Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013
Nghiệp nặng.
Nhiều bậc trí giả An Nam thoát ra được ngoại quốc sanh sống, làm ăn đắc thắng ở xứ người, họ thường ngoái về cố quốc bổi hổi bồi hồi cầu mong đồng bào thoát họa CS, nhanh có dân chủ tiền đề quê hương thoát hèn bớt nhục thâm niên mạn tính.
Giáo sư Cao Huy Thuần có bài trả lời phỏng vấn báo SGTT rất hay, bộc lộ cái tâm sự chung của mọi trí thức VN có tâm có tầm đều một ý.
Thực tế trải mấy chục năm sống trong lòng chế độ CS, chứng kiến vô số điều chướng tai gai mắt, suy đồi thảm họa, đông đúc trí thức xem trong ngó ngoài, bắt đầu mạnh dạn đấu tranh hình thành cái trào lưu vận động tự do dân chủ, phản đối cường quyền, đòi phải trở lại nền chánh trị bình thường nhiều đảng phái.
Độc tài bao giờ cũng là đêm đen căm thù sợ hãi nền dân chủ văn minh ánh sáng. Độc tài tìm đủ mọi cách trấn áp, che lấp, bôi xấu, ngụy biện kìm hãm thiên hạ vô vòng mông muội nhằm giữ cho được quyền lực vĩnh viễn. Nắm chánh quyền trong tay, độc tài thuận tiện ra tay dẹp tan dân chủ từ những tia sáng mới bắt đầu.
Do sự CS quá mạnh chưa đến kỳ rã đám, quan tâm nhất đại chúng hiện nay vẫn là câu hỏi bao giờ độc tài CS sụp đổ để VN có được một nền dân chủ thực sự ?
Trang TTHN từng có bài viết ý nói :" ít nhất chế độ CS sẽ thống trị VN thêm 200 năm nữa, rồi VN sẽ có một ông vua lên ngôi, chuyển từ CS sang chế độ phong kiến quân chủ..."
Ý kiến trên rất thú vị dẫu làm mất lòng không ít người VN tuổi cao đang rất nóng lòng mộng ước được thấy CS sụp đổ trước khi họ nhắm mắt.
Phải chăng CS lưu tồn được lâu ở VN vì một cái nghiệp chướng lịch sử đã câu lưu ràng buộc khiến người VN không quen sống thiếu độc tài chế độ ?
Lịch sử VN bốn ngàn năm thì dân chúng đã có 2000 năm sống cùng quân chủ phong kiến Hùng Vương cha truyền con nối như triều đại họ Kim BTT ngày nay. Tiếp theo, người VN phải làm nô lệ người Tàu suốt một ngàn năm, rồi khi tự chủ lại tiếp tục sống dưới các chế độ chuyên chế quân chủ nối tiếp nhau liên tục.
Người Việt lại còn nô lệ cho nhà Minh Tàu ba chục năm, nô lệ Pháp một trăm năm, trước khi chung sống cùng triều đại độc tài CS.
Duy nhất miền Nam VN được hưởng chút tự do cục bộ ở thể chế VNCH ngắn ngủi. Tuy nhiên, vì không thể sống thiếu chế độ độc tài, không thể sống thiếu cái lồng sắt chụp tròng lên đầu lên cổ, nên người Việt "chiến đấu hy sinh" loại bỏ cơ may tự do, thèm khát được sống dưới ách cai trị CS chế độ.
Than ôi ! Con chim quen sống trong lồng, thả nó ra bầu trời tự do e rằng nó sẽ chết. Một dân tộc quen sống dưới chế độ độc quyền vua trị, đảng trị; quen rồi kiếp nạn sống nô lệ ngoại bang Tàu Tây, thì những phấn đấu đòi dân chủ tự do cho dân tộc đó không đắc "tội phản động" mới là lạ...
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Chộn rộn giáo xứ.
Người theo đạo Thiên Chúa ở VN không phải là ít. Thống kê năm 2009, có khoảng 5.677.086 tín đồ (1.776.694 ở thành thị và 3.900.392 nông thôn) chiếm 6,87% dân số.
