Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015
Sự làm việc.
1. Cần phải làm việc.
Sự làm việc làm cho thân thể được khỏe mạnh, tinh thần được minh mẫn, tâm hồn được vui tươi lành mạnh.
Có làm việc thì mới chu cấp được mọi thứ cần thiết cho gia đình, mới đảm bảo được tương lai cho con cái. Nếu không cần cù làm việc thì gia đình sẽ lâm vào cảnh túng thiếu mất hạnh phúc, làm khổ sở cho các con.
Từ bát cơm ăn cho đến quần áo mặc, căn nhà ở, v.v..., tất cả những vật dụng to nhỏ đều do xã hội cung cấp cho ta. Xã hội sở dĩ càng ngày càng tiến bộ hơn, đời sống sở dĩ mỗi ngày một tốt đẹp hơn là do sự làm việc không ngừng của mọi người.
Vì vậy, ta có bổn phận phải làm việc để đền ơn xã hội, để góp phần vào sự tiến bộ của đất nước và nhân loại.
Những kẻ ăn không ngồi rồi thân thể yếu ớt vì không vận động, trí tuệ không mở mang vì không suy nghĩ. Nhiều khi nhàn rỗi họ sanh ra đam mê rượu chè, cờ bạc, thuốc sái. Những cảnh ấy sẽ đưa họ đến cõi khổ cõi chết. Họ đã không giúp ích gì được cho gia đình, lại còn làm hại cho xã hội.
2. Nghề nào cũng cao quý.
Ta cần rất nhiều thứ để làm thỏa mãn những nhu cầu của đời sống. Những thứ nầy không ai có thể tự cung được đầy đủ, cho nên phải cần đến những người khác. Người cung cấp thứ nầy, kẻ cung cấp thứ kia, trao đổi lẫn cho nhau.
Dù làm nghề lao tâm hay nghề lao lực, người làm nghề nầy phải cần đến kẻ làm nghề khác, vì vậy nghề nào cũng cao quý.
Có những nghề làm bằng trí óc nhiều hơn gọi là nghề lao tâm, và những nghề làm bằng chân tay nhiều hơn gọi là nghề lao lực.
Những người làm nghề lao tâm góp phần quan trọng vào sự tiến bộ của quốc gia và nền văn minh của nhân loại. Ta phải nhận rõ sự cần thiết về giá trị của nghề lao tâm và không nên gây chia rẽ giữa những người lao động chân tay và lao động trí óc.
Chính những người làm nghề lao lực như thợ mộc, thợ nề, thợ nhà máy, v.v... đã sản xuất ra mọi thứ cần dùng cho đời sống của ta và đã xây dựng nên xã hội văn minh ngày nay. Từ hạt gạo ta ăn, quần áo ta mặc, cho đến máy móc, tàu bè... thứ gì cũng đều do tay người thợ làm ra cả. Ta phải kính mến và biết ơn những người làm nghề lao lực.
3. Trọng mọi nghề.
Dù là nghề lao lực hay nghề lao tâm, nghề nào cũng giúp ích cho xã hội và có liên quan mật thiết với nhau.
Nhà nông sản xuất ra thóc gạo, nhưng phải nhờ người thợ rèn cung cấp cho cái cày, cái cuốc. Ông kỹ sư phát minh ra máy móc, nhưng phải có thợ mới làm được những máy này. Ông kiến trúc sư vẽ ra kiểu nhà, nhưng nếu không có thợ mộc, thợ nề thì lấy ai xây cất ? Vì vậy, nghề nào cũng đáng trọng cả, không nên coi nghề này sang, nghề kia hèn.
Con ơi phải trọng mọi nghề,
Chớ thấy cực nhọc mà chê là hèn.
4. Chọn nghề.
Ta phải chọn nghề hợp với khả năng và sức lực của ta. Có khiếu về vẽ mà lại học nghề chạm thì ắt khó thành công. Người yếu mà theo học nghề rèn thì hẳn là cũng sẽ thất bại.
Nghề có hợp với khả năng của ta thì mới đem lại kết quả tốt đẹp và ta mới thấy hứng thú trong khi làm việc. Do đó ta mới cố gắng làm cho nghề ngày thêm tinh xảo.
