Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Quyền cao dụng tiếng.

Nhà hoạt động chính trị ngồi ghế cao nhất nước thường có bộ óc siêu việt.
Họ phải nghe, nhìn, hiểu để xử lý nhiều vấn đề rắc rối xảy đến từng giờ từng phút, nên trí tuệ phải cao hơn người bình thường.
Có vậy giải quyết nhanh nhạy, đúng đắn, gọi là có lợi cho quốc gia họ đang cai trị.
Thường, trí tuệ nhà lãnh đạo bộc lộ ở tài hùng biện, viết diễn văn, chỉ huy, hay là giao tiếp với người ngoại quốc.
Riêng khả năng ngoại ngữ có thể cho biết về tư duy của một con người khá chính xác.
Rất nhiều đoạn phim tư liệu thể hiện cái cách lãnh đạo cao nhất VN sử dụng ngoại ngữ.
Tham khảo một số vị :
1. Cựu Hoàng Bảo Đại :
Nhà vua sinh ra, lớn lên ở giai đoạn nước Pháp đô hộ VN. Tiếng Pháp được coi là ngôn ngữ "chính" thay cho tiếng An nam, thế nên ngài rất rành rõi lắm.
Rời khỏi Nam VN qua Pháp sống cho đến hết đời, ngài không thèm tiếp người VN nữa và chỉ nói, viết bằng tiếng Pháp.



2. Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Vốn là quan Tổng Đốc, rôì là Thượng thư ở triều đình Huế, Ông Diệm rất giỏi tiếng Pháp.
Riêng tiếng Anh, ông cũng biết thông thạo, tuy nhiên cách nói vẫn còn dân dã lắm, cấp độ giao tiếp thông thường.



3. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu :
Được học hành tử tế, hai ngoại ngữ Anh, Pháp ông Thiệu đều giỏi.
Dẫu xuất thân từ sĩ quan quân đội liên hiệp Pháp, nhưng trình độ tiếng Anh của ông, tốt hơn nhiều.



4. Lãnh tụ CS Hồ Chí Minh
Người mà Đảng CSVN bắt dân chúng gọi bằng "Bác", đã từng sống khá lâu lắc ở nước Pháp, thế nên không dám bàn luận.
Dân chúng VN nghe đảng bảo "Bác" còn biết vô số thứ tiếng khác nữa.
Đoạn clip dưới đây cho thấy khả năng sử dụng tiếng Pháp với phong cách "duyên dáng", lão luyện của một kịch sĩ tài ba (ông Hồ đang trả lời phỏng vấn của một nữ phóng viên Pháp)



4. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng
Đương kim Thủ tướng VN. Có thể nói không ngoa, ông là người có quyền lực nhất đất nước hiện nay.
Ông Dũng tốt nghiệp Đại học cử nhân Luật, có thêm bằng Lý luận chính trị Cao cấp.
Thời đại toàn cầu hoá, VN đã gia nhập vào WTO, hoạt động hội nhập, đối ngoại nhiều lắm, nhưng Thủ tướng lại chỉ thích sử dụng người phiên dịch cho mình.
Trường hợp nào không cho phép đợi phiên dịch người, ông Dũng dùng dịch máy, đeo vô lổ tai để hiểu người ta họ nói gì cho biết.
Quả nhiên, so với những vị cầm quyền ngày trước: "hậu sanh khả uý" vô cùng !
Clip dưới đây khá dài, phần phát biểu của Ngài tiếp theo sau vị thủ tướng Thái.
(lưu ý nghe tiếng Anh của người đứng đầu chính phủ Thái, rồi đến người thông dịch của ông Dũng)

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Đau đớn thay phận đàn bà !


Lâu quá không còn nhớ tên, trong một phim Tiệp khắc cũ, có nhân vật nữ ngẫm mình mà than : " Cuộc đời của người đàn bà, là cuộc đời bỏ đi."
Người trí thức long đong lận đận cuối Lê đầu Nguyễn như cụ Tố Như, ở cái đoạn trường tân thanh ông viết, cũng rầu không kém :
"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
Tiếng khóc đau đớn nghiệp báo oan gia, phát lộ để rõ rệt đời đàn bà đau khổ, từ Đông qua Tây, từ xưa đến nay; đã ràng buộc cái đời nữ giới vậy.



Nói về tiến bộ, chuyện bình đẳng giới được coi là tiêu chí của một xã hội văn minh. Người ta nhìn vô thể chế chính trị nào đó, xem có nâng cao hay hạ nhục phụ nữ, để xác quyết nó văn minh hoặc là phản động.
Cái quan trọng ở những biểu hiện thực tiễn, chứ không phải dựa trên rêu rao, những khua chiêng gióng trống hoa mỹ, miệng lưỡi của giới nắm quyền.







