo Vương bèn nói với quân lính.
"Ta nghe xưa có câu "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nay người này ngồi đang sọt mà lo việc nước, bị đâm đau đớn vẫn quên đi cái đau của mình, lo cho cái đau của nước. Các ngươi nên nhìn đó mà làm gương."
Ngài bèn trọng vọng mời ông Phạm Ngũ Lão về làm tướng. Quả nhiên, ông là vị tướng dũng lược tài năng, cùng quân dân Đại Việt đánh cho tan nát bọn xâm lược Tàu hung hăng ngạo mạn.
Phạm Ngũ Lão để lại một bài thơ hay lưu truyền hậu thế.

Thuật hoài
( Phạm Ngũ Lão )
Hoành sáo giang sơn cáp kỷ thu,
Tam quân tì hỗ khí thôn Ngưu.
Nam nhi vị liễu công danh trái
Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu.

Chuyện trọng dụng người yêu nước, kính dân biết lo lắng nước nhà, nay là chuyện quá vãng đi rồi.
Trung Cộng đang rấp ranh xâm lăng vùng biển Đông, quần đảo Trường Sa, làm sôi sục mấy ai mang trong mình dòng máu Việt, nặng lòng với tổ tiên ông bà VN.
Nhớ câu Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, người yêu nước VN xuống đường bày tỏ trách nhiệm công dân trước mối nguy tồn vong dân tộc.
Có đều số phận họ không được tốt đẹp như xưa. Thay vì được mời làm tướng như Phạm Ngũ Lão, họ bị tóm làm tù để...khỏi mất lòng quân xâm lược.
Họ bị ngăn chận, một số bị lột áo lôi đi, mật vụ CS bắt họ như bắt heo bắt chó.


Lòng yêu nước của kẻ "thất phu" nay bị sĩ nhục thậm tệ.
Quần chúng biểu tình tuần hành, chế độ VC coi như một lũ du thủ, du thực; một đám du côn "tụ tập" làm điều quấy, buộc công an nhà nước phải giải tán gấp !
Ấy vì " Quốc gia hưng vong, Đảng độc hữu trách nhiệm " chăng ?
Lạm bàn : nước nhà gặp vận lâm nguy, không dựa vào sức mạnh của lòng yêu nước, đoàn kết người dân lại, chỉ dựa vào bầy ưng khuyển ngư đầu mã diện ít ỏi, e rằng nước Việt nay sẽ là nước Vệ của Tàu thôi.
Coi clip quân Tàu Cộng biểu dương lục lượng, bắn tên lửa Đông Phong ào ào, dọa nạt nhược tiểu... cho biết sự tình dân lo.