Nếu bạ nghề nào làm nghề ấy, ta sẽ không tha thiết với nghề, Gặp nghề dễ thì coi thường, gặp nghề khó thì chán nản rồi đứng núi nầy trông núi nọ, không bao giờ thành công được.
Muốn chọn nghề, ta cần xét kỹ khả năng của ta, chớ nên có cao vọng làm nghề quá sức mình, cũng đừng cho nghề nào là hèn kém.
5. Yêu nghề.
Yêu nghề là tha thiết với nghề, coi nghề mình làm là một nguồn hứng thú, không bao giờ rời bỏ để làm nghề khác
Người yêu nghề tất nhiên là trọng nghề, vì hiểu rằng nghề mình không những nuôi sống mình và gia đình mình, mà còn có mục đích phụng sự xã hội, góp phần vào sự tiến bộ chung của nhân loại.
Có yêu nghề ta mới tìm thấy thú vui ngay trong khi làm việc, mới tận tụy hy sinh, mới cố gắng cải tiến cho nghề thêm hoàn hảo, ngõ hầu giúp ích cho ta và cho xã hội.
Muốn trở nên người biết yêu nghề, ta phải làm việc chuyên cần, không coi nghề mình kém nghề khác, và nhất là không nên nay làm nghề này, mai xoay nghề khác.
6. Trau giồi nghề nghiệp.
Trau giồi nghề nghiệp là làm cho nghề ngày thêm tinh xảo, tiến bộ.
Nghề có tiến bộ thì mới đem lại cho ta nhiều mối lợi, khiến cho đời sống của ta ngày thêm sung sướng, tương lai gia đình ta thêm vững chắc.
Nghề có tiến bộ thì mới thỏa mãn được những nhu cầu phức tạp của mọi người, do đó mới thiết thực phụng sự xã hội.
Muốn trau dồi nghề nghiệp, ta phải có chí cầu tiến, óc sáng kiến, biết rút ưu khuyết điểm trong việc làm và cố gắng học tập kinh nghiệm của người khác.
Người biết trau dồi nghề nghiệp lúc nào cũng tìm thấy hứng thú trong việc làm, vì mỗi bước tiến là một nguồn vui, mỗi sự thành công là một điều khích lệ.
(Tám môn yếu lược lớp Nhất, môn học Đức Dục - VNCH)
Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015
Đại học sanh.
Thượng cổ sơ khai, xứ ta ăn lông ở lổ, miệng nhai trầu bỏm bẻm lấy làm điều thích thú. Sự học hành chữ nghĩa giai do Tàu đô hộ, những Thái thú, Thứ sử mấy vị Tích Quang, Nhâm Diên, Sĩ Nhiếp sang bày cho mà thôi.
Học chữ Nho hằng mấy chục thế kỷ, sau có ngài cố đạo Tây dương A Lịch Sơn Đắc Lộ đem chữ La tinh đến chỉ vẻ cho dân ta cách học mới tiếng Việt mới.
Sự học thời trung cổ, hậu cổ, cận cổ là cái đồ nghề tiến thân của mấy học trò chực thi cầu đỗ đặng được làm quan, vênh vang dễ kiếm tiền lại còn ngồi lên đầu thiên hạ.
Dân chúng hầu hết đi làm ruộng nuôi heo, trồng dâu nuôi tằm, bắt cá mò cua ốc. Học thì chỉ thấy họ cho con đi học nghề thợ mộc, thợ nề, thợ rèn, thợ may, thợ nhuộm, thợ hoạn heo... là chánh, chớ cho con đi học chữ là vô vàm hiếm lắm.
Qua thời thuộc Pháp tới hồi độc lập, cả nước chia hai, sự học cũng chia hai.
Miền Nam may có một nền giáo dục văn minh, tiến bộ. Thanh thiếu niên được học hành tử tế, thông minh sáng láng có văn hóa có đạo đức, giềng mối nhơn bản vững vàng tốt đẹp.
Miền Bắc đen điu khốn nạn. Dân chúng tơi bời đau đớn bởi sự đầu độc, nhồi sọ. Giáo dục biến con người ta thành ra một bầy thú ngu muội, chỉ biết phụng thờ bác đảng, tâm hồn biến hóa ra dao búa, máu me cờ đỏ sao vàng toàn thể từ a tới z...
