Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Trái lòn bon.


Tháng Sáu tháng Tám là thời vụ lòn bon. Ngắm chùm trái tròn nhỏ nhỏ in chùm dâu chua, nhớ hồi xưa lòn bon miền đói khổ. Nhà chùa "sắc tứ" có cây bòn bon dưới sân gần cổng tam quan. Cây già cỗi, thấp thoải, khẳng khiu, sần sùi, sâu bọ đục khoét, thân vỏ đen tối. Thấy cây là thấy cả sự khổ đau cái đời thực vật học.
Mùa hạ, lòn bon chùa ra trái. Năm bảy xâu bòn bon lòng thòng lưởi thưởi đau con mắt. Ấy mấy vị sư chùa quý báu vô cùng tận.
Mùa hạ, bọn ve kêu gọi rộn ràng. Học trò nghỉ học mất dạy, kéo nhau lang thang cả bầy bọn dòm ngó cây trái. Chúng thích thú cây lòn bon đau khổ. Chúng lãng vãng, thăm dò lấp ló cổng nhà chùa ra vẻ thương cây nhớ cội.
Sư cố trụ trì bèn bắt ghế ngồi bệ cửa, cảnh giác gậy tre quắc mắt bảo vệ mấy xâu lòn bon. Đệ tử tiểu đồng chặt tre gai rào kín mít gốc. Chó vàng chó vện chùa nuôi tuần tra bảo vệ lòn bon từ bi hỷ xả.
Lòn bon chín ngọt. Sư cố, sư ông, sư thầy, sư chú, sư tiểu chưa kịp hái thưởng thức. "Thế rồi một buổi chiều", mấy xâu lòn bon biến mất. Chộn rộn chùa tăng chúng ca nhạc cải lương náo loạn. Mấy xâu lòn bon không biết vô bụng ai sinh sự khổ lỗ tai.


Chuyện mất rộn bộ náo làng. Cái giá trị quý mấy sư tiếc của, phát tán khẩu nghiệp sân si e họ ở thời Tây du ký. Chuyện rằng quán Ngũ Trang, vị Trấn Nguyên đạo sĩ trồng cây lạ. Ba ngàn năm cây mới ra hoa, ba ngàn năm kết ba chục trái, ba ngàn năm trái mới chín. Kẻ phước báu được nhìn trái quý thọ thêm 180 năm, ngửi một lần, thọ 360 tuổi, ăn được một quả sống 47 ngàn năm. Nghe nói Tôn Hành Giả ăn cắp được một trái, nuốt vội vả một miếng, chịu khổ nạn trăm bề, phải xuống Nam Hải tìm núi Phổ Đà cứu trợ. Bay ngang xứ khổ đói, vị Hành Giả tiêu hóa rơi vãi hột hạt ra cây quý mọc lên, biến dị hóa lòn bon chốn cửa chùa.
Chuyện chắc đúng. Bọn trẻ con nghe đám sư ca cẩm hét hò tiếc của cũng động lòng động ruột. Người phàm phu tục tử nói mất mấy trái đồ ỉa, đến sư cũng rộn bộ ỏm óc ỏm tỏi.
Nay thời cây lòn bon người ta trồng nhiều lắm, quả bán đầy chợ. Kẻ keo kiết thèm bòn bon, rỉ ra ít tiền mua được cả thúng.
Bồi hồi không biết cây lòn bon chốn thiền môn còn hay mất ? Tự hỏi sư già chết hết, sư trẻ lên thay có ngồi ghế cố thủ quả lòn bon.


Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Chợ chiều nhiều khế ế chanh.


Buổi chợ chiều khế nhiều chanh rẻ, chanh mất giá ế ẩm để mấy anh có cơ hội chàng ràng quả chanh đẹp mà thơm. Không biết phải vậy chăng để ông già điên Bùi Giáng có mấy câu vẻ riêng tư ý định chàng ràng, thương cho điêu tàn lạ lẫm :
Xung quanh bờ nước rập rình
Chiều qua phố chợ mang hình mắt xanh
Chợ chiều nhiều khế ế chanh
Nhiều cô gái lạ bước nhanh hàng hàng
Mắt xanh hình thể điêu tàn
Chào cô gái lạ cô càng lạ thêm !

