Hồi xưa, nhà văn Duyên Anh viết một series truyện du đảng bụi đời điệu ru nước mắt, bò sữa gặm cỏ cháy, vết hằn trên lưng ngựa hoang, trần thị diễm châu, kể lể về mấy cái đời sa mạc tuổi trẻ bí bách trót sanh loạn lạc.
Tuổi trẻ miền Nam qua tuổi học trò, lớp thì đi quân dịch, lớp theo cộng sản nằm vùng, lớp học làm công chức vơ vét kiếm bộn tiền vợ đẹp con khôn, lớp nổi loạn bụi đời du đảng. Thế hệ buồn chán mộng mị gặp cộng sản tràn về, hoặc vô trại cải tạo, hoặc bỏ chạy vượt biên, hoặc bon chen lập công chuộc tội. Đời tô đỏ đói rách vĩ đại thực tế vẫn là cái sa mạc sau kế tự sa mạc trước.
Đi giữa sa mạc đời ngày nóng cháy da, đêm lạnh buốt, bão cát thì mịt mù chằm hăm vùi lấp. Khát khô họng mộng hớp nước, chỉ gặp toàn ảo ảnh chà là ốc đảo.
Nhà triết học nói cuộc đời như một sa mạc lớn, người đàn bà là con lạc đà để đi qua sa mạc đó. Nghĩ cũng đúng. Sự mềm mại âm tính đàn bà trung hòa những bức bối sa mạc khô cằn.
Chủ Nhật, ngày 5 tháng 8, thường kỳ chiếu lệ sự Tàu gia tăng xâm chiếm, người biết nghĩ nước non bèn lên net chăm chú theo dõi dân ta biểu tình yêu nước. Lần này Sài Gòn mấy bác cựu trào xin xỏ chế độ, xin được tỏ tình yêu nước bằng ôn hòa tụ tập cờ quạt phản đối sự Tàu xâm chiếm. Thêm hàng vạn quân Tàu cá đổ bộ xuống biển nước Nam vơ tôm vét cá càng kích thích mạnh mẽ người Việt biểu tình rầm rộ. Đối phó tinh thần chống giặc Tàu toàn dân sôi sục, chế độ liền quyết liệt chủ trương dọn dẹp biểu tình thấu đáo, mưu kế lấy đàn áp dân chúng làm quốc sách đối phó. Nên chi họ ra lệnh bọn công an, mật vụ dày đặc phải ra tay hốt sạch tống giam số vị tập hợp biểu tình. Biểu tình Hà Nội hé lên chớm phát, mọi người đã bị tống lên xe đưa về lao tạm. Theo tin tức ít ỏi cập nhật cho biết, 8 giờ 30 phút, mấy chục vị nổi danh biểu tình vừa trương cờ khẩu hiệu đi hô hét vài câu thời lúc 9 giờ 30 phút, họ đều bị bắt hết. Kết quả, cuộc biểu tình chống China cướp chiếm biển đảo của người Hà Nội tưởng sẽ rầm rộ ồn ào thời công an đã dập tắt lửa lòng nhanh chóng. Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng và các thành phố khác, dân chúng tỏ ra thờ ơ. Nghe đâu chánh quyền còn mưu kế dùng bọn chim mồi lấy tiền nhận bạc, dựng phim ghi hình để bôi nhọ mạt sát mấy vị biểu tình yêu nước chống Tàu.
