Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Cải tà quy chánh.


Đạo gồm nhiều đạo, tựu trung có hai đường đạo : đạo tà và đạo chánh.
Đạo chánh khỏi luận bởi chánh đạo tự thân chánh đường đi, phơi hết sự thật mất lòng.
Tà đạo đông đúc người theo, vì rằng cái lệ mưu mô dú diếm nó thời đổi trắng thay đen, rắc hoa xịt thuốc mù mịt bơm hót lừa đảo được người ta hay lắm. Bọn tà đạo nhúng chàm cơ thể rồi cứ thích thú dụ người ta vô nhuộm hết cho đông đúc quần thể tà danh chánh phái.
Tà dẫn dắt thiên hạ bạo lực dữ dội tên gọi tà quyền. Tà quyền ngu dân, lừa dân, ép dân. Dân cứ sướng hoan hô nhiệt liệt đã đời.


Nhà triết học bất khả tri luận không thể phân định đâu tà đâu chánh.
Tà lý thuyết tà, chánh lý luận chánh. Tà ma ngoại đạo coi tà mới chánh, tín đồ chánh gọi không chánh rằng đó tà. Tà chánh giao tranh, tà thắng lấy tà trị chánh, ép chánh cúi đầu nhận tội, tà tha cho gia giảm án tù.
Có người chán chánh quy tà bởi sự nổi loạn tâm thức "hồi 20 tuổi", tránh thoát lối mòn đạo đức xưa cũ. Chọn tà, quy tà đến "40 tuổi", ngộ ra rằng tà ghê tà ác, bèn dứt áo bỏ tà trở lại đường xưa, tức cải tà quy chánh.
Than ôi ! Nhân sanh thế giới mù mịt đường đi. Dân theo tà đạo ấy hậu quả đã rành rành. Chỉnh đốn tà quyền, tự phê tà đạo, học theo ma đầu giáo chủ, bày đặt "xin lỗi" cố quyết giữ đường tà. Dân chúng dưới con mắt tà luôn vẫn thứ trâu chó cỏ rơm ngu si tha hồ làm thịt như thời buổi thuộc địa Pháp quốc.
" Nó coi mình như trâu như chó
Nó coi mình như cỏ như rơm
Trâu nuôi béo cỏ trông nom
Cỏ moi rễ cỏ, trâu làm thịt trâu ! "

Trông mong cải tà quy chánh kiểu Miến Điện ở cái xứ mến này quá ư không tưởng.


Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Quỳ mưa xin xỏ.


"Đại học" nọ trời mưa lạnh lẽo ướt át, tay bưng bó hoa đắt đẹp ra sân cư xá, quỳ trước phòng "nàng" xin xỏ nhận lỗi. Thấy mà rầu quá đi. Nghe nói chàng chưa được nàng tha tội chưa về, viêm họng viêm hầu cũng mặc.
Quả nhiên, chí khí thanh niên cháu cụ Hồ quyết liệt chiêu "khổ nhục kế tình yêu", chưa được chưa về. Thương mến "giai nhân đem để đội trên đầu" khiếp thật.
Bỗng nhớ chuyện Tôn Tẫn Bàng Quyên tầm sư Quỷ Cốc truyện Tàu, trèo núi lội khe, quỳ mưa suốt tháng Vân Mộng sơn xin xỏ cho làm đệ tử. Quỷ Cốc thấy Bàng Quyên đầu quỷ mặt rắn, sọ lồi ra sau vẻ tiểu nhân độc ác, phụ tình bạc nghĩa ganh ghét đủ đầy, nên chỉ chọn Tôn Tẫn, đuổi cổ Bàng Quyên.
" Tôn Tẫn năn nỉ cầu cho cả hai cùng học. Quỷ Cốc bèn nói :
- Để ta thử xem trí tuệ rồi liệu. Đứa nào có trí thì ở học, đứa nào ngu si thì trở về. Chúng bay có mưu kế gì khiến ta phải rời ra khỏi động thì ta mới nhận đệ tử.



