Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Nghệ sĩ buồn vui.


"Em về ngắm lá đầu cây
Mốt mai từ giã ngàn mây muôn vàn.
Tôi về chín suối lang thang,
Tìm em kiếp trước theo tràng giang trôi
Ngổn ngang kỷ niệm nỗi đời
Trong lồng chim hót, ngoài trời gió bay..."

Ngắm cái ảnh cô gái chống cằm ngậm miệng suy tư nghiêng ngó, mấy câu ngủi ngắn Bùi Giáng tự nhiên cứ lởn vởn ra vô. Chắc tự vì cái động từ xoáy quá thành liên tưởng.
Cái đời nghệ sĩ suy ra nhiều chuyện. Chuyện hay chuyện dỡ, chuyện buồn chuyện vui. Vui thì vui gượng kẻo mà, ai tri âm đó mặn mà với ai. Thành thử mấy vị nghệ vui cười, béo chủn chỉn nọng cằm thênh thang chốn nhà hàng gái tơ rượu tàu nhà nước phong tặng phần nhiều là ba cái thứ đồ dổm mè màu. Nịnh đời, nịnh đảng, nịnh bác hồ, khéo léo hoặc sổ sàng lâu mau rồi cũng được nhà nước chế độ cho vui cười hết.
Bùi Giáng nằm chết thẳng cẳng ngẩu nhiên trong cái nhà lợp tôn nóng hầm hập trên đường Lê Văn Sĩ, hồn lang thang đi tìm em kiếp trước. Đau đớn nhà thơ, em kiếp này nhiều lắm sao không tìm để tìm chi kiếp trước. Quý vị anh thư yêu nước hay quốc sắc thiên hương hay "nữ sử tâm hồn" đang đầy ra đó.
Ngô Thụy Miên viết "Tuổi mười ba" buồn rất hay.
"Chiều hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngọt ngào tôi ở lại đây
Như một lần hiên nhà nàng dịu nắng..."



Còn có một Nguyễn Thiện Lộc (Trúc Phương) mới thực chất ra đậm cái buồn. Buồn âm điệu, buồn ca khúc, buồn cuộc đời của chính ông. Chết dài dòng chớ không được mau may vì đám vi trùng ho lao nó tàn phá thân thể thậm tệ. Người ta bảo rằng người nhạc sĩ tài ba sống khu cư xá Lữ Gia chết vì nghèo quá, không có tiền mua thuốc uống. Chết xong rồi tài sản vật chất ông để lại chỉ có chăng là đôi dép đứt.
Ai từng sống qua một thời binh lửa, có chút hồn yêu nhạc tất biết giá trị tinh thần nghệ sĩ buồn di sản cho đời. Mưa nửa đêm, Chiều cuối tuần, Tàu đêm năm cũ, Kẻ ở miền xa, Trên bốn vùng chiến thuật, Người về thành phố, Bông cỏ may, Ai cho tôi tình yêu, Đôi mắt người xưa, Thói đời, Tình thắm duyên quê... là hiển lộ của một đời buồn trong thời tự do may mắn.




Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

Thắng nước Mỹ ?


Chánh trị tuyên truyền lâu nay hét hò nước Nam nhỏ bé nhưng được lãnh đạo sáng suốt đảng mà trở nên anh hùng, đánh thắng "một tên đế quốc to" là nước Mỹ.
Nhàn đàm thế sự, có người mai mĩa rằng nay chỉ cần 6 quả tên lửa Tomahawk đánh trúng mục tiêu là cái "xứ anh hùng" đã phải đầu hàng nước Mỹ vô điều kiện rồi.
Cần chi cho nhiều, vũ khí đánh không bằng tinh thần đánh. Có thể lắm chớ. Trạng Trình xưa sấm ký "bất chiến tự nhiên thành", nghĩa là không đánh mà thành, đâu phải 6 tên lửa Tomahawk, hay là vài bom nguyên tử mới thắng.
Đồ Chiểu chống Pháp, văn tế ca ngợi mấy cái võ khí tự tạo đối địch với tàu đồng súng nổ quân Tây dương :
" Hỏa mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy dạo kia.
Gươm đeo dùng bằng lưỡi dao phay, cũng chém rơi đầu quan hai nọ..."

