Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Mộng làm quan.


Đám tang bố quan nọ, thấy bọn thầy chùa sư sãi đông đúc chục xe cộ chuông mõ rộn ràng kéo đến cúng bái cầu quan bố tiêu diêu lạc quốc. Gia quyến họ hàng nhà quan mũ rơm sô gai áo chế gậy gỗ chen chúc, lạy mông lạy đít dễ đến mấy trăm đau đớn. Bọn phường bát âm ngồi chiếu trống kèn, o oe eo éo, réo rắc lâm ly bi đát inh ỏi lổ tai. Vòng hoa lan ly hồng cúc quý phái, đoàn trung ương đám địa phương, trương ra đầy quá không chỗ đặt, tràn ra đường sá. Quý vị quan anh quan bác, quan chú quan thím cộ xe siêu cho đến bọn bần dân tầm thường khăn đen áo dài bắt quàng kẻ sang làm họ, bon chen rầm rộ kéo nhau điếu đám, hàng hàng xướng danh tên tuổi.
Ngày đưa linh, đông đảo công an cảnh sát tú tụm từng tốp gát ven đường. Bọn bảo vệ thôn, trật tự khu phố tổ túa ra trông coi sự an ổn. Có toàn ban chủ tịch xã, trưởng phó thôn, để tang đen ngực, cúi đầu vòng tay ra vẻ xót thương tiếc nuối lắm lắm.
Nghe nói đám tang bố ngài quan xong xả, nhà quan hốt tiền phúng hơn chục tỷ, vừa mua vàng sjc, vừa gửi ngân hàng lấy lãi thuê thỏa. Nghe nói đất này làm quan hên lắm, quan nào đương chức đều gặp may tứ thân phụ mẫu xuất kỳ bất ý mà chết cho quan hưởng đại lộc. Chớ mà hết chức bố mẹ mới chết, gom thu ơn nghĩa nhiều lắm cũng lèo tèo, do cái sự phủi mỏ thời đại nó hay quên.
Tự xưa nay, làm quan đương chức bao giờ cũng sướng rồi, sướng vô cùng.
“ Làm quan thì được giàu sang
Bản thân sung sướng, vẻ vang gia đình “

Làm quan được ăn trên ngồi trốc, quản tiền thiên hạ, xây lâu đài biệt thự, ra đi có xe cảnh vệ hộ tống hú còi dọn đường dẹp sá vênh vang, còn siêu xe hơi thơ ký mỹ nữ.


Quan đi đâu đều hưởng sự vip phục vụ thỏa mãn. Không làm mà chỉ đạo, vài ba câu nói, đám bộ hạ vây quanh đã săn đón hít vô mũi, rút vô tai, gật gù trân trọng thấm tháp.
Thời nay quan thêm sự sướng tha hồ hốt lộc, tha hồ làm bậy không hề hấn là nhờ có thẻ đỏ. Quan thẻ đỏ thụ hưởng chế độ “bảo vệ chánh trị nội bộ” tự ý tự quyền tự tung tự tác, thuộc cấp dưới hay bọn dân đen sợ hãi quan lắm. Bộ sậu chóp mua chuộc quan cánh kéo chiêu mộ đàn em vi vảy nên chi sậu ngán quan chớ quan đâu có ngán sậu. Quan dạ trước mặt, trở mặt sau lưng.
Quan sai bộ hạ đem xe chở đĩ về chơi ở ngay văn phòng “ủy ban” quan cai quản. Quan kéo cả bầy đĩ tắm tiên trụy lạc. Vợ thuộc cấp, gái dậy thì, thơ ký nữ đều qua tay quan mà được nở mặt nở mày ra cả. Có quan xơi tái thụt két hàng nghìn tỉ đồng. Có quan hò hét lệnh cướp đất bắt dân làm dân cuồng nộ. Quan quá đáng tội tru di mà chẳng hề sợ chi, vì được bộ sậu bày đặt “chỉnh đốn”, giơ cao đánh sẻ, kiểm điểm phê bình, đâu cũng vào đấy vậy. Quan hành sách dân, mỹ miều “thu phí yêu nước” để cướp của dân. Quan đánh đập dân, đạp vô mặt, táng bể đầu dân, quan bao giờ cũng đúng. Dân căm tức chống tức là thế lực thù địch. Thời xưa ít, thời nay cơ hội lộng hành trùng trùng. Quan tự làm luật, quan đứng trên luật, ý quan là luật, quan còn chi hơn nữa ?
Làm quan sướng thêm nữa tranh thủ vơ vét của nả, dự phòng hết chức. Lấy công quỷ cho con cái “tu nghiệp”, kế tự chức tước, ban phát mua chuộc đàn em đệ tử. Chức, quyền, tiền mà thành thế lực, cả đời cả họ ngồi làm quan.


