Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Cộng sản và tôi.


Gã hàng xóm đương chức cán bộ "lãnh đạo tỉnh" sống ở trên mấy tầng lầu "sinh thái" chót vót. Biệt thự của gã từ chim chóc vườn bông đến chó bẹc giê chó phốc, kẻ hầu người hạ, siêu xe siêu đẳng, quần là áo lược... đầy đủ cả. Đi họp hành về gã hay đứng trên ban công hai tay đút túi lia mắt xuống đường huýt gió. Thiên hạ ngang qua ngó lên trầm trồ bái phục. Đầy tớ nhân dân có khác.
Buổi chiều Chủ nhựt, đám cậu ấm cô chiêu con nhà đảng trong xóm xôm tụ nhà gã rượu chè nhậu nhẹt. Chúng uống chúng ăn, chúng hò chúng hát thả dàn ka rao ô kê rú lên ông ổng những như có bác Hồ trong ngày đại thắng, những tiếng chày dộng trên sóc Bom bo. Nghe quá đã lỗ tai.
"Lửa bập bùng. Lửa bập bùng.
Tiếng chày khuya cắc cum cum cum, cùm cum...
Ơ hơ hơ. Người dân Bom bo cái bụng no căng, ơn đảng bác Hồ.
Ơ hơ hơ. Cuộc sống tự do, cơm áo lành no. Dân làng Bom bo nhờ ơn giải phóng..."
Ca nhạc bầy trẻ tung hô bác, ca ngợi đảng vừa to vừa hay, hay quá rúng dội nhà cửa. Tôi thì ngó cái mái tôn "hột mè" chấp cháp xám xịt mà thấy đau lòng ân hận quá. Giá như xưa trước mình đi theo cộng sản chắc giờ cái mái nhà nay đã khác...


Hồi đó cách mệnh núp trong bóng tối. Lâu lâu làng tôi nghe tiếng mìn nổ, tiếng súng AK tằng tặc tràng dài đêm vắng, ấy là chỉ dấu "anh hùng" cộng sản đang lò mò hiện diện. Sáng ra, làng chộn rộn người này bị đâm, người kia bị chém, người nọ vướng mìn, người kia mất tích vì mấy ông về ra tay làm "cách mệnh". Gia đình nào xui xẻo người bị giết chỉ còn biết kêu trời khóc lóc.
Thanh niên trong làng lớn lên đi quân dịch vô lính mặc đồ rằn ri cầm súng diệt cộng kiến quốc. Một số thanh nữ thanh nam gia nhập nhân dân tự vệ đêm đêm đi gác ngăn VC đột nhập. Dân làng tôi ăn cơm quốc gia mà không ít kẻ lại thờ ma cộng sản. Họ có mấy đường dây "bem" tìm người để "giác ngộ", dẫn dụ vô rừng xanh núi thẳm theo đảng.
Tôi được một vị bô lão cách mệnh ngầm họ hàng xa tìm cách rủ rỉ rù rì "giác ngộ", lôi kéo về phe "giai cấp vô sản nằm vùng" đợi ngày "tiến công nổi dậy".
Rủi thay, bạn thân thiết nhất của tôi là một nữ chiêu hồi cán bộ khỏi phải nói về cái độ kịch liệt chống cộng. Giai do đơn giản chị sống trong chăn biết chăn có rận, cho tôi biết những cái sự thực bác, sự thực đảng, sự thực búa liềm, sự thực giải phóng. Và cũng tự vì người bạn trở về với chánh nghĩa quốc gia đó, từ một kẻ mũ ni che tai chỉ biết yêu chuộng hòa bình, tôi chuyển biến tâm tư thành ra "cảm tình ngụy" năng nổ đi chống cộng cứu nước.
"Từ ấy trong tôi thù cộng sản.
Một trời căm ghét cháy trong tim..."