Xưa vẫn như nay, cuộc mưu sinh luôn vất vả khốn khó của đa phần đàn bà VN ở cái xứ sở luôn tự hào rằng đã "may mắn chọn được chế độ ưu việt". Cái chỗ họ bám vô, bạ vô, đeo vô, ngồi vô chiếc xe máy cũ kỷ cũng y hệt cái chỗ họ đang hiện sinh trong cuộc đời này vậy.
Những khuôn mặt phụ nữ cheo choắt, tím tái, suy dinh dưỡng, đói khát như đoàn người âm lạc lối xứ thiên đường. Những phụ nữ bị đánh đập bạo hành, bị hạ nhục tràn lan trên mạng. Hàng nghìn hàng triệu sự vụ trưng bày, cho cả thế giới đều thấy. Đã quá nhàm mắt mọi người rồi.
Có đoạn phin ngắn dò rỉ trên mạng, cách đây cũng khá lâu. Năm, sáu "cán bộ chiến sĩ CA nhân dân" bắt và buột một cô gái bán dâm phải dang tay dạng háng để lũ súc vật này quay phim chụp ảnh, về làm" tư liệu nghiên cứu"...
Người phụ nữ sống trong cái xã hội nghèo đói không còn gì để bán, phải bán trôn nuôi miệng, ấy là sự nhục nhã đau đớn lắm rồi. Đau đớn vì phải bán rẻ nhân phẩm. Đau đớn vì đói mà phải vi phạm pháp luât. Đau đớn vì bị bọn đàn ông nó dày vò thân thể. Đau đớn vì cơ thể là món đồ chơi. Đau đớn vì thêm một lần bị bầy thú khoát áo công an làm nhục...
Cả xã hội người ta chửi bọn sâu bọ, bọn mục súc, bọn ưng khuyển của cái chế độ "vĩ đại". Người ta khinh, người ta tởm, người ta gớm không có từ ngữ để tả về cái bọn này.
Nghe nói mấy "cán bộ chiến sĩ đó"nghiêm khắc kiểm điểm", hạ bật quân hàm, và... tiếp tục cống hiến "tài đức" cho ngành CA, tạo điều kiện có thời gian cho lấy lại, cho leo lên cấp cao hơn.
Nghe nói chế độ tìm mọi cách hủy tang chứng, xóa sạch dấu vết ô nhục, đánh bóng lau mặt mình cho nó bớt lem luốt, nhưng bất lực bởi cái thời mở mạng, mở mắt, mở não.
Gõ mấy chữ " CA bắt gái mại dâm, quay clip nghiên cứu " trên Google, thì chỉ trong 0,06 giây có đến cả triệu kết quả. Tha hồ cho thiên hạ, người ta coi "tham khảo" !
Quả thật, đời nay, những việc làm ô nhục nó khó dú diếm quá. Bịt chỗ này nó xì nơi khác. Che chỗ này nó lộ chỗ khác.
( Clip dưới đây rất nhạy cảm về hình ảnh và ngôn ngữ. Cảnh báo : Người dưới 18 tuổi không được xem )



Gần đây, có tên thiếu tá CA Bình Dương dâm ô Nguyễn Thành Phú gạ tình người vợ trẻ của nạn nhân chết thảm Nguyễn Công Nhựt, đòi vô khách sạn "tầm bậy" với hắn.
Dân chúng khắp nơi biết câu chuyện, ấy nhờ nhà mạng :
Ông Phú : Trả ơn anh cái gì ?
Bà Tuyền : Thì anh muốn cho cái gì em cho anh cái đó.
Ông Phú : Giờ anh đòi tầm bậy thì sao?
Bà Tuyền : Thôi, cái đó không được...
...
Bà Tuyền : Thì em mời anh uống cà phê để em hỏi thăm chồng em một chút xíu đó mà
Ông Phú : ...Gặp mấy chỗ đó không có được, đi vô khách sạn gặp.
Lộ mặt chuột, gã CA dâm ô "bảo vệ luật pháp" trả lời công luận khoẻ re : Đó chỉ chuyện nó "nói chơi" thôi mà...
Nó đã nói thế thì tất ông tổ luật của ba đời "pháp quyền XHCN" nhà nó cũng vỗ tay thôi. Dân đen cô thế vô quyền làm chi tốt nó nhỉ ?
Thật không còn một chữ nào để tả được cái trơ tráo, mất dạy của lũ mục súc còn đảng còn mình không hề biết nhục đó.
"Trăm năm bia đá cũng mòn
Nghìn năm bia miệng sẽ còn trơ trơ".

Giải oan thằng Bờm.

