Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012
Con gián và con nhện.
Ngày xưa con gián và con nhện làm bạn chơi với nhau chí thân.
Một hôm con nhện phàn nàn với con gián rằng :
- Tôi ghét người chủ nhà này lắm. Tôi chẳng làm hại gì nó, mà hễ nó thấy cái mạng tôi chăng chỗ nào, là nó cứ gia công phá hoại. Cho nên tôi mới có câu nguyền rủa rằng :
" Ta mong cho chủ ta hoang
Để ta mắc võng nghêng ngang cả nhà "
Gián bèn nói :
- Tôi thì tôi yêu chủ nhà này lắm. Tôi chẳng làm hại gì họ, mà họ cũng chẳng làm hại gì tôi. Dầu mỡ trong nhà tôi ăn uống tha hồ phong lưu mà chẳng ai phiền đến tôi cả. Cho nên tôi thường có câu chúc nguyện rằng :
" Ta mong cho chủ ta giàu
Để ta ăn mỡ uống dầu no say ! "
Nhện nghe nói lấy làm giận gián.
Hôm khác gián, nhện gặp nhau chuyện trò lúc lâu, nhện hỏi đến gián rằng :
- Thế nào ? Độ này dầu mỡ no say thích chứ ! Tôi tưởng cái thân anh cũng khổ chỉ rong chơi rồi nhờ vào chủ nhà mà ăn mà uống, chớ có tài nghề gì ?
Gián đáp lại :
- Thì tôi vẫn biết tôi không có tài nghệ gì cả. Còn như anh, anh thật có tài nghề, có khôn ngoan, anh cứ nạo ruột anh ra mà xe tơ và chăng cái mạng tinh khéo còn ai bằng. Cái mạng này bị phá, anh chăng ngay luôn được cái mạng khác.
Chỉ hiềm rằng nhà chủ họ không biết công khó nhọc cho anh, họ lại cứ phá anh luôn, làm cho anh lắm lúc không còn chỗ mà ở, không có miếng mà ăn. Chẳng trách anh cầu cho cửa nhà họ tan hoang là phải. Nhưng khốn tôi chẳng thấy họ tan hoang tí nào, tôi chỉ thấy càng ngày họ càng giàu sang như câu tôi chúc vậy.
Mà cái gì họ lịch sự hơn bao nhiêu thì họ lại phá công nghiệp của anh hơn bấy nhiêu !
Nhện nghe Gián nói, lại càng tức giận gián hơn trước nhiều.
Cách đó ít lâu, nhà chủ giàu sang lịch sự mua được một con khứu nuôi để nó hót chơi.
Phải tính con khứu thích ăn gián, nhà chủ cứ sai đầy tớ quơ mạng nhện xong lại đi bắt gián làm đồ ăn cho khứu.
Khi đó, cả họ nhà gián bị bắt gần hết, chỉ còn con gián kia cứ phải lẩn lút chui ở dưới hang dưới cống không dám nho nhoe bò lên mặt đất hay mò mẫm nơi gậm trạn đáy nồi nữa.
Một hôm, nhện bắt gặp gián đang tìm đường trốn tránh, nhện liền giữ lại hỏi :
- Ấy kìa chào bác ! Thế nào, độ này bác xem cái thân gián bác đã khốn khổ hơn cái thân nhện của tôi đây chửa ? Tôi tuy bị nhà chủ nó phá cái mạng, nhưng không bị nó tìm mà giết chết bao giờ, nhất là chết trong cái miệng của một giống chỉ có nghề tài hót mà thôi.
Bác chúc nó cho nhiều nữa vào, bác cũng được cái tài nghề chúc đấy...
Nghe nỗi xấu hổ, gián tụt ngay xuống miệng cống, không còn nói năng gì được nữa.
Thành tự bây giờ gián, nhện giận nhau, tuyệt giao hẳn và coi nhau đã như hằn thù vậy.
( Truyện cổ nước Nam )
Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012
Dú diếm sanh sự đồn.
Thời nay hanh thông tin tức, mấy nhà đóng cửa dạy nhau lo lắng sợ hãi chuyện tai vách mạch dừng, thiên hạ bụi tre lổ tai nghe chết xác mắc cỡ.