Có quan kia tuổi nhỏ ở đợ, lớn đi hốt cức trâu chăn bò, “về thành” bán mì ổ, rồi đạp xích lô, rồi vô bưng kháng chiến, rồi đắc thắng về làm quan. Làm quan rồi “liên thông” có cả đống bằng “trí thức”. Quan thích rượu tây, thích vỗ mông véo đùi gái đẹp, thích tự trào tao vô học tao cũng làm sếp, quá quyết vơ vét tiền của như điên loạn. Quan hạ cánh an toàn sẽ xổ bọc “đầu tư” thiên hạ hiểu.
Dân chúng ngu độn mấy đều thấy giá trị của sự “được làm quan”.
Trên núi cao sống nhờ lâm thổ sản, chốn đồng sâu sống nhờ lúa nhờ khoai, ở chợ búa sống nhờ buôn nhờ bán, ở ven đường ven sá bạ dẫm quán cóc bình trà. Thường dân dịch vụ, cán bộ lèn quèn, công bộc sống mòn chăm lo nồi gạo; từ a đến z đều chăm chăm đầu tư “cho con ăn học”, nuôi mộng con mình đại, cao, tiến, giáo sư học mong chúng được ra làm quan. Nhà nghèo định hướng sách đèn, nhà giàu tìm kiếm quan hệ buôn quan bán chức vị một lẻ ông nọ mụ kia.
Cả hết dân nước Nam thảy nuôi mộng làm quan, đơn sơ vì làm quan nó sướng !

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Nhà vườn đóng cửa chặn cô hồn.


Nhà vườn nhà có vườn, vườn hoa vườn cây, vườn cỏ vườn đá, vườn chim vườn chóc, vườn giả sơn giả suối xây hồ sen cá lội cả bầy.
Nhà vườn cũ thần kinh hút đám du lịch tây ta tò mò dòm ngó "không gian sanh thái" du ngoạn du lãm du lịch. Một tây thăm đất ấy, lội qua lại cung vàng điện ngọc, lăng vua mả chúa, đền tháp chùa điện, nhà cổ vườn xưa bốc phét phố đồng quê chứa chấp lâu đài tân tiến. Chánh quyền quản lý cố đô lâu nay thu bộn tiền bán vé thăm thú. Họ lại sáng kiến bày đặt ra cái gọi là festival hai năm một lần, cố quyết lôi kéo thiên hạ moi túi móc hầu bao.
Chuyện nhà vườn Huế đóng cửa chận cô hồn như sau :
Nhà vườn mấy cụ gần đất xa trời, bị đám con cháu tránh né ông chướng mệ khó mà cô đơn dài hạn, nên quá thích tâm sự vụ khi có dịp. Mỗi lần "festival", nghe dụ dỗ "du lịch sanh thái nhà vườn", ấy phấn khởi, sửa soạn xắp xỉa lau bàn dọn ghế, chế ấm trà, rót bình rượu, mở cửa toang hoang, chờ đợi trông ngóng "phục vụ du lịch".
Cô hồn là mấy vong linh oan uổng muộn rầu cô đơn, cô độc, cô phẩn, cô uất khuất mặt khuất mày. Quý vị cô hồn quảng đại, lai vô ảnh khứ vô hình, sống khôn thác thiêng, xuyên tường tàng độn, hiển lộ mênh mông, nhà vườn nào ai dám chận - mà nếu chặn cũng đâu có được. Cho nên không dám đụng chạm bọn cô hồn âm linh.
Chặn cô hồn ở đây là chặn lũ cô hồn sống du thủ du thực, bọn vô lại bọn trí thức đểu cáng, la lết thèm bia rượu nghiện ngập ăn nhậu, sáng chiều lảng vảng bám bàn bám ghế quán ăn nhà hàng chờ cơ hội ké của chùa đà dạo kiếm chác. Bọn văn nghệ sĩ, bọn "giáo sư" mấy "viện nghiên cứu giấy chùi đít" đánh ăn đánh mặc kéo nhau đi " festival", nghe ngóng trà trộn kiếm ăn kiếm uống miễn phí, một đám cô hồn sống khá giỏi.
Đám tây thất nghiệp tây ba lô ăn xin trợ cấp, tây lừa tây đảo tây điếm tây đàng tây bạc lẻ, tây già lão dành dụm, tụ tập kéo nhau một đám tây cô hồn lang thang tìm nơi bu bạ.