Nhiều người sợ hãi bọn Tàu sắp tràn xuống bể Đông xâm chiếm hết thảy rồi lo lắng đặt dấu hỏi không biết cách nào giữ cho được chủ quyền biển đảo tổ quốc mình đây ? Chuyện đã có "đảng và nhà nước lo", thế nên lo chi thêm mệt" mấy hạt cát" não nề. Xưa nay, mấy nước nhỏ yếu vua ngu tôi dốt dân hèn luôn miếng mồi ngon nước lớn dòm ngó kéo quân đánh chiếm. Chiến tranh mạnh được yếu thua, kém thế thì mất hết. Không cần thông minh cũng thấy quân Tàu chiếm đoạt Trường Sa là quá dễ nhờ sức mạnh chúng nó. Nhiều khi vài tàu chiến vây quanh, chĩa đầu đạn nòng súng vô gọi loa "hàng sống chống chết" có thể "ta" đã ĩa đái trong quần, cởi áo hai tay "mừng đón bạn đến giải phóng" rồi cầu xin tha mạng sống. Hàng vạn lính Tàu mặc áo ngư dân sau đó tràn lên chiếm hết các đảo. Truyền thông Tàu sẽ loan tin mừng chiến thắng. Bộ đội Tàu lập ban bệ "quân quản" rồi vài ngày sau đã có hệ thống phòng thủ mới vút vèo. Trường Sa, Hoàng Sa khi đã lọt vô tay giặc rồi, bọn người "4 tốt 16 chữ vàng" sẽ lãi nhãi lại mấy câu điệp khúc chiếu lệ thuộc lòng "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa...". Sau đó đương nhiên là im lặng "dĩ hòa vi quý" sự đã rồi. "Cần hòa bình ổn định để xây dựng CNXH hơn là cần hai cái đảo chim ĩa, vân vân ".
Có kẻ hy vọng "bạn Tàu chung lý tưởng", nên nịnh bợ nó để nó tha cho, nó không xâm chiếm mà giữ vững lấy chủ quyền. Xem ra cái điều hy vọng này quá ngu dốt, quá đần độn. Tàu xâm chiếm tự vì 1,4 tỷ dân Tàu đang ngày ngày cần hàng vạn tấn thực phẩm hảo sản cá tôm cua mực để mà ăn, cần hàng vạn thùng dầu để mà chạy xe máy bay tàu hỏa, hóa chất hóa dầu. Biễn Đông chính cái nồi gạo nồi canh, bình ga bình xăng cung cấp cho 1,4 tỷ dân Tàu sống sót. Chưa kể giao thương, lấy to súng lớn khống chế mãi lộ kiếm cũng ra bộn tiền. Vì thế, Tàu đã chuẩn bị mọi nhẻ, chuẩn bị từ lâu, đầy đủ kế hoạch ly lai từng chút. Căn cứ tàu ngầm nguyên tử Tam Á, lính trận đồn trú "Tam Sa", đầu đạn Đông Phong đại lục, tàu sân bay Thi Lang, giàn khoang dầu khủng, hạm đội tàu chiến trên biển, hàng vạn dân ngụ ngư ư binh, bộ chỉ huy quân đội kiện toàn trên dưới. Tất cả đã sẵn sàng, đợi giờ G là chúng nó xuất chiêu xâm chiếm. Mũi tên xâm lược vì lợi ích cốt lõi đã đặt trên cung không thể không bắn. Nước Nam mất Hoàng Sa, mất tiếp Trường Sa, biển Đông bị Tàu khống chế hoàn toàn. Không còn nguồn lợi hải sản, nguồn thu dầu mỏ, đường biển bao vây, thương mại khăn khó; dân chúng VN tiếp tục cuộc đời cơ hàn đói khổ theo đảng mà "quá độ lên XHCN".
Một hôm, con hổ đang đi kiếm ăn, gặp một con rắn hổ mang ở giữa đường. Hổ tưởng nuốt tươi ngay được rắn, mới giơ chân chực vồ đạp lên mình rắn. Nhưng rắn nào có chịu, rắn nhẹ mình cuốn luôn vào chân hổ, rồi thò mồm cắn hổ. Hổ sợ cuống cuồng, nhảy mãi lên mới gỡ được rắn, rồi cắm đầu chạy một mạch. Thế là hổ thua rắn. Bởi truyện này người ta mới làm câu hát giễu hổ rằng : " Miệng hùm, gan sứa ai ôi ! Mình tuy rằng lớn, sợ người cỏn con. Nghĩ ra mới biết rằng khôn, Con rắn nho nhỏ mà gan hơn hùm." ( Truyện cổ nước Nam )