Bọn quân Pháp đánh An nam, chúng cũng đâu cần chi cho lắm. Chỉ một sỹ quan là Hautefeuille và 7 tên lính Pháp mà cũng hạ được thành Ninh Bình rồi tiếp trong 20 ngày sau, 4 tỉnh ở Trung-châu Bắc Việt phải đầu hàng mấy toán quân Pháp ít ỏi cả.


Nội chiến Bắc Nam, hậu cần võ khí nhu yếu phẩm chiến tranh nhiều không bằng "trí tuệ lớn lỗi lạc" của đảng. Ví dụ dân Bắc hồi đó trên răng dưới đái, gạo không có mà ăn, chỉ có ăn khoai tím đỏ cũng "thắng Mỹ" đó thôi.
"Tôi đã đi qua
Nhiều xóm làng vùng Kiến An, Hồng Quảng
Phân người đầy vỏ khoai tím đỏ
Tôi đã gặp
Những bà mẹ quấn giẻ rách
Da đen như củi cháy giữa rừng
Những em thơ còm cõi
Lên năm lên sáu tuổi đầu
Cơm thòm thèm độn cám và rau
Mới tháng ba đã ngóng mau ra Tết !
Để được ăn no có thịt ! "

Kẻ mai mĩa khác thì đơn sơ xì xào, bắt tổ ong đánh giặc, lấy nứa vót chông, chặt tầm vông làm gậy cũng thắng được Mỹ là chuyện rượu trà pháo nổ cho vui. Cả triệu tấn võ khí từ đạn AK đến xe tăng, hỏa tiển "Made in China" đều "quốc tế vô sản" miễn phí cho quân Bắc Việt tha hồ mà bắn.


Đất nước Nam Bắc giết nhau vì cái chủ nghĩa râu ria kích thích, bọn Tàu đưa súng đạn cho mà đánh, đánh cho Mỹ cút, đánh cho nhào " ngụy đồng bào" không ngoài mưu mô làm nước ta suy yếu tan hoang, bị lệ thuộc, đành chịu mất biển mất đảo vô tay chúng nó.
Ngày nay nếu chiến tranh, súng đạn không còn tự do miễn phí nữa. Một viên đạn bằng cả một xấp tiền. Nghèo đói không tiền mua súng ống, bảo vệ tổ quốc theo cái cách níu tay nhau hát hò chỉ là quá dại làm bia thịt sống cho chúng nó bắn chết hết.
Nghèo gặp eo, vài chục quả tên lửa S400 đau khổ mua của Nga, bấm cái nổ hết sạch rồi lấy chi mà nổ tiếp đây ? "Thắng nước Mỹ" mà Tàu đâu có sợ chi "nước anh hùng" ? Tàu chỉ ngán hàng không mẫu hạm, hỏa tiển liên lục địa, tên lửa đánh chặn, máy bay không người lái cùng các loại vũ khí sát thương của nước Mỹ mà thôi.
Kết luận : sử đảng cứ lải nhãi tụng niệm "ta thắng Mỹ" cố nhồi vô đầu bọn trẻ con mãi, bọn này "dị ứng", chán không thèm học sử nữa cũng đúng.


Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Quân Tàu chuẩn bị.


Lữ đoàn Tên lửa đạn đạo 827 vừa được quân Tàu thàng lập ở Thiều Quang tỉnh Quảng Đông. Hàng trăm ống phóng tên lửa đặt trên những cổ xe chuyên dụng dài 16 m tua tủa chĩa về phương Nam hướng Biển Đông, Trường Sa, VN.
Tên lửa "thay đổi cục diện" Đông Phong 21-D đất đối hạm, tầm bắn 2000-3000km có thể bắn chánh xác, phá hủy được cả tàu sân bay thì các chiến hạm khác trên bể Đông mà bị nó tìm diệt coi như hết số. Quân Tàu cũng bố trí hàng trăm "tên lửa hủy diệt" Đông Phong 16 tầm bắn 1200 km chỉa vô Hà Nội, cách Thiều Quang chỉ 1000 km !
Ngay sau khi bố trí tên lửa ở Thiều Quang, lập bộ chỉ huy quân sự ở "Tam Sa", hải quân Tàu bèn điều 4 tàu Hải Giám hiện đại với vô số chiến hạm và máy bay hộ tống tràn xuống Trường Sa đuổi đánh tàu VN.