VN là quốc gia có giáo dân đứng thứ 3 Á châu, chỉ sau Đông Timor và Philippines.
Cộng đồng Công giáo VN là một bộ phận trực thuộc Giáo hội Thiên Chúa Rôma, đặt dưới sự lãnh đạo tinh thần của Đức Giáo hoàng và các chức sắc Vatican.
Thời cực thịnh, Công giáo xứ ta được mệnh danh là "Trưởng nữ Giáo hội vùng Viễn Đông", lực lượng giáo đồ có thể nói đạt lượng đạt chất, có thể là một lực lượng đối trọng chánh quyền hùng mạnh.
Giáo đồ Công giáo VN "kính Chúa yêu Nước" và chánh quyền lâu nay bộc lộ nhiều chuyện cơm không lành canh không ngọt. Ngoài những cha xứ "quốc doanh nhà nước", đa phần quý vị linh mục, giám mục đều chăm chú con đường chăn chiên giảng đạo thuần túy "Nước Chúa", chớ không dụ dỗ tín đồ vô vòng máu me mác lê đỏ rực.
Thành ra nhiều chộn rộn, vụ này tiếp vụ kia, ồn ào dư luận. Các trang web Công giáo đa phần bị bao vây tường lửa, còn "truyền thông đảng" thì cạn tào ráo máng bôi nhọ không chút nể nang quý chức sắc đức cao vọng trọng vốn được giáo dân tín phục vô cùng.
Chế độ quên mất rằng dân có đạo cũng là "nhân dân ta", nên chi đối phó bằng công an, bằng quân đội, bằng báo chí độc quyền mồm loa mép giải, để cố thanh minh cho dư luận thấy "đảng đây" mới đúng, riêng bọn giáo dân cùng "đám cha cố kia" rặt một lũ phản động phá hoại điên cuồng đó thôi.
![]() |
| Đức Tổng Giám mục Giáo phận Vinh |
Người dân hiền lành lương thiện biết cái gì sai cái gì đúng rồi tỏ thái độ, chớ đâu cần do định này hướng nọ dài dòng. Giáo dân có tinh thần đoàn kết hiệp thương vô cùng mạnh, gắn kết bảo vệ nhau, thành ra một khối 6 triệu người cả nước sẵn sàng sống chết cùng CS thì còn chi để nói ?
Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013
Đệ nhất cá sấu sông Mississippi.
Theo Sky News, hai con cá sấu kỷ lục đã bị bắt ở bang Mississippi chỉ ba ngày sau khai mạc mùa săn cá sấu Mississippi .
Đầu tiên, thợ săn Beth Trammell cùng các bạn trong ngày 1/9/2013 đã bắt được một cá sấu đực trên kênh Yazoo Diversion, hạt Issaquenna, phía bắc Redwood.
Con này nặng sơ sơ 723.5 pounds (328 kg), dài chừng 13 feet 5.5 inches (4,1 mét).
Họ dùng xe cần cẩu cột đuôi và cổ con sấu tội nghiệp nâng lên cao rồi sung sướng đứng giàn hàng ngang đằng sau chớp ảnh kỷ niệm.
Họ quyết định đăng ký xác lập săn được đệ nhất hành tinh cá sấu vĩ đại.
Tuy nhiên, bất ngờ đã xảy ra. Điều phối viên Ricky Flynt chương trình Mississippi Alligator nói với WLBT TV rằng, chỉ một tiếng đồng hồ sau khi chứng nhận kỷ lục Beth Trammell, ông phải xác nhận một kỷ lục cá sấu mới.
Dustin Bockman - người lái xe một công ty chuyển phát nhanh - bắt được một cá sấu đực còn to hơn nữa ở Big Black River, Mississippi, hạt Claiborne.
Con cá sấu này dài 13 feet 6.5 inches (4.13 mét) và nặng 727 pounds (330 kg), chánh thức đạt kỷ lục trọng lượng vô địch của một cá sấu săn được trong mùa săn bắn.
Dustin Bockman kể lại, ông và các bạn săn phát hiện ra nó, bắn một mũi tên găm kéo nó lại gần thuyền.