Bài đồng giao thằng Bờm quạt mo:
"Thằng Bờm có cái quạt mo,
Phú ông xin đổi ba bò, chín trâu,
Bờm rằng: Bờm chẳng lấy trâu.
Phú ông xin đổi một xâu cá mè,
Bờm rằng: Bờm chẳng lấy mè.
Phú ông xin đổi một bè gỗ lim,
Bờm rằng: Bờm chẳng lấy lim.
Phú ông xin đổi con chim đồi mồi,
Bờm rằng: Bờm chẳng lấy mồi.
Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười..."
Người ta đọc xong thấy Bờm sao dại. Quạt mo lấy cái cuống mo cau rụng cắt tròn làm quạt, phe phẩy cho mát. Nhà quê nhiều cau vườn nào cũng có, bởi dân quê ăn cau trầu cái tục tự xưa, mo cau dễ kiếm nên không có chuyện bán mua, thích thì người ta đi xin đi lượm mà thôi. Ấy thằng Bờm có cái quạt mo mà được vị phú ông gạ đổi nhiều của cải thứ này thức khác. Mo cau đổi lấy được cả một lũ trâu bò...
Bờm ta không đổi cái quạt lấy mấy đồ quý chỉ muốn đổi lấy cục xôi để cho thiên hạ mới gọi Bờm bằng cái tên "Bờm".
Thật ra, đọc kỷ bài đồng dao, có chút ít vốn sống đã "đụng hàng" với mấy "nhà quê" xứ cau sẽ dễ thấy thằng Bờm này đâu có ngu có dại..
Tự vì là thế này:
Thứ nhứt, thằng Bờm nghèo khổ vì tài sản nó "có" chỉ là cái mo cau đi lượm được cầm trên tay. Nghèo khổ là bạn tri âm với đói rách thường cặp kè với nhau. Rách cần cái áo, đói cần miếng ăn, là lẽ tự nhiên cuộc đời. Mà Bờm thì chắc đang đói, đói cồn cào, đói phải cần ăn, không ăn tất chết đói. Một miếng khi đói bằng một gói khi no, quả nhiên Bờm phải cần lắm cái nắm xôi trước hết.


Thứ nhì, Bờm sinh ra lớn lên ở cái xứ kinh niên nghèo khó: "36 năm trước là xứ nghèo, hiện nay vẫn là xứ nghèo, 36 năm sau cũng vẫn nghèo". Kinh nghiệm kiếp nghèo di căn, di truyền lại dân nghèo biết rõ ruột gan mấy vị nhà giàu ở vùng quê quá đi chứ. Tham lam, bịp bợm, quơ góp của cải về nhà, đắc thế nhờ thời lên được hạng phú ông, thì trâu bò, gỗ lim, cá mè, chim đồi mồi, xôi thịt gì gì cũng có là nhờ quá trình nhũng lạm mới giàu. Mấy kẻ tham lam quơ của giữ của, làm chi chuyện bố thí của cải ra đâu ? Bố thí ? nhà giàu thường sợ hết của bởi "buôn ngô buôn tàu không giàu bằng buôn hà tiện."
Sự tham lam của vị phú ông cùng tận đến độ thấy một đứa đói khổ Bờm cầm quạt mo, cũng muốn "sở hữu tư nhân" cái quạt mo ấy luôn !
Thứ ba, Bờm biết tỏng sự lừa thời đại, phú ông sẽ bày đủ thứ vật chất phù phiếm, đủ thứ hàng độc ra dụ nó để đoạt cho được cái quạt. Chuyện phú ông đem ba bò chín trâu trả cho Bờm, cũng giống như chuyện hứa dắt dân nghèo lên xứ mật ngọt thiên đường để tha hồ sướng đó thôi. Bánh vẽ bịp có thể lừa được cả vô số khổ đau một nửa địa cầu đói rách. Ấy vậy, bánh vẽ dùng của cải xảo ngôn lại không thể qua mặt được Bờm.
Rõ ràng, Bờm hiểu nó đang đói, biết bụng người ta tham, biết lòng dạ phú ông, biết cái thực tế xao xót mình đang cần, biết sự hứa hưu vượn, biết từ chối mấy bánh vẽ lấy cái bánh thực. Có xôi rồi có mo, tha hồ cởi ngựa tàu cau. Bờm đã thực tế mà biết đổi chọn hợp lý, cân bằng cái giá trị "mo - xôi" thời cuộc xứ sở.


Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Happy Mother's Day



Mother's Day : Ngày Hiền Mẫu hay là Ngày Của Mẹ.
Được khởi xướng bởi bà Anna Marie Jarvis tại thành phố Grafton, Virginia để tôn vinh những người mẹ hiền, đặc biệt là trong khung cảnh của mái ấm gia đình.
Theo truyền thống của Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, Ngày Hiền Mẫu được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5
Một số nước khác cũng có các ngày lễ tương tự được tổ chức vào các ngày khác trong năm. ( Xem thêm : http//vi.wikipedia.org/)
Năm nay, ngày Chủ nhật 8.5.2011, ngày của Mẹ.
Xin tặng một bông hồng đỏ chúc mừng cho ai đang còn mẹ.


Và cũng xin được tặng một bông hồng trắng cho người đã mất mẹ yêu thương...