Mấy cô hoa hậu người mẫu danh tiếng bị bắt tội "dịch vụ sex" thì không lạ. Tin tức rầm rộ ồn ào khai thác chân tơ kẻ tóc thỏa tò mò công chúng.
Cái dung nhan xinh đẹp tạo hóa cho đờn bà bị lạm dụng kiếm tiền nó mới nảy sinh sự buồn vậy. Đời này ai cũng muốn sướng cả. Sướng hai đường sướng, sướng hợp pháp và sướng phi pháp. Có cầu sướng tất có cung sướng. Luật pháp cấm đoán dịch vụ sướng lại tham lam tiền bạc, cứ phớt lờ mua bán dú diếm, lộ ra thì từ cái sướng đi đến sự khổ mau chóng vô cùng.


Đàn ông thèm sex mới sanh sự mua bán xác thịt người đẹp. Trụ vương có Đắc Kỷ với hàng ngàn cung phi mỹ nữ vẫn cứ thích thèm thèm Hồ Hỷ Mị. Tào Tháo gái đẹp đâu thiếu vẫn còn mộng khóa xuân hai Kiều mà về Giang Nam chinh phạt.
Kẻ nắm quyền lực càng cao càng thói dâm ô chưa nói, đến bọn Mã Giám Sinh, Thúc Sinh, Từ Hải, Kim Trọng, cả một đám khách làng chơi vây quanh Thuý Kiều trong "tinh thần đồng thuận" mê người con gái quốc sắc thiên hương.
Có cô gái "hot" nọ đình đám nhan sắc kỷ nữ lầu xanh đã quả quyết " yêu không có tiền thì cạp đất mà ăn à ? " rồi tự hứa cô sẽ "chừa lại một phương để lấy chồng". Đúng lời nói ấy đã chánh xác "nói giúp" cái "tuyên ngôn sự thật" cho đám giai nhân thích xài sang hiện đại biết cách kiếm tiền nhiều, kiếm tiền mau lẹ.


Muốn sướng thời phải có tiền. Muốn có tiền, phải có cái gì để bán cho thiên hạ, hoặc phải làm được gì đó cho thiên hạ sướng mới được thiên hạ trả tiền cho. Hàng càng cao giá, càng phục vụ tốt "xã hội" càng có nhiều tiền. Nhiều tiền có xe sang, biệt thự, du lịch ngoại quốc, xài hàng hiệu, thủ đắc nếp sống kiêu kỳ ngạo mạn sung sướng. Câu hỏi họ lấy tiền đống từ đâu nay có lời giải.
Kết luận, hồi xưa cổ lổ, chị Dậu bán con bán chó nộp sưu thuế cho anh chồng ho lao. Con đói chồng đau rách xơ mướp, chị biết vứt cả đống tiền vô mặt gã quan phụ mẫu, chị biết đẩy cụ cố thều thào bổ ngã, biết chạy vào đêm tối mịt mù để cố giữ lại cái gì đó. Tiếc thay, chị Dậu, một sản phẩm tưởng tượng thời thực dân đế quốc lại điển hình cho đờn bà con gái VN.


Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Tình thiên thu.


Báo chí VN đưa tin buồn rầu, tự tử tiếp nối xảy ra ở Sài Gòn như sau :
- Đêm 31/5/2012, cô gái Nguyễn Thị Mộng Thường 22 tuổi, quê Chơn Thành, Bình Phước dùng thẻ sinh viên và chứng minh nhân dân đến thuê trọ tại phòng số 7, khách sạn Hoa Hồng, phường Linh Đông, quận Thủ Đức. "Đến chiều ngày 1/6, chị Thường không ra khỏi phòng, nhân viên khách sạn gõ cửa không thấy trả lời. Nghi có chuyện chẳng lành, bảo vệ khách sạn đã dùng chìa khóa phụ mở cửa vào phòng thì thấy một cảnh tượng hãi hùng. Chị Thường đã chết bên cạnh nhiều lọ thuốc trừ sâu nằm vương vãi. Sau khi khám nghiệm hiện trường, xác chị Thường được chuyển đi nơi khác để khám nghiệm pháp y."
- Chiều ngày 2/6/2012, chàng trai Vũ Ngọc Chính 24 tuổi, quê Đăk Nông dùng giấy chứng minh nhân dân đến thuê trọ phòng số 7, khách sạn Hoa Hồng, phường Linh Đông, quận Thủ Đức. "Đến sáng ngày 3/6, nhân viên gõ cửa phòng số 7 dọn vệ sinh nhưng không thấy ai trả lời. Nghi có chuyện chẳng lành, lại bị ám ảnh bởi một nữ sinh viên tử tự tại đây cách đó chưa đầy hai ngày nên họ đã gọi điện báo công an địa phương.
Ngay sau đó, lực lượng công an phường cùng nhân viên phá cửa xông vào thì thấy một cảnh tượng hãi hùng, một thanh niên chết trên giường, bên cạnh là hai chai thuốc trừ sâu và thư tuyệt mệnh buồn chuyện người yêu tự tử..."