Cá sấu vùng vẩy dữ dội, các thợ săn bèn cột cổ nó lại, kéo cao lên rồi bắn chết.
Họ đã phải mất 8 tiếng đồng hồ từ khi phát hiện đến lúc đưa được nó lên bờ.
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Tự do biểu hiện.
TS. Nguyễn Đình Đăng, một nhà khoa học VN đang sống và làm việc ở viện Lý Hóa Riken, Nhựt Bổn. Ông cũng là họa sĩ nổi tiếng, hội viên chánh thức hội Mỹ thuật Chủ thể Nhật.
Là tài hoa niên thiếu xứ Bắc đi học ở Nga Sô, ông biết nhiều thứ tiếng ngoại quốc như Nga, Anh, Pháp, Nhật, Ý, rồi đa đoan thêm cả mỹ thuật lẫn âm nhạc. Được sống được học lâu dài nhiều nơi thế giới, ông Đăng tỏ ra văn minh, hội nhập cùng với những xã hội trình độ cao. Quan điểm của ông như sau :
- "Không thể xây dựng một xã hội tự do, văn minh, hạnh phúc dựa trên sự sợ hãi của người dân"."Dạy dỗ dựa trên sự sợ hãi không cảm hóa được con người mà chỉ làm con người trở nên dối trá, thủ đoạn."
- "Tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất là phải biết tư duy độc lập, biết tôn trọng sự khác biệt, và tìm ra con đường cho chính mình. Cuối cùng các bạn sẽ thấy đó là con đường duy nhất đúng."
- Đã là đèn thì phải cháy tới khi cạn dầu, còn nếu chứa đầy dầu mà không cháy được hoặc không được cháy thì chỉ là cái lọ đựng dầu mà thôi.
Ngày 11/9/2013, tại buổi khai mạc triển lãm tranh hội Mỹ thuật Chủ Thể ở Tokyo, họa sĩ Nguyễn Đình Đăng trả lời phỏng vấn BBC, đã cho biết nước Nhật không có chuyện kiểm duyệt tranh trước khi triển lãm.
"Trong Hiến pháp của Nhật có điều số 21 về quyền tự do biểu hiện. Tức là tất cả quyền tự do biểu hiện được pháp luật bảo vệ, không ai có quyền can thiệp. Điều đó có nghĩa là tất cả tác phẩm, tranh, truyện mình viết ra có thể được công bố mà không ai có quyền can thiệp."
Trông người mà ngẫm đến ta, quyền tự do biểu hiện là sự bình thường nước Nhật, nước Mỹ, các nước thế giới tự do. Cái luật lệ ấy tạo điều kiện cho sáng kiến, sáng tạo nẩy nở, nâng niu ý tưởng mới để người dân nước họ văn minh văn hóa hùng cường.
Xứ ta thiên đàng của bóp họng đương nhiên khác hẳn. Trói buộc dân chúng vô tròng ngu muội hóa. Dân sợ hãi không dám bộc lộ ý tưởng thì đương nhiên dân hèn nước nhược. Kiếm ăn cách nịnh bợ hòng kiếm chác bộn tiền như "họa sĩ chuyên vẽ bác" thì được đề cao đề cử. "Cộng cà phê" ý tưởng rất độc đáo rất thực tế thì bị tới tấp chửi rủa, bị đòi truy tố xử nặng tội đồ.
Hỡi ôi ! Quyền tự do biểu hiện là đặc quyền căn bản nhất của người nghệ sĩ. Câu chuyện Tiến sĩ Nguyễn Đình Đăng giảng giải trên BBC hay cựu nhà báo Huy Đức ngán ngẫn "tường" trên Facebook rằng "quyết định cho an ninh điều tra quán cafe Cộng và việc áp dụng Nghị định 72 cho thấy, cho dù có ăn bò Kobe và xài I-phone, tư duy của những người cầm quyền vẫn không thoát ra khỏi vỏ bobo của thời bao cấp...", ấy là những bộc lộ đau đớn của người trí thức khi phải nhìn thấy một chánh sách độc tài văn hóa quái dị.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












-b88e4.jpg)