Quân Tàu ỷ mạnh, tăng cường chuẩn bị rộn rã, sẵn sàng nổ súng đánh chiếm hết biển đảo VN. Đáp trả khiêu khích của chúng, chỉ cần một tràng AK từ phía hải quân ta, là coi như có chuyện lớn.
Liệu quân VN và quân Tàu có làm một trận "thư hùng" trên biển nữa không ? Câu trả lời chắc chắn là có. Và cái kịch bản quân Tàu chiếm Hoàng Sa trước đây có thể lập lại với Trường Sa bây giờ.
Nên chi phải cảnh giác, nếu không khi đã mất hết thời chỉ còn lại chuyện đánh võ mồm.



Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Sự mới biểu tình.


Sự mới biểu tình biển đảo năm nay có thêm Huế góp mặt cùng Sài Gòn, Hà Nội. Cái mồi lửa "yêu nước" đáng nể nhất ở Huế là do mấy vị sư "bất phục" đất Thần kinh khởi phát.
Xưa nước Nam, lực lượng xã hội đủ khả năng đảo điên nền chánh trị là giới sinh viên học sinh và quần chúng tăng tín đồ Phật giáo. Khi cả hai đã thắp lên ngọn lửa biểu tình cố đô Huế thời sức lan tỏa ra ba miền mới thực sự giá trị.
Thanh niên ngày nay bị nhồi sọ bác đảng dài ngày nên ngu ngơ ngớ ngẫn, không đáng kể. Còn lại chăng quý vị thầy chùa có đông đúc bổn đạo quây quần ủng hộ đang hình thành nên thế lực mới mạnh mẽ.
Phật giáo khi đã là một lực lượng tách biệt quan điểm, đồng hành nhưng không đồng nhất chế độ sẽ có uy thế gìn giữ căn nguyên văn hóa, chỗ dựa tinh thần quần chúng thời mạt pháp. Hơn thế, trên nền tảng Bi, Trí, Dũng, tôn giáo này có được một sức mạnh đám đông đủ lực đối trọng độc tài, răn đe những lạm quyền, những ngăn cấm dân chủ. Chính quyền vốn lo sợ Phật giáo đồ cả nước đối kháng, nên chi vị trưởng ban Tôn giáo được một tướng công an nắm quyền, bày mưu tính kế kiểm soát chặt chẽ, khống chế tín đồ.
Đám "đặc công đỏ" mượn áo thầy tu nằm vùng, mấy tăng xon xen đu dây nịnh đảng xây chùa, dựng lên cái "Giáo hội" thờ bác, định hướng tăng tín đồ "đi lên XHCN".
Chánh quyền hỗ trợ xây chùa to tượng lớn, ưu ái đám tăng ni thỏa sức xênh xang y áo đẹp. Phật giáo nước Nam tưởng thạnh nhưng không biết đang mắc bẩy mưu mô, đang lao sâu vào con đường mạt pháp vô thần. Thiện nam tín nữ có trí tuệ kính Phật vô chùa, thấy bọn tăng đồ của đảng mà sợ hãi dội lui. Đạo đức xã hội vật chất thiếu thiện tánh ngày càng sa đọa ghê tởm.


Công bằng thì trong cái "Tăng đoàn" đối lập với "Giáo hội", không phải vị nào cũng tâm tư được "sức mạnh Phật pháp", nhiều kẻ khoát áo còn thể sự làm reo mưu đồ kiếm chác gì đó để chế độ ban cho chút ân huệ là vô cùng hỷ hả quá rồi. Ấy tuy nhiên đừng vì thế mà quên, cái đời tự nó vốn bất ngờ lắm, nguyên nhân có thể do "căm thù giặc ", dấy động phong trào "yêu nước", biểu tình rầm rộ biết đâu lại được việc. Một que diêm bất ngờ cũng đủ gây sự cháy rừng rần rật không thể kiểm soát.
Mấy vị sư già xứ Huế ra thông bạch, hẹn nhau cùng tăng tín đồ bổn đạo tập trung ở Đài kỷ niệm Thánh tử đạo chân cầu Trường Tiền. Sự biểu tình tỏ lòng yêu nước chống China chưa kịp hình dạng đã nhanh chóng bị quá đông đúc Công an, Dân phòng chặn đứng ngay tận các cổng chùa đi rồi.
Dù chưa làm được gì, nhưng quý thầy chùa qua đó, đã bắt đầu ý thức được sức mạnh tăng cường cố kết lực lượng, thêm uy tín "Tăng Đoàn". Và quan trọng hơn, lôi kéo giới Phật tử đổi trục vì lòng yêu nước.