Sau ngày Bắc Việt có nước Tàu hỗ trợ tận răng, lấy võ lực làm chủ dân miền Nam, lập ra một chế độ cai trị sắc máu trên cả nước.
Tất cả mọi sách vở, giáo trình của nền giáo dục ở miền Nam vô cùng giá trị và quý báu đều bị tịch thu, tiêu hủy với lý do "văn hóa phẩm phản động". Các thầy giáo, cô giáo thì bị đưa hết đi học tập cải tạo, chịu vô vàm thê thảm thiết đọa đày.
Sự học bị bôi đen, bị nhuốm bẩn bởi những cái gọi là "nền giáo dục XHCN" ngu muội hóa dân chúng. "Giáo dục" mục tiêu biến đổi nhiều thế hệ con người VN hóa ra đại thể tham lam, lưu manh trộm cắp lừa đảo, bịp bợm dối trá, tàn nhẫn ác độc, sẵn sàng đâm cha chém chú, giết mẹ hại con, sẵn sàng bán nước lấy tiền tiêu xài không chút ăn năn.
Một đất nước từ dân chúng đói khát đến cán bộ "kịch trần" đều cố cho con cái lao vào "thi đại học", "học đại học". Học cầu mong cho có bằng làm cán bộ nhà nước "hành nghề chỉ đạo", việc nhẹ tiền nhiều. Học để xóa đói giảm nghèo cho mau bằng con đường quan chức. Học để khỏi phải lao động chân tay khổ cực lầm than mà tiền nong lại ít ỏi.
Ai cũng mộng cho con học đại học. Cơ hội kinh doanh giáo dục vô vàm lợi nhuận. Muốn học đại học thì nhà nước sẽ tạo điều kiện cho toàn dân đi học đại học. Dân nghèo bán đất nộp tiền cho con đi học đại học. Dân nghèo đi vay nộp tiền học đại học cho con. Con dân học xong đại học rồi cầm cái bằng "Đại học thất nghiệp" dài hạn. Các "đại học sanh" đói quá bèn giấu cái bằng đại học, đi làm cu ly kiếm cơm mà sống.
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015
Kim Jong Un sẽ "giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước Korea" ?
Với nhiều người, Un giống như một thằng ngáo đá ma túy xì ke, một tên hoang vu nghĩa địa lãnh đạo đám cô hồn tháng Bảy nên không đáng chi phải sợ hãi. Tuy nhiên, sự thật của kẻ có thể ra lệnh cho nổ bom nguyên tử thì không đơn giản như vậy.
Sống đất miền bắc XHCN đói rách không có gì ngoài mấy quả bom nguyên tử, Un nhìn thèm thuồng xuống Nam Korea giàu có xinh đẹp ăm ắp vàng bạc mỹ nữ Samsung, Kpop mỹ miều, Un mộng mơ phải làm cuộc giải phóng "thống nhất đất nước".
Nhà nghiên cứu nói, sau một hồi nghiên cứu kỷ lưỡng cách thức 1975 quân Bắc Việt nhuộm đỏ An Nam thành công như thế nào, Un tin rằng hắn có thể xua quân đánh chiếm dễ dàng Đại Hàn xứ sở.
Nghị quyết 15 năm xưa Bắc Việt cho Un biết "chỉ có thể gây chiến tranh cách mệnh, dùng bạo lực võ trang khủng bố, phải lấy súng đạn bom mìn mới đánh đổ được ngụy quyền Nam Triều Tiên thống nhứt Korea, đưa cả bán đảo "tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH", làm nền tảng cho mục tiêu "giải phóng loài người".
Bài học "phải ra tay dùng quân sự mới giải phóng được, nắm dây lưng quần địch mà đánh" của các đồng chí An Nam bày cho, Un bèn quyết rằng phải đánh đấm gấp gáp trước khi có thể bị chứng béo phì tăng xông mà chết. Vậy nên cuối hạ đầu thu năm 2015, Un ngầm lệnh động binh, chiêu bài vừa đánh vừa đàm, chuẩn bị bất ngờ nghi binh rồi sẽ vượt sông Áp Lục, quyết làm nên một trận "Đại thắng mùa Thu lịch sử".
Tin tình báo "tuyệt mật" dò rỉ trên mạng, cả thế giới thấy cơ sự như sau đây.