Cô hồn sống tây ta không hẹn mà gặp kéo đi nhà vườn. Lê giày kéo dép bôi bẩn nhà, ngắt lá bẻ cành hái hoa trộm trái vườn, chờ cơ hội chôm chĩa tài sản gia chủ. Đòi bình trà, xin ly nước, đà dạo miếng rượu, lon bia, nhổ cây me chua, hái trái vú sữa, lượm đào hái ớt, còn nói bậy bạ tùm lum. Bọn này đến lũ khác đi, ô uế mọi chốn nhà tắm vệ sinh, ỉa đái tắc nghẹn bồn cầu.
Tham quan, phá phách, láu liên, xin xỏ đủ thứ, rửa tay rửa chân, kích xốc các cụ gia chủ hiếu khách chán chê rồi kéo nhau out off, để lại nhà vườn tan hoang ngao ngán bẩn thỉu.
Vài ba lần thấm thía sự ngu, các nhà vườn vỡ mộng đẹp quảng bá "nhơn dịp festival", hiểu ra bọn "di sản nhà nước" ăn tiền du khách sộp, xua lũ cô hồn sống đến ỉa chốn nhà vườn.
Nên chi các cụ đóng kín khóa chắc cửa ngõ chặn cô hồn festival. Nhiều du khách du côn du đảng đột nhập kiếm chác, các cụ thẳng tay tống tháo vô mặt.



Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Xứ của mình.


Xứ của mình nhỏ bé, đầu to đít tóp, thêm dài hẹp cắt chia đứt đoạn lắm khúc nếu phân tranh cát cứ. Người xứ mình nhỏ bé choắt cheo cằm nhọn vẻo suy đói dinh dưỡng, lo toan kiếm chác miếng ăn hàng ngày. Số nhỏ béo phị núc níc thịt nhiều mở lắm não teo óc tóp bám dai như đĩa vào đảng việc nhẹ kiếm tiền nhiều.
Cái tánh cách xứ mình keo kiết bần tiện, thích nịnh nọt bợ đỡ, thích trạng nổ khoe khoang vô đối. Đầu óc hủ lậu ngu si, dốt mà luôn mồm hò hét đỉnh cao trí tuệ. Lối sống hùa kéo bầy đàn, chỉ biết học tập làm theo giống bầy thiển năng mục súc phải cần người chăn dắt. Chúng nó cầm tay, bảo đi là đi, bảo đứng là đứng, bảo đẻ là đẻ, bảo nín đẻ là nín đẻ, bảo ngài chó điếm vĩ đại thì đồng lòng hô ngài chó điếm vĩ đại, bảo bạn là bạn, bảo thù là thù. Nói chi nghe nấy, răm rắp răm rắp.
Xứ của mình mạnh ai nấy sống, hỗn loạn chen lấn dẫm đạp đâm cha chém chú lao vào nhau, đạp lên đầu nhau tranh cướp đường sống. Giao thông huyết mạch nhỏ quá không biết cách mở rộng, rủ rê đi vô núi mở đường đại lộ phá rừng gây sự lũ lụt. Đường sá đô thị bọn người ta chen chực xây quán xây bờ rào dậu lấn đường. Đái ỉa, vứt rác xả rác ra công lộ, hắt nước thải, xả nước cống xuống đường thành ra cái tập quán tự nhiên bình thường.