Bàng Quyên suy nghĩ một lúc rồi thưa :
- Bẩm thầy ! Trên mây có hai con rồng đang giao chiến với nhau, xin thầy bước ra xem !
Quỷ Cốc cười nói :
- Lúc này là mùa đông, làm gì có rồng giao chiến.
Bàng Quyên nói tiếp :
- Á, Lý lão nhân ở Nam Thiên môn đến thăm thầy kìa !
Quỷ Cốc nói :
- Lão mới cáo biệt ta mà về, có lý nào còn trở lại.
Bàng Quyên lại nghĩ rồi tiếp :
- Thầy không ra, đệ tử sẽ dụng hỏa công đốt động, chắc chắn thầy phải mò ra thôi !
Quỷ Cốc nghĩ bụng : "đúng là giọng của đứa phản đồ", nhưng vẫn giả cười nói :
- Ừ ! Ta cho mưu kế ngươi cũng giỏi đó.
Đến lược Tôn Tẫn, anh này bèn nói :
- Sư phụ đã quyết không ra thời đệ tử không biết phải kế gì để thầy ra. Họa chăng thầy ra rồi đệ tử mới có kế đưa thầy vô động lại mà thôi.
Quỷ Cốc gật đầu, sai đạo đồng nhắc ghế rồi bước ra khỏi động.
Tôn Tẫn cả mừng, nói :
- Bẩm sư phụ ! Vậy là đệ tử đã mời được người ra  ngoài rồi đó.
Quỷ Cốc giật mình nói :
- À thôi ! Ta chịu thua nhà ngươi ! "



Lời bàn luận :
Hồi xưa chiến tranh 1979, có bài hát người chiến sĩ hướng biên cương gặp gió tràn về mưa lạnh lẻo, người đẹp tiễn đưa mắt lệ ướt. Chàng mới nhẹ nhàng bảo "Về đi em. Nếu yêu nhau, hãy yêu rộng hơn cả non nước cuộc đời.."
Thân nam tử đại trượng phu "đại học hàm" ngày nay lụy nhỏ tình yêu, quỳ mưa xin xỏ tội nghiệp, "nàng ấy" lánh mặt đi cũng phải.
Người nữ nhi dù cho phái yếu, ấy dòng máu bà Trưng bà Triệu vẫn chảy trong người, nên "nàng" chỉ biết quý trọng tính cách kiêu hùng kiêu hãnh cương trực thẳng thắn mà thôi.
Binh pháp Tôn Tử ứng dụng tình trường, mấy chiêu ẻo lả lộ khắp thiên hạ phiền lòng.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Chuyện ngồi.


" Ông Cả ngồi trên sập vàng
Cả ăn cả mặc lại càng cả lo. 
Ông Bếp ngồi trong xó tro,
Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm..."
Đi đứng rồi lại nằm ngồi, mấy tư thế muôn thủa loay hoay đổi qua đổi lại. Đi chán thời đứng, đứng rồi lại ngồi, ngồi hay nằm tùy theo ý thích người ta động đậy.
Nằm gát tay lên trán, ngồi quan sát suy ngẫm sự đời thường mới nảy sanh "tư tưởng triết học". Dẫn chứng có chuyện ba vị giáo sư tiến sĩ ngồi chơi thơ thẩn, quan sát con cóc trong hang nhảy ra. Con cóc nhảy nhảy ngồi ngồi chớ cóc không biết đi đi. Ba vị bèn liên thủ đóng góp cho đời bài thơ cóc bất hủ.
Thiên hạ ai chẳng thích thú ngồi chơi xơi nước, khỏi chạy đôn chạy đáo vẫn nhàn nhã tấm thân sung sướng, ấy trời chỉ ưu ái người khéo tu may mắn "mạng ngồi" số sướng.