Than ôi ! Thời thế thế thời. Thân phận người được "cách mệnh" chiếu cố dụ dỗ nằm vùng phục vụ đảng, cơ trời tình bạn đẩy tôi vuột khỏi tay cụ Hồ về tâm nguyện cùng cụ Thiệu.
Những ngày đoạn trường vỡ trận, quân ta chưa đánh đã rã đàn tan nghé, rút quân bỏ chạy. Tim tôi buồn rầu đau đớn biết sự thể thế này là hết. Mỹ phản bội đồng minh, chấm dứt chi chu đạn dược, VC thì quá ê hề thải thừa Nga Tàu súng đạn. Bắn hết đạn rồi quốc gia anh hùng cho mấy cũng đành thúc thủ ủ rũ gục đầu.
Quân CS tràn về làng, dân chúng "cảm tình ngụy" như tôi sợ tím tái đái cả trong quần, cứ lo chúng sẽ cột tay bịt mắt kéo ra đồng chôn sống hết cả.
Ơn trời. Tôi vẫn sống. Có điều sống mà sống khổ sống dài, sống dai sống dại. Sống mà sống với bao la "tâm tư" giá như như giá. Giá như mình đi theo cộng sản. Giá như mình theo cụ Thiệu theo cả cụ Hồ, hai tay bắt cá hai cụ. Giá như mình ca tụng bác đảng lập công chuộc tội. Giá như mình khéo uốn éo đổi gió theo chiều. Giá như...
Giá như mình khôn lanh thì cái gã hàng xóm "chánh trị cao cấp" kia so với tôi, giờ ắt chỉ là hạng tôm riu tép rít.


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Hủ tục chặt lợn, đập sọ trâu và ném người xuống sông.


Trong cái xã hội khốn nạn, những thuần phong mỹ tục có nguy cơ du côn văn hóa tìm cách thủ tiêu rồi thay bằng mấy hủ tục phản văn minh man rợ. Bọn lưu manh trí thức nón cối ra sức tìm đủ cách đánh phá nền đạo lý VN cho tơi bời nghiêng ngả, mưu đẩy dân chúng xuống vực thẳm cuồng tín hung hăng hiếu sát.
"Lễ hội đầu Xuân" xứ ta năm nay hai hủ tục dã man nhứt bị quốc tế văn minh yêu cầu dẹp bỏ gấp, ấy là hội cắt cổ chặt đầu heo tại làng Ném Thượng (Bắc Ninh) và sự xách chày vồ táng sọ trâu tại hội Cầu Trâu (Phú Thọ).
- Tục chặt heo ở làng Ném Thượng (Bắc Ninh).
Ngày mồng 6 tết tại đình làng Ném Thượng tỉnh Bắc Ninh, một cái bàn thờ bày ra trang trọng, có cái ảnh HCM phóng lớn. Hai con heo kêu eng éc bự chảng bị điệu tới. Năm sợi dây thừng cột bốn cẳng và cái đầu heo rồi kéo phanh thân nó ra cho nằm ngửa lỏa lồ. Đao phủ thủ vung đại đao lên, chém ngang con heo đứt ra hai đoạn.
Tiếng heo gào thét  thất thanh vang làng vang xóm vụt im bặt. Máu con vật khốn khổ phun tia, bắn văng xa tứ phía. Máu heo chảy ròng ròng lai láng, đầm đìa nhuộm đỏ sân đình trong cái nắng chiều An Nam cú kêu quạ ré.
Đám đông bao vây chứng kiến sung sướng hò reo nhảy nhót với sự phấn khích vô cùng tận. Cơ thể heo đứt đoạn bị kéo phanh ra hai phía. Bầy người nguyên thủy của thế kỷ XXI nhảy xổ vào vũng máu heo, móc túi lấy tiền mặt bác Hồ đem ra thấm máu heo ướt đỏ nhoèn nhoẹt. Những đồng bạc đẫm máu dã man ấy, dân chúng đem về chưng trên bàn thờ để cầu tài lộc, thăng quan tiến chức.




