Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016
Hoài Linh xưa nhạc sĩ.
Hoài Linh thời nay vang danh lộ bố vô số clip hề chọc cười thiên hạ cộng thêm với sự nhà thờ tổ bỏ tiền ra trăm tỷ. Nhắc đến hai tiếng Hoài Linh, thiên hạ hình dung ngay Hoài Linh vị hề hải ngoại lai vờ sô về nước ấy.
Bèn nhớ hồi xưa thời VNCH cũng có một vị Hoài Linh nhạc sĩ sáng tác hay nổi tiếng. Ông tên thật Lê Văn Linh, trung úy cảnh sát quốc gia chuyên gia viết nhạc vàng.
Ông sanh năm 1920 mất năm 1995, sáng tác nhạc rất nhiều trong những năm 60 thế kỷ trước, có nhiều bản thịnh hành như Xin trọn tuổi loạn, Áo em chưa mặc một lần, Nỗi buồn gác trọ, Về đâu mái tóc người thương, Căn nhà màu tím, Dù hoa lạc lối...
Hoài Linh nhạc sĩ theo từ điển Wiki, đời ông trước giàu sau nghèo, cuối đời trắng tay phá sản do bị tai biến liệt chiếu liệt giường dài hạn tới khi chết
Nghe mấy ca sĩ hát mấy nhạc Hoài Linh xưa sáng tác, nhận xét rằng ca sĩ thường giàu sụ lên nhờ hát những bản nhạc hay nổi tiếng của các nhạc sĩ bi đát cuộc đời...
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016
"Nông cổ mín đàm".
Nông cổ mín đàm báo xưa ra mỗi thứ Năm hằng tuần tại thành phố Sài Gòn thời Pháp thuộc.
Nguyên toàn quyền Đông Dương ngài Paul Doumer thấy xứ An Nam bảo hộ chưa có báo chí tư nhân, bèn quyết nghị cho Paul Canavaggio (chủ đồn điền và thương gia người đảo Corse), hội viên Hội đồng Thuộc địa Nam Kỳ được phép ra báo nầy vào tháng 2 năm 1901 với trách nhiệm chủ nhơn.
"Nông cổ mín đàm" chữ Nho có nghĩa là "uống trà đàm đạo chuyện làm ruộng, đi buôn", tuần báo phát hành ít ỏi độc giả không nhiều, kéo dài tới năm 1921 lấy tên mới là "Tân đời thời báo" cho đến năm 1924 thời dẹp tiệm.
Nông cổ mín đàm là tờ báo kinh tế đầu tiên của nước ta có "Thương cổ luận" cổ súy mạnh mẽ thương gia thương nghiệp "sự đại thương là đệ nhứt cách giúp cho dân phú quốc cường"...
Hơn thế kỷ rồi nay đọc lại xa xưa, thấy quá cảm hoài về một tuần báo cũ.
- Nông cổ nhựt báo tự tự (số 1 -1901).
"Hai mươi năm chẳng ở miền Nam thổ, nay đã tiệm thành cơ chỉ qui mô.
Đường thiên lý lục tỉnh dẫu khác đạo cang thường lễ nghĩa như nhau, nơi nơi cũng "Tạo doan hồ phu phụ".
Việc hiếu-sự nay đà rang rảnh, tình thê nhi thêm lại rịch ràng.Vậy nên công sự từ hưu, vui theo thú thê trì nông-cổ.
Thương Nam thổ dường như cố thổ, mến Nam nhơn quá bằng Tây nhơn, muốn sao cho nông-cổ phấn hành, sanh đại lợi cùng nhau cọng hưởng. Vậy ra sức lập nên nhựt báo thông tình nhau mà lại rộng chỗ kiến văn, lần lần liệu ta cử đồ đại sự.