- Cùng một triệu quân chánh quy thiện chiến, chỉ nội trong một ngày Un đã huy động thêm được một triệu quân dự bị sẵn sàng, nâng quân số lên đến hai triệu bộ đội để ùa xuống Nam Hàn "lập ban quân quản".
- Các dàn phóng hỏa tiển, đầu đạn nguyên tử, pháo tự hành, các binh đoàn đổ bộ, hạm đội tàu ngầm, phi cơ máy bay đã "bí mật bất ngờ" kéo xuống sát biên giới, đợi phát súng của tư lệnh Un sẽ khai hỏa "giải phóng nhân dân ta đang quằn quại dưới ách kìm kẹp của bọn ngụy quân ngụy quyền Nam Triều Tiên tay sai đế quốc Mỹ".
- Chí nguyện quân China đang rầm rập gần cả triệu người cùng xe pháo đang đổ về biên giới Trung - Triều giúp đỡ Un "trên tinh thần chí nguyện quốc tế vô sản".
- Từ đêm nay hoặc tới ngày mồng 2 tháng 9/2015 khi cả nhân loại đang hướng cả về An Nam quốc ngưỡng mộ cuộc kỷ niệm "Đại cách mệnh tháng 8 trời long đất lở", Un sẽ có thể nổ pháo lệnh xua hai triệu quân Nam tiến "tổng tấn công và nổi dậy".
- Nhờ sự giúp sức của China, Un chỉ cần một tuần là có thể làm chủ gọn hết cả bán đảo Triều Tiên. (Đại Hàn hiện nay đang do một người đờn bà yếu đuối bộ mặt đau khổ chỉ huy. Chỉ một chuyến phà lật chết hết 304 học sinh mà bà loay hoay cả năm không giải quyết vớt được, huống chi nay một cuộc chiến tranh...)
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015
Bom phone nổ.
Xứ ta năm nay bất ngờ Bom phone nổ nhứt đệ siêu đẳng.
Thế giới đã rành rọt cái công nghệ thuốc nổ "lừng lẩy năm châu chấn động địa cầu" thế kỷ trước, nhưng với Bom phone, người người chứng thấy đều khiếp sợ thốt lên "Không thể tin nổi ! Không thể tin nổi ! Và không thể tin nổi !"
Không thể tin vào những lời có cánh vì tất cả đó chỉ là những lời nói láo. Kinh nghiệm ấy do thiên hạ thấy cái sự gì nổ rộn ràng trên mạng tin ngay tất tần tật, thế nào cũng sẽ hậu họa tiền mất tật mang, phiền não chửi bới nầy nọ ĐM tụi nó một duột lừa đảo.
Tuy nhiên, với Bom phone thì khác. Chỉ với 10 triệu VNĐ đăng ký chờ chực ngày đem quả bom về nhà bấm béo coi nổ thời sẽ thấy nổ thật. Khi Bom phone nổ rồi bạn không thể không nghẹn ngào "Không thể tin nổi ! Không thể tin nổi !"
Cấu hình nhỏ bé gọn gàng như lựu đạn nhưng khi bom nó nổ, còn nổ hơn bom nguyên tử.
Người chế Bom phone nghe nói là một đại tá công an chuyên gia an ninh mạng. Vị này cùng bọn đồng sự kinh doanh "đám mây điện tử" bắt vi rút máy tính đem đi cải tạo phục vụ an ninh tổ quốc thắng đậm rực rỡ. Dân IT dùng "đám mây điện tử" ấy rồi thì chắc biết rõ hiệu quả nó vi vu thế nào rồi.
Thế nên khi Bom phone "xuất xưởng", không ai là không ùn ùn kéo tới xem quả bom VN siêu phẩm thế giới, không ai không nghẹn ngào khóc lóc xúc động trước sự đột phá thần kỳ của nền công nghệ XHCN An Nam, không ai không móc túi tiền ra mua một quả bom thể hiện lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc, lòng kính thương mến đảng phái bác ta.
Chuyên gia nổ kinh nghiệm thời nói đồng bào thích mua gì cứ mua, nhưng đụng tới Bom phone là phải nên tính chuyện bị nổ rách túi tiền.
- Click kết quả tìm kiếm cho từ khóa Bom phone trên Google.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