Nhóm họp bày mưu tính kế, dú diếm kín điều bí mật siêu đẳng là bọn khủng bố, là mấy phường trộm cướp chuyên nghiệp nhà nghề. Chuyện mờ ám, cướp của giết người bô bô ra chết trước, nên chi chúng phải chui vô hang hốc, nhà hoang xó vắng, lùm tre bụi hóp rừng rú độn đèo cốt giữ cho được bí mật lũ ăn cướp.
Rộng rãi "chánh nghĩa ẩn nấp" là bọn phe đảng họp kín để mưu mô vì lợi ích cục bộ chúng nó. Phòng cách âm chống thiết bị nghe lén, khoá rịt cửa lớn cửa nhỏ, kiểm tra bọc quần bọc áo phòng nội gián di động ghi âm quay hình, rủ rỉ rù rì cấm trại 24/24, kiểm soát cho tới giờ phút chót khỏi lộ "bem" !
Ấy sự đời, cái khó nhất là giữ cho được những bí mật nung nấu trong lòng. Cố cho lắm, ẩn ức nó vẫn cứ sôi lên, trào lên, vật vã tìm cách "phọt phẹt tin mật" ra ngoài cho nó đã đời. Phương kế hay ho khả dĩ nhất là "thổ lậu" với người tin tưởng là mấy nàng "hồng nhan tri kỷ" buồng kín hậu trường cùng lời nhắc đi nhắc lại :
" Nghe mà nhớ đừng nói cho ai biết nhé ! Tối mật ! Tối mật ! ".
Cái luật càn khôn định lý chánh xác : chuyện chi vợ biết thời cả chợ cũng biết. Chợ trên chợ dưới, chợ đông chợ đoài, chợ Đồng Xuân chợ Bến Thành, chợ tranh chợ xép. Cả triệu miệng lỗ tai đều thích thú quá mấy lời tỉ tê to nhỏ nhà chưa tỏ ngõ đã hay, chuyện chỉ một chào xáo nhiều quá biến thái con vịt ra con gà, con gà hóa ra con chó, con chó thành một bầy chó, bầy chó hóa bầy trâu, vân vân...
Ở bên Mỹ, chuyện quốc gia đại sự đều cái mục đích vị lợi ích dân chúng cả, nên chi chánh quyền mới sắc lệnh buộc phải để dân biết dân bàn dân kiểm tra hết mọi nhẽ cơ sự. Họp hành được vô số hãng ti vi truyền hình trực tiếp, không gì là phải bí mật dú diếm sợ người dân. Đường lối chánh sách, nhân sự lãnh đạo, công tội tuyên dương rõ ràng, nên chi "các thế lực thù địch" có căm mấy cũng khó phát tán tin đồn hoang mang xã hội lấy được.
Quang minh chính đại, công khai tin tức quả nhiên là một thành công đem phước báu cho nước Mỹ vậy. Trông người lại ngẫm đến ta, thấy sự kỳ dị độc tài chế độ suy ra dân mình vô phúc thiệt.
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012
Thương mấy hồng nhan.
Hồng nhan mệnh bạc, bạc bẽo bạc tình, bạc tiền bạc tỷ, bạc như vôi ăn trầu. Người đẹp hay bị trời xanh đố kỵ để thế gian thương mến gọi là thương lắm phận má đào.
Cái đời đến lạ, đã được thương yêu nâng niu chìu chuộng, được săn sóc chu cấp mong gì được nấy mà mấy hồng nhan kia vẫn cứ buồn rầu than vắn thở dài. Càng đẹp càng sướng, càng xót xa thân phận là cái điều kiều nữ xưa nay hàn ni mộng diễm.
Thơ Quang Dũng u ám đôi mắt buồn viễn xứ, gặp người đẹp sầu chinh chiến tan hoang, cứ kể lể cái thân gia cảnh nam nhi hắc ám như cầu khẩn cái hồng nhan kia thương cảm nhận chút gửi gắm tâm tình.
Bỏ cái rườm rà ngây thơ lẩm cẩm, còn được một chữ buồn đôi mắt đẹp :
" Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em đã bao ngày em nhớ thương ? "
Người con gái buồn mênh mông chi xứ gánh tâm sự nam nhi ắc chỉ ngày xưa xa lắc.
Thời chiến chinh đôi mắt đẹp tinh khiết như mây trắng, nay đà biến tướng buổi kinh tế thị trường cơm thua gạo kém.
Thân hồng nhan chạy theo nhu cầu văn minh sành điệu. Gái nhà lành thanh bạch mặc cảm quê mùa rồi buông thả theo cuộc đời ăn chơi thời thượng đua đòi, coi như đã rồi đời tường vi cánh mỏng.