Trong Đông cảnh Cao-ly, Nhựt-bổn, nước Xiêm-la cùng nước Đại-thanh đâu đâu cũng đều có công văn nhựt báo. Há Lục tỉnh anh hùng trí dõng, lại khoanh tay ngồi vậy mà xem, không thi thố cùng người mà trục lợi ?
Nay nhờ lượng quan trên nghị chuẩn, cho ấn hành Nông-cổ mín-đàm. Vậy xin lục dịch lảm tàng, mà gắn sức giúp nhau nên việc."
- Sanh tài hữu đạo (số 6 - 1901)
"Xét lại đã lâu đời cựu trào chẳng có thi thố chi mà cổ lệ việc thương mãi. Vả lại còn nghiêm cấm chẳng cho thông thương cùng người ngoại quốc. Anh em ai ai cũng đều rõ biết luật cấm "Gian thương"
Ấy đó cho nên việc mậu dịch hóa ra nhỏ hẹp. Người thì lo mà đua vinh hiển chốn quyền môn, còn kẻ thì lại vui thú canh điền tự lạc. Bởi vậy cho nên chẳng ai còn có chí chiêu thương hiệp bổn.
Sanh đời nào phải tùy theo đời ấy. Trong dinh hườn thế giái đâu đâu cũng lấy việc thương cổ làm gốc. Vậy thì chúng ta cũng phải ra sức mà đua bơi với đời, chớ há để vậy mà chịu thua, chịu thiệt, chịu chê, chịu gièm hay sao ?"
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016
Siêu trăng tháng Mười.
"Một trái trăng thu chín mõm mòm,
Nảy vừng quế đỏ đỏ lòm lom !
Giữa in chiếc bích khuôn còn méo,
Ngoài khép đôi cung cánh vẫn khòm..."
Mùa đông tháng mười siêu trăng lồ lộ trời cao vời vợi. Nhà bác học nói năm nay trăng lại gần quả địa cầu nhứt trong vòng bảy mươi năm trở lại. Quá gần nên ai cũng thấy trăng rằm quá to quá sáng, có cái vẻ gì đó kì dị sờ sợ như báo điềm con người sắp tận thế.
Nhớ hồi xưa xóm làng thưa nhà vắng vẻ, không điện không đài đèn dầu le lói. Mỗi đêm trăng tròn lại ngó trăng tìm thằng cuội tri kỷ ngồi chò hỏ. Ngó trăng thấy cuội ngồi gốc cây đa chớ không thấy chị hằng ôm ngọc thố đâu cả. Thằng cuội thì lặng lẻ cả đời buồn rầu bó gối độc cô cô độc.
Đêm nay trăng thơ Hồ Xuân Hương đẹp to bự chảng mà không nguôi được sự nản "Đô nờ Trăm" đành phải xin phép bác Tản Đà cho sửa một chữ giúp giùm tâm sự.
"Đêm nay buồn lắm chị Hằng ơi !
Trần thế em nay chán quá rồi
Cung quế có ai ngồi đó chửa ?
Trần gian xin chị dắt lên chơi..."
Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016
Mưa nửa đêm tuyệt phẩm.
Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi,
gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang
Anh gối tay tôi để ôn chuyện xưa cũ gói trọn trong tuổi nhớ
Tôi muốn hỏi có phải vì đời chưa trọn vòng tay,
có phải vì tâm tư dấu kín trong thư còn đây,
nên những khi mưa nửa đêm làm xao xuyến giấc mộng chưa đến tìm
Ngoài hiên mưa tuôn mưa lạnh xuyên qua áo ai. Canh dài nghe bùi ngùi
Mưa lên phố nhỏ có một người vừa ra đi đêm nay
để bao nhiêu luyến thương lại lòng tôi
Khi trót gửi những hình ảnh của tim vào lòng đêm,
những kỷ niệm cho nhau nếu mất đi xin đừng quên
Tôi thiếp đi trong niềm vui và đêm rớt những giọt mưa cuối cùng
(T/g: Trúc Phương)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