- Tục lấy chày vồ đập bể sọ trâu ở hội lễ Cầu Trâu (Phú Thọ).
Đêm mồng 9 rạng mồng 10 tháng Giêng, làng Hương Nha (Phú Thọ) bày biện bàn thờ bông chuối trà rượu ảnh bác Hồ trước miếu Ông đình làng Hạ.
Một cột gỗ chắc chắn trồng giữa sân đình làng. Trưởng lão cán bộ tay cầm dây dắt mũi một con trâu tơ, kéo nó đến trói chặt vô cây cột. 12 thanh niên lực lưỡng chưa vợ - chọn từ các gia đình văn hóa trong tổ văn hóa - mỗi kẻ cầm mỗi chày vồ gỗ to đại, xếp hàng vây quanh con trâu ngơ ngác hiền lành tội nghiệp.
Cán bộ trưởng lão đốt vội hai bó đuốt bên sườn trâu rồi lâm râm "mật ngữ" ca tụng đảng bác Hồ, nhắc lại truyền thống chống Mỹ cứu nước, cầu xin "các tướng Hai bà Trưng" phù hộ, đưa An Nam quốc tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH.
Hiệu lệnh cất lên. Các thanh niên hò reo xông vào táng chày vồ tới tấp xuống đầu xuống trán con trâu đau khổ.
Máu từ mắt, từ mũi, từ miệng nó ứa ra rồi chảy thành dòng đỏ bẩm. Đôi mắt trâu tột cùng đau đớn trắng dã. Trâu nhìn bầy người đang ra sức giành nhau táng bể sọ nó như tự hỏi tại sao lại có thể hành xử như thế ?




- Tục ném con gái xuống sông cho "Hà Bá lấy vợ" bên Tàu thủa xưa.
Bên nước Tàu thời thượng cổ, hủ tục "Hà Bá lấy vợ" tàn sát không biết bao thiếu nữ vô tội. May thay có ông Tây Môn Báo ra tay dẹp bỏ cứu dân rất đáng khâm phục.
"Dân đất Nghiệp có tục cứ mỗi năm góp tiền mua một người con gái ném xuống sông để làm vợ cho Hà Bá.
Sự mê tín ấy có đã lâu ngày, không ai phá nổi. Lúc ông Tây Môn Báo, đến làm quan ở đấy, ông thân hành ra đứng làm chủ lễ cưới cho Hà Bá.
Trước mặt đông đủ cả bô lão, hào trưởng, ông đồng bà cốt, ông cho gọi người con gái đến. Ông xem mặt xong, chê rằng: "Người con gái này không được đẹp! Ta nhờ bọn ông đồng xuống nói với Hà bá xin hoãn lại hôm khác, để tìm người đẹp hơn". Ông lập tức sai lính khiêng một ông đồng quăng xuống sông.
Một lúc, ông nói: "Sao lâu thế này!" Rồi ông bảo đám bà cốt xuống nói hộ. Lập tức sai lính bắt một bà cốt ném xuống sông.
Một lúc, ông nói: "Sao không thấy tin tức gì cả! Chừng lũ đồng cốt xuống nói không nên lời. Dám phiền các cụ bô lão đi giúp cho". Lại lập tức sai lính lôi một cụ vứt xuống sông.
Một lúc, ông nói: "Sao mãi không thấy về thế này! Bọn đồng cốt, bô lão dễ đi cũng không được việc, phải nhờ đến bậc hào trưởng mới xong."