Thấy ngày nay ngồi làm chánh trị là khoẻ nhất. Ngồi vô lo, ngồi nói bậy nói bạ, ngồi ngậm miệng hến ăn tiền, ngồi lâm râm đánh vần mấy bài diễn văn bọn thơ ký viết, ngồi đếm tiền cứ tràn vô túi như nước. Chuyện ông cả ngồi lo ngồi nghĩ nát ruột chuyện xưa quá rồi.
" Lo gì việc ấy mà lo.
Kiến ngồi miệng chén có bò đi đâu ?"

Văn phòng sang trọng tiện nghi để nghìn kiến thức lớn "ngồi làm việc". Văn phòng lo cái lo khỏi lo nên chi "mạng ngồi" vô lo ngồi ăn ngồi chơi, ngồi ỉa ngồi đái sướng cái sự đời.
Khởi đầu cho được "ngồi làm chánh trị", kẻ anh hùng liều mạng "khởi nghĩa", được ngồi làm vua chúng tung hô quỳ lạy, thua làm giặc, bị bắt chém tru di hành hình. Cho nên, sự ngồi sướng dẫu thích, ấy giành giật xô đạp cướp cho được ghế chành bành rất chi nguy hiểm. May chăng có mấy vị "điếc không sợ súng", trời xui đất khiến dám nghĩ dám làm.


Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Ta và "bạn".


Năm xưa, "bạn" đem quân qua đòi dạy dỗ ta sanh chuyện ta "bạn" choảng nhau ác chiến tan hoang bình địa bạn rút về. Từ ấy đến nay, bốn chục năm trôi vùn vụt, ta cầu hòa Thành Đô gặp mặt, bạn và ta "hợp tác toàn diện", thay dần sự chĩa súng vào nhau.
Hòa bình sự quý giá vô cùng, dồn sức dân giàu nước mạnh thế nước hùng cường, ngoại bang bớt sự dòm ngó yêu sách. Hòa bình dân chúng khỏi hầm hố hang hốc kiếp chuột chù "địa đạo anh hùng" tròn mạng sống.
Nhờ đảng sáng suốt, ta thu thành tích nhiều vô số. Thế hệ nay không khổ sở, được sung sướng, được học hành, được chắp cánh thênh thang đại đồng chủ nghĩa.


"Bạn" như ta yên ổn hòa bình, nhân dân bạn cơ hội "nhận lấy gậy truyền thống, xây dựng xã hội thịnh vượng hài hòa, chấn hưng dân tộc mạnh mẽ".
Kết quả bạn làm được việc đưa bạn lên hàng đệ nhị thế giới. Tiền bạc đô la, vàng ròng bạc lượng, súng đạn hạt nhân, tàu bay mẫu hạm... bạn vươn ra thế giới "hữu nghị đại đồng".
Có điều bạn mạnh bạn cướp đảo ta, biến hóa phù phép hợp thức thành ra đảo bạn. Bạn vẽ lưỡi bò, bạn đòi hỏi biển đảo ta hết cả của bạn.
Tuy nhiên, ta vẫn luôn coi "bạn" là "bạn tốt bạn vàng", ta trừng trị kẻ "diễn biến hòa bình" nói ta quá khốn nạn mới chọn lũ ăn cướp để làm "bạn tốt ".
Tin mới nhận, "bạn" thành công máy bay chiến đấu J15 bay lên đáp xuống tàu sân bay Thi Lang (nay đà đổi sang tên Liêu Ninh) bằng kỷ thuật lấy dây níu giữ. Vậy nay máy bay chiến đấu bạn từ Hoàng Sa bay xuống Trường Sa đã có chỗ đậu tiếp xăng nghỉ dưỡng giữa biển Đông mênh mông, thật là tuyệt diệu. Mừng cho bạn, không biết "ta" điện chúc mừng kết quả ấy hay chưa ?