Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013
Sát nhân sử ký
Bốn mươi lăm năm qua vùn vụt, hằng nghìn xác người bị chôn sống trên đất cố đô đã đủ thì giờ tiêu hoại thành ra cát bụi, những người ta nhân chứng đã chết rồi dần mòn hết cả.
Máu trên tay bọn giết người hàng loạt núp bóng "cách mệnh" cũng đủ khô khan cho chúng biến hóa nhà văn, "sử học", lấy bàn tay khô máu " viết sự thật lịch sử", lừa bịp bọn đầu xanh khờ khạo. Nữ VC Lê Phong Lan đồng "biên chế", làm bộ phim truyền hình 12 tập " Mậu Thân - 1968" phản tuyên truyền, phát sóng giờ vàng, đưa mấy tên tội đồ già nua sống sót ra múa gậy vườn hoang "sử ký sự thật", chối phăng tội ác trời không dung, đất không tha với cái lý khỏe re "sự tâm lý chiến Mỹ Nguỵ chớ làm chi có !"
Câu danh ngôn thú vị : "Sự thật lịch sử được làm nên bởi sự im lặng của những người đã chết ..." Đương nhiên, những người chết thời không nói được, người còn sống lo kỵ giỗ oan hồn uổng tử Mậu Thân biến cố, cạy răng cũng không hó hé cái xuất xứ thân nhân họ vì sao chết khi lũ sát nhân vẫn đang uốn éo cường quyền.
Blogger nọ coi phim "chạy tội" ấy, lấy ngay câu nói của Mikhail Gorbachev "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá." để đánh giá bộ phim, làm ai đã qua "ăn tết Mậu Thân" thảy hỡi lòng quá đúng.
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó lọt. Những tên giết người Hitler, Polpot, Gaddafi, Hussen, Bil Laden... trước sau gì rồi đã trả nợ máu. Bày đặt trăm mưu nghìn kế bày ra hòng chạy tội đồ, mạo danh văn học, sử học, "huyết học"... gì rồi có ngày nhân nào quả ấy.
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
Năm xà nói chuyện rắn.
Xưa có một người nuôi một con rắn, từ lúc nó còn nhỏ cho đến lúc lớn.
Ngày ngày người ấy thường đi kiếm các giống như nhái, ngóe, gà con về cho rắn ăn.
Phải một hôm người ấy không kiếm được cái gì. Rắn lấy làm giận bảo rằng :
- Không có gì cho tôi ăn thì tôi phải cắn chết.
Người kia tức bảo :
- Ừ muốn cắn chết thì cắn. Nhưng phải đi hỏi một vài nơi xem có nên cắn thì tao cũng cho cắn không muộn.
Con rắn bằng lòng đi với người.
Trước tiên, hai bên đi đến hỏi con hạc thì hạc bảo rắn rằng :
- Nhờ ai nuôi cho mày lớn mà nay mày lại muốn cắn người ta ? Còn đạo nghĩa gì nữa không !
Sau hai bên đi đến hỏi con rùa, thì con rùa bảo người kia rằng :
- Nuôi nó mà chẳng cho nó ăn thì nó cắn chết cũng không oan.
Sau cùng đi hỏi con quạ thì con quạ tức giận con rắn, chẳng thèm nói gì, liền đến mổ luôn mấy cái, con rắn chết tươi.
Rắn chết, đem đầu đuôi việc mình lên kiện với Phật
Phật xử rằng :
- Hạc nói có nghĩa thì cho đứng trên cao; rùa nói vô lý thì cho bò ở dưới thấp. Còn con rắn đã nhờ người, lại bội ơn người, thì cho phép quạ được tha xác nó lên đầu ngọn tre để nêu gương cho thiên hạ biết.
Bởt vậy mà bây giờ hạc được ngất ngưởng đứng trên hương án cao, rùa phải ép mình chẹt dưới bia đá, còn quạ thì được phép đậu chót vót trên đầu cây phướn dưới buông tấm vải trắng tượng con rắn trước bị quạ nó tha.
( Truyện cổ nước Nam )
Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013
Cụ đồ cho chữ
Xưa trọng chữ nghĩa thánh hiền, đi học hiểu biết lấy mà dặn lòng sống phải đạo người, đừng ra con vật. Lễ nghĩa khuôn phép, đối nhân xử thế, đa phần người ta vì thế đường hoàng, quí căn báu cội, thông thái đủ điều đạo đức.
Nay khác đi nhiều. Trọng tiền trọng bạc, trọng giàu trọng có, ngó đời qua lổ đồng xu, sanh tử cốt cán kiếm tiền hưởng thụ văn minh khoái lạc. Thành ra lưu manh, điếm đàng tràn lan xã hội vì một chữ tiền sáng mắt nhân gian.
Ông đồ phải cô độc lặng lẽ cuốn gói dẹp tiệm, biến khỏi cái nhân sanh rậm rật rầu não.
" Nhưng mỗi năm, mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ? "
Cũng cái tội ông cho toàn chữ "nhân văn giai phẩm" chí hướng lý sự bất hợp đời.
- Thảo ốc an cư, tích kim quang đắc đức
Bố y tùy phận, cầu phúc đức lai tài.
- Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất
Mai hoa hương tự khổ hàn lai...
Đời biến tắc thông, thông tắc cửu, nay đà "phục sinh" nhiều vị đồ cho chữ tết nhất. Chữ quốc ngữ rồng bay phụng múa thay mấy chữ Nôm, chữ Hán. Rõ rệt ngữ nghĩa, thiên hạ liếc mắt là biết, biết ngay, biết hết; ra cái lòng "sâu đậm", "tiềm thức cầu khẩn", thiên hạ bu vô "xin chữ ngày tết", đồ mới đắc hàng.
Chữ mua về trương ra dán cột nhà ngày tết. Người hoa tay viết chữ tiền bán chữ, người mua chữ dùng chữ dụ dỗ tiền bạc vô nhà đặng giàu đặng có. Tiền tài, phú quới sanh quý nhân, tài đẻ ra quan. Trọng phú khinh bần, ngày xuân chữ nghĩa cũng theo thời kiếm chác.
Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013
Cung chúc tân xuân an lạc !
Chiến tranh giặc giả, ngày xuân về có thơ chúc tết "vĩ đại" kêu gào hai miền đâm chém nhau, đem "đại thắng" tang tóc tơi bời đất nước.
Thấm tháp cái đau bom đạn ngục tù mới sâu xa quý báu hòa bình tự do. Tân niên nguyện cầu đất nước tiến bộ đường văn minh, đưa ma vương quái thú về địa ngục, dân ta dứt nạn độc tài, mở mang đường sống sót.
Quý Tỵ xuân về, thân ái kính chúc quý vị độc giả, thân hữu tràn trề an lạc, thạnh vượng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