Lúc bấy giờ bao nhiêu người đều xám xanh mặt lại van lạy xin thôi. Tây Môn Báo nói: "Để thong thả ta xem đã...". Mọi người run như cầy sấy. Một chốc ông mới bảo: "Thôi tha cho. Thế là Hà bá không lấy vợ nữa rồi".
Thành thử từ đây dân đất Nghiệp không ai dám nhắc đến truyện Hà bá lấy vợ nữa."
Lời bàn của cụ Nguyễn Văn Ngọc:
Sự mê tín thường làm hư người, tốn của, nát nhà, có khi mất cả mạng, thật là tai hại. Khi mê tín đã thành tục, thì khó lòng mà phá nổi.
Muốn phá, tất phải dụng tâm khéo làm sao mới được. Ông Tây Môn Báo sở dĩ mà phá nổi cái tục cưới vợ cho Hà bá là vì ông biết trừ tự cái gốc rễ; tức là đám đồng cốt quàng xiên, bọn cường hào ngoan cố, xưa nay quen thói cổ hoặc nhũng nhiễu người ta để kiếm ăn, để cầu lợi.
Trừ hai hạng ấy để cứu vớt lương dân, chỉnh đốn phong tục thật là công minh và cương quyết vậy.

( Theo Cổ học Tinh hoa)



Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Coi phim "Last Days in Vietnam"


Ngày 23/2/2015, lễ trao giải Oscar 87 bên Mỹ được tổ chức. Riêng phim Tài liệu, 5 phim được đề cử là hay nhất trong năm, thứ tự như sau đây.
- "Citizenfour".
- "Finding Vivian Maier".
- "The Salt of the Earth".
- "Virunga, Grain Media".
- "Last Days in Vietnam".
Giờ phút chót, ban giám khảo đã trao giải phim Tài liệu hay nhất cho bộ phim "Citizenfour", nói về cựu nhân viên tình báo Mỹ Edward Snowden đào tỵ "bán nước". Phim do nhà báo Laura Poitras thực hiện với sự hợp tác của HBO Documentary Films.
Vậy là "Những ngày cuối cùng tại VN" của nữ đạo diễn Rory Kennedy đã không được lựa chọn. Nghĩ cũng đúng thôi, phim này giám khảo coi rồi thấy cũng dàng dạng mấy bình loạn chuyện xưa ở huyện Cái Bè, tỉnh Hóc Môn - khổ lắm, chiến chinh VN cứ nói mãi.
Có mấy ta An Nam cảm xúc rằng, không giải chiếu cố thì ta vẫn được cái phim về Việt nhờ tụi Mỹ nó làm giùm tưởng nhớ ngày 30 tháng Tư 1975 quốc hận vậy.


Nữ đạo diễn Rory Kennedy là cháu ruột của cố Tổng thống John F. Kennedy, năm 1975 bà mới 5 tuổi nhi đồng nhỏ dại, sau này lớn lên ngâm cứu sử ký Mỹ, tự nhiên thích thú về chiến tranh VN mới bỏ công tìm hiểu.
Giai do bà thấy quân Mỹ đánh bọn Taliban tại Afganistan, đánh bọn Saddam Hussein ở Iraq đương dang dang dở dở rồi bỗng rút quân về vì sợ tổn mạng tốn tiền, mới di họa lại những Al Qaeda, Taliban, IS cho thế gian thấm thía. Rory nhận ra sự rút ấy tương tợ chuyện hồi xưa Mỹ bỏ rơi miền Nam VN, tạo điều kiện Nga Tàu giúp VC tràn xuống nướng chín chế độ ông Thiệu chả rán.
Rory Kennedy bèn đi kiếm tư liệu xưa ở các hãng tin ABC, NBC, CNN..., gặp gỡ các nhơn chứng còn sống rồi mới làm phim trên.
Nội dung "Last Days in Vietnam" đại khái rằng giờ phút chót Mỹ tháo chạy, vẫn cố cứu được một ít người  Việt đem qua Mỹ. Số đông kẹt lại ở tù cải tạo dài hạn, và cái chính sự Mỹ bỏ về khiến dân VN phải sống quằn quại dưới búa trên dao bác đảng đến tận bây giờ.
Thông điệp của bà Rory ý nói khi mở ra một cuộc chiến thì việc đầu tiên là phải tính đến cách đóng nó lại sao cho được văn minh kết quả. "Sự cố gắng nửa vời bao giờ cũng chỉ đem lại những thất bại đích đáng !"
Mấy dân ta đang sống lưu vong xem phim mà bồi hồi quá khứ lệ rơi. Nhiều vị cảm ơn bà Rory phim cho thế giới thấy, với sự co cẳng tháo chạy tán loạn của hàng triệu người Việt khi quân CS tiến vào nhuộm đỏ Saigon, ấy là cái đáp số của cuộc "trưng cầu dân ý bằng chân"  đối với chế độ man dã búa liềm.


