Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Khổ vì chuột.


Chuột kêu rúc rích cả đêm. Chuột kéo cả bầy chộn rộn, sáu bảy chuột sắp cả một dãy đen, xám, trắng, vàng... đuôi dài thậm thượt. Bầy chuột làm khổ loài người ta quá.
Thịt chuột ngon mà tởm. Người sành ăn thích thịt chuột, người trường trai tịnh nhục nghe mùi chuột nôn oẹ.
Chủ nghĩa chuột cống, chủ nghĩa chuột chù, chủ nghĩa chuột lắc chuột leo. Sản xuất nghị quyết hàng loạt đắp mặt nạ dưa chuột.
Chuột không dây hữu hiệu hơn chuột dây lòng thòng.


Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Thời cắn xé.


"Homo homini lupus" hoặc "man is wolf to man", có nghĩa là người ta sống như chó sói với nhau. Quả quá đúng trong cái xã hội này.
Bọn chó sói sống tụ bầy như người ta vậy. Quần cư lang thang, cộng sinh kiếm ăn thành ra xã hội chó. Mỗi chó y chang mỗi người về cái lo sợ đói khát, hằng ngày phải đi kiếm chác nuôi lổ miệng. Chó tính tham ăn thời bọn người cũng ăn tham. Ăn to, ăn lớn, ăn nhiều, ăn đậm. Nuốt vội nuốt vàng, xà xẻo kiếm chác. Tàn bạo cướp cắn tranh ăn với nhau bằng răng nanh...
Sống trong xã hội chó thời phải hiểu quy luật chó, ứng xử với nhau như chó mới mong tồn sinh. Hai chó đang chơi thân thiết, vứt cho cục xương thời vội vã lao vào cắn xé giành giật. Nhân chi sơ tính bổn thiện, gia phong gia giáo, nhân văn nhân tính nhân bản nay chỉ còn là cái tàn dư hóa thạch nền giáo dục xưa cũ để một vài sĩ phu cổ lổ khai quật hoài niệm. Kẻ nào ngây thơ khờ khạo nghe để ứng xử chữ nhân thay chữ chó, chắc hết đất dung thân.
Răng nanh, sủa và cắn, cắn dữ dội đồng loại đồng nghiệp, cắn sao cho hơn cho thắng mới hầu mong đẳng cấp địa vị, kiếm chỗ tốt bầy bọn ngồi đứng an toàn nhai gặm no bụng. Yếu thế thất cơ bị cắn xé, nhập viện thôi đành chịu vậy, kiện cáo chi nữa mất thời giờ luật chơi chó sói.


Tổ sư phụ truyền dạy chúng đệ tử rằng hạnh phúc là đấu tranh. Đấu là đấu đá, là chiến đấu, là đánh nhau. Tranh là tranh giành, là cướp giật bằng húc cắn vật lộn. Đánh nhau, cắn nhau giành được miếng thịt giữa hỗn loạn đồng loại, bầy chó ngồi nhai rau ráu, nuốt vô bụng no nê tất nhiên chó ta quá hạnh phúc rồi.
Sử dụng chiêu độc, tàn ác tâm với người, rồi biện minh không hung ác mà đời buộc phải hung ác, thiện với người sẽ dính ngay đòn hiểm ác của người. Thà phụ người còn hơn để người phụ ta nên họ Tào mới rút gươm hạ sát cả nhà lão Bá Xa, cái chuyện người China nào lại không nằm lòng.
Tục ngữ nước Nam cũng nói cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán. Xả thân cứu bạn rồi bạn chơi bài Lý Thông trả nghĩa là chánh xác 101 % trong thời đại cắn xé.
Có vị nói thiên hạ định hướng duy vật, học theo bầy chó sói trong ứng xử với đồng bào, với gia đình, xã hội khiến đức Phật thật bỏ loài người ra đi lâu rồi; nay chăng còn các Phật bọn phàm phu tục tử nó đóng thế.




Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Ngày trở về.


Nhạc sĩ Phạm Duy có bài hát cho người thương phế binh "Ngày trở về có anh thương binh chống nạng cày bừa, vì thương yêu anh nên ngày trở về có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ..." Ấy chuyện âm nhạc nghệ thuật viết che dấu đi sự bi đát thực đó thôi.
Người lính ra trận vương phải miểng bom viên đạn rủi chưa chết, sống mang thương tật phận thương phế binh. Thương phế binh lê tấm thân tàn khiếm khuyết đau đớn, có hai số phận tên thua tên thắng. Cùng giống dân Nam chung tiên tổ Hồng Bàng, vị nào sanh ra ở phía Bắc cầm súng AK rủi ro, nay sướng tiền chu cấp tháng "tàn không phế", vị nào đẻ nhầm phương Nam xui xẻo cầm súng M16, bây giờ khổ hết chỗ tả.
Chuyện thắng sướng thua khổ, xưa nay vốn luật lệ đời. Đi thi cử, ngồi đánh bạc, bán buôn giữa chợ đời, đá banh bóng chuyền vật võ, got talent ca hát cho tới nổ súng chiến tranh cướp đất giành dân, bầu bán tổng thống thủ tướng đến các thương phế binh..., là kẻ thắng tất nhiên sướng.
Kinh nghiệm đời dạy dỗ rằng khôn phù thịnh chớ đừng dại phù suy, tuy nhiên thấy những đồng bào tàn tạ lê lết, nhìn đôi mắt bi thảm người thua thấy mà thương cảm.


Nhớ lại nhạc sĩ Phạm Duy còn có câu hát rằng :
" Này em vang tiếng cười
Giờ chơi không e ngại
Trại cũ đã biến ra trường rồi
Hoa hồng nở giữa chốn vườn chơi..."

Trại ấy là trại tù. Xong xuôi chiến tranh, trại tù đập phá đi xây lại làm trường học. Lại thi vị vui đời hát cho lãng mạn, chứ thực tế thời ai cũng đã rõ rồi. Trại tù trưng dụng lại không đủ, phải xây thêm nhiều trại mới, giam cầm còn chưa hết !



Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Quốc tế lao khổ.


Tay làm hàm nhai, tai quai miệng trễ là số kiếp sinh làm người giai tầng cấp thấp. Quần quật vất vả, ngày này tháng nọ làm lụng kiếm cơm ăn khỏi chết đói để lao khổ cho cái cuộc làm người. Sống đọa, sống trả nghiệp thuộc về 98% dân số hành tinh đen. Sống sướng, sống thụ hưởng thuộc về 2% số dân hành tinh đỏ. Cứ như thế, như thế, "vận động chọn lọc" bởi tay tạo hóa.
Ngày 1/5/1886, bên Mỹ, Chicago dân lao động bất ngờ nổi loạn chống chánh quyền vì đời làm người quá khổ quần quật cả ngày. Biểu tình rầm rộ dẫu không lật được chế độ, nhưng được cái hưởng ngày làm 8 giờ quy vô lao động luật. Năm 1889, đầu sỏ Engels hội họp tại Paris Pháp, ý tưởng lấy 1/5 thường niên gọi là ngày lao khổ thế giới.
Khi nước Nga sô dấy lên cuộc bạo loạn lật đổ chánh quyền, trùm sò Lênin bèn sắc lệnh "công nông" được phép nghỉ xả hơi ngày 1/5, giải lao 24 tiếng. Người lao khổ hoan hỷ vô cùng. Từ đó, ngày quốc tế lao khổ hàng năm, lao công mấy xứ rơi rớt mác lê đều treo cờ đỏ rực, mừng vui kỷ niệm nghỉ lễ, rủ nhau đi chơi bời nhậu nhẹt cho bỏ quên bớt đời cuộc cực khổ.