Xứ của mình ấu học nhốt bầy con nít mở mắt trong cái chuồng hẹp, tập chúng làm quen cái đời cấu cắn xé xác nhau, đứa mạnh bắt nạt đánh đập đứa yếu. Lớn lên chút, học trò nhóm từng bầy nện nhau tới tấp, xách dao đi học đâm chém. Có trò lấy gậy đuổi đánh phang tới tấp lên đầu thầy, thầy vừa chạy vừa la làng. Có thầy giáo đánh bạc, trộm cắp, đánh lộn nhau. Có thầy hiếp dâm trò nhỏ, mua trinh trò lớn, dĩ lở vô số khóc lóc kiện cáo.
Xứ mình chồng hắt cả chảo dầu sôi lên đầu vợ, vợ dội cả can xăng đốt chồng đang ngủ. Có con đánh mẹ già gãy tay gãy chân, dội cứt tẩm nhớt vô, đuổi mẹ đẻ ra khỏi nhà.
Xứ của mình quản lý dựa vô bọn ngu si, thất học, tồi tệ nhân cách, trộm cắp ô lại, gian tham tàn nhẩn. Dùng bọn con bọn cháu bọn mua chức quyền, cho cái đám này hưởng ưu đãi, lấy đó xây thành đắp lũy chế độ.
Xứ của mình có cái xác ướp đặt nơi thủ đô cho bọn tò mò tứ xứ tới coi tôn vinh.
Chuyện xứ mình nhiều ăm ắp, viết mệt đọc nhàm sanh chán ngán.




Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn.


Trịnh Công Sơn sanh ngày 28 tháng 2 năm 1939 tại TP Buôn Mê Thuột ( Đắc Lắc) ở vùng cao nguyên Trung phần Nam VN, sau bố mẹ đưa về Huế nuôi dưỡng cho ăn học đầy đủ.
Tuổi nhỏ học trường tiểu học cọng đồng Nam Giao tiếp là trường trung học Thiên Hựu rồi sau vô Đà Nẵng học tiếp, thi đỗ tú tài ở trường Plaise Pascal rồi vào học ngành Sư phạm Quy Nhơn.
Tốt nghiệp, ông Sơn dạy tiểu học tại trường sơ học Bảo An ( Bảo Lộc, Lâm Đồng ) và bắt đầu sáng tác nhạc vô số.
Cái sự viết nhạc ông này nổi trội lắm chủ đề. Phản chiến tranh nói về tính điên loạn, bi đát, thê thảm, buồn rầu Bắc Nam tương tàn nội chiến trước 1975. Thân phận nói đến cái bi kịch sinh làm kiếp người xứ VN. Tình yêu gồm nhiều bản ca nhẹ nhàng sâu triết lý lắm.
Nghệ thuật nhạc Trịnh hay ho nhờ ca từ, nhờ giai điệu xoắn xít, kể lể rõ rệt khung cảnh đủ đầy, thời gian bốn mùa gió to mưa nắng, đan xen hỷ nộ ái ố dục lạc rung rung cộng hưởng mà đánh thức cõi hồn người ta. Đêm nghe tiếng đại bác, sáng ngồi cafe đen, nghe nhạc Trịnh do ca sĩ Khánh Ly hát sao thấy đời hư vô quá.


Thơ Bùi Giáng, nhạc Trịnh Công Sơn, tranh Đinh Cường nên cái bộ ba chân vạc rất nhiều vị ưa thích thú, tỏ vẻ ta đây có chất nghệ sĩ thời thượng trí thức.
Ngày 1 tháng 4 năm 2001 (tức ngày 8 tháng 3 năm Tân Tỵ), ông Sơn mất tại Sài Gòn do bị đái đường cộng thêm suy gan suy thận vì chứng nghiện rượu mạn tính.
Trịnh Công Sơn sinh thời không vợ không con dù nhiều bồ lắm bạn, danh tiếng lẫy lừng nhạc hát. Người VN nhiều thế hệ mê nhạc Trịnh luôn nhớ đến ông.
Nói về vị nhạc sĩ này, hai trí tuệ thượng thừa nước Nam ý kiến :
- Nhạc sĩ Phạm Duy :
" Tình yêu trong nhạc của anh là những cảm xúc dữ dội như trái phá con tim mù lòa, như nỗi chết cơn đau thật dài, như vết thương mở rộng. Cuộc đời là hư vô chủ nghĩa, con người sống trong cảnh Chúa, Phật bỏ loài người. Cuộc đời còn là đám đông nhưng cũng là quán không. Con người là cát bụi mệt nhoài, bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi. Tất cả nói lên sự muộn phiền, đau đớn. "
- Thi sĩ Bùi Giáng :
“ Công Sơn Trịnh trọng phiêu bồng
Thưa rằng thơ nhạc có ngần ấy thôi ”