Xem Phim: "Last Days in Vietnam" (Những ngày cuối cùng ở Việt Nam).
- Nhà sản xuất:  Rory Kennedy.
- Kịch bản:  Mark Bailey và Keven McAlester.
- Giám đốc hình ảnh:  Joan Churchill.
- Biên tập:  Don Kleszy.
- Giám đốc âm nhạc:  Gary Lionelli.
- Giám đốc sản xuất:  Rory Kennedy và McAlester.
- Phát hành:  American Experience Films/PBS.
Phim dài: 98 phút.

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

"Bắt khẩn cấp" người mẫu Trang Trần


Mỹ nhơn Đại Việt nay có cô Trang Trần nổi lên rầm rộ cái chuyện giữa đêm khuya một giờ sáng bị CA "bắt khẩn cấp".
Nguyên người đẹp khi đã ngà ngà hơi rượu, thừa cơ đường vắng vẻ không có ai bèn cộ xe đường trái chiều cho mau lẹ. Ai dè số đen gặp đúng thợ rèn, CA ta mật phục bắt dừng xe phạt đúng người đúng tội.
Trang Trần sa cơ tức mình đấu lý cự cãi, chửi rủa, rồi hăng tiết xông lên co cẳng đạp.
Tội danh chống người thi hành công vụ đã rõ. Trang Trần bị "bắt khẩn cấp".
Lâu nay, thiên hạ quen nghe CA phát lệnh "bắt khẩn cấp" vô vàm thế lực Lê Công Định, Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Ba Sàm, Người Lót Gạch, Quê Choa... nên cũng bất ngờ cái chuyện cô Trang bị khẩn cấp bắt vì cái tội phản ứng lại CA hơi quá đáng.
- Video quay cảnh Trang Trần trên đường bị bắt. 
- Video quay khi Trang Trần trong đồn CA


Than ôi ! Xã hội công bằng dân chủ văn minh quả nhiên lợi hại thật. Vừa qua có đại ca Lãnh "cơ cấu", bí thơ huyện ủy Hà Quảng tỉnh Cao Bằng đi nhậu say bí tỉ, cầm lái chở các bạn đồng môn "đảng" nồng nặc mùi rượu cao sang đâm trực diện làm chết tại chỗ 3 người dân thê thảm quá.
Xe đồng chí Lãnh "cơ cấu" treo ngược lên cành cây, dân chúng kinh hãi đứng ớn lạnh.
Nếu như lái xe là dân thì sự "khởi tố vụ án", "bắt khẩn cấp" sẽ đương nhiên rầm rộ chỉ sau vài ba tiếng xảy ra sự vụ. Tuy nhiên, cái sự "đảng là tao, tao là đảng", ngài bí thơ huyện ủy nhậu say lái xe tông chết ba người dân lại được CA hộ tống ngài về nhà "dưỡng thương" bảo trọng.
Một bài báo vạch trần sự đê tiện bao che bầy đàn lập tức bị chặn tường lửa để dân chúng không thể tiếp cận những thông tin gây phẫn nộ...
- Xem đây: "Bí thư huyện ủy đâm chết 3 người: có dấu hiệu bao che tội phạm"



Hài Tết 2015: Quan Trường - Trường Quan Xuân... bởi 5Sonline