Cái thơ ngây chuyển qua mắt dày mày dạn thấy vẫn đáng thương hơn đáng giận. Nhân chi sơ tánh bổn thiện, ấy sống vào cái đời dục vật lên hương thời những Thúy Kiều tự thân tự nguyện sanh sôi nảy nở ra để bán buôn sỉ lẻ "cái hồng nhan", cũng chuyện bình thường.
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012
Chuyện Chavez Hugo đắc cử.
Bộ đội nhảy dù Chavez Hugo, người số sướng tổng thống nước Venezuela lắm mỏ dầu.
Chavez sanh năm 1954 tại bang Barinas trong một gia đình cha mẹ giáo viên. Năm 17 tuổi, vô học trường Quân đội Venezuela, tốt nghiệp mang hàm Thiếu úy mũ đỏ.
Tháng 2 năm 1992, Chavez cùng đồ đảng sanh sự đảo chánh lật đổ Tổng thống Carlos Andres Perez thất bại. Ông bị bắt giam khi dư đảng phía ngoài tiếp tục làm đảo chánh tháng 11/1992 vẫn không thành công. Chavez Hugo bị chánh quyền nhốt vô ngục mới có 2 năm khổ sai, thời may thay được xét đặc xá.
Ra tù, ông bèn chuyển hướng, cùng các "đồng chí" lập ra cái gọi là Phong trào Đệ ngũ Cộng hòa (Fifth Republic Movement), hoạt động chánh trị hợp pháp.
Lợi dụng dân chúng Venezuela phần đông quá nghèo đói sanh bất mãn chế độ thậm tệ, Chavez bày trò kích động nói xấu phe hữu đương cầm quyền cùng đám nhà giàu thiểu số, dụ dỗ dân nghèo đói bằng mấy chiêu bài đường mật tinh xảo nhất. Nhờ vậy, Chavez ra tranh cử chức Tổng thống thời thu được vô số phiếu bầu mà lên ngôi bá chủ Venezuela vào năm 1998.
Từ ấy đến nay, Chavez liên tiếp trụ cứng giữ chắc cái ghế Tổng thống qua mấy kỳ bầu cử liên tiếp. Ơn trời, ông xây dựng được một mạng lưới tay chân hết sức trung thành. Lớp "đồng chí" của Chavez được nâng niu o bế, được mọi ưu đãi, ban phát bổng lộc bằng tiền bán dầu "ngọt nhẹ" nên tuyệt đối trung thành với Chavez, tạo ra cái mạng lưới kiểm soát đàn cừu dân chúng bằng sự tuyên truyền đầu độc diệu kế.
Năm 2002, phe đối lập tổ chức đảo chánh, những tưởng hạ bệ được Chavez, nào ngờ "giờ phút chót", quân đội trung thành đã cứu thoát, đưa ông lên tái tục tổng thống !
Nắm được quân đội công an, cả "hệ thống chánh trị" quan chức, kiểm soát tốt hệ thống truyền thông, đưa hết mấy mỏ dầu vô tay mình "bán lo cho dân", Chavez Hugo được "toàn dân Venezuela một lòng ủng hộ" làm tổng thống mãi miết.
Mới đây, Chavez bị mắc bệnh ung thư đã giai đoạn chót, tóc tai rụng sạch tưởng đâu sắp hết đời thằng cáo, ấy vậy ông vẫn tham gia "ứng cử" tổng thống, vẫn tái đắc cử.
Ngày 8/10/2012, Chavez Hugo tiếp tục giữ chức Tổng thống Venezuela thêm nhiệm kỳ thứ 4 khiến dân chúng nước này vô cùng "hân hoan hồ hỡi sung sướng khôn thể tả".
Than ôi ! Làm chánh trị khôn ngoan mới giữ được quyền lực. Kẻ biết kiểm soát, biết ban phát "cơ cấu" mạng lưới nô bộc trung thành rào rẹt, biết lùa dân chúng vô rọ tung hô như Chavez thời việc trọn đời giữ ngôi thủ lãnh cũng không có gì là ngạc nhiên cả.
Cu Ba có Phi Đen, Bắc Triều Tiên có Kim Nhật Thành, Trung Cộng có Mao, Việt Cộng có Hồ là những sự thực chứng minh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