Tuổi trẻ ngông cuồng khờ khạo, tự chết vị tình hay vị chi khác đều dại dột quá. Thiên hạ buồn đời đi tự tử xưa nay chết nhiều như bệnh nhân khoa ung bứu. Ngẫm đời còn nhiều trách nhiệm nhân sanh sống mà hoàn tất, vì một chữ tình để thiên thu chết thì quả phí phạm oan uổng cái giá trị sống.
Đọc chuyện nay nữ sinh viên Mộng Thường quyên sinh, lại nhớ "Tình thiên thu" của Nhật Trường xưa. Thiếu úy VNCH Phạm Thái mãn khóa trường võ bị bèn Sài Gòn trình diện Bộ tư lệnh Biệt động quân. Tình cờ anh gặp người đẹp Nguyễn Thị Mộng Thường trên chuyến bay Air Việt Nam rồi hai người hẹn hò yêu đương nhau lắm thấm thía. Tháng 4 năm 1972, Liên đoàn Biệt động quân của Thiếu úy Phạm Thái đi chiến đấu tại mặt trận An Lộc. Thái bị thương nặng, mất tích.
Tin người yêu Phạm Thái bị thương và tử trận báo về làm cho Nguyễn Thị Mộng Thường vô cùng đau đớn. Nhưng một ngày, Phạm Thái bất ngờ trở về nguyên vẹn vì anh quá may, được một bà xơ cứu và cho trốn trong nhà thờ.
Phạm Thái được lên lon Trung úy. Anh mời người yêu lên An Lộc để cùng ăn mừng được gắn lon. Trên đường đến An Lộc, chiếc xe đò chở Mộng Thường đụng mìn VC gài trên lộ, để cô đành đoạn ra đi.


Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Tà trị


Xuân Thu chiến quốc, Tần Hiếu Công muốn nước Tần sức mạnh thâu tóm các nước. Nhà vua nhìn chung quanh, thấy bầy tôi đều một duột lũ vô dụng, chỉ quen thói nịnh bợ là giỏi, bèn ra chiếu cầu hiền kiếm kẻ tài năng phò tá.
Có người Công Tôn Vệ Ưởng sống nơi hoang sơn rừng rú, đầu óc mưu kế xuất quỷ nhập thần, mộng mị vinh hoa phú quý, liền hạ sơn tìm gặp vua tâu xin hiến kế.
Ngày đầu, Vệ Ưởng đem thuật "Đế đạo" thuyết nhà vua nghe. Vua nghe chừng 5 phút, thấy mệt quá, đuổi ra ngoài, không muốn nghe nữa.
Ngày thứ hai, Ưởng lại xin gặp vua thuyết giáo. Lần này, y bèn đem thuật "Vương đạo" bày chuyện. Chưa được 15 phút vua đã chán, thét tả hữu tống cổ ra ngoài cấm cửa.
Ngày thứ ba, Vệ Ưởng van nài cận thần vua để gặp một lần cuối. Y lấy thuật "Bá đạo" nói cho vua nghe. Nhà vua vô cùng thích thú, nghe hết ba ngày ba đêm không chán, tưởng thưởng 500 nén vàng rồi giao cho y quyền trị chính.
Chiêu bài bá đạo Vệ Ưởng dùng Tân pháp "đổi mới chánh sách", lấy hình pháp trị dân triệt để, ai ai cũng sợ hãi, răm rắp tuân lệnh triều đình, làm nước Tần trở nên hùng mạnh.
Thời cổ đại lịch sử cầu hiền có bá đạo, thời chó má nay cầu nịnh bợ thích dùng tà đạo. Tà đạo vô số chiêu thức độc hiểm, đen tối mưu mô, dối trời lừa đất bịp người. Chiêu cấm nghe đài địch, "the connection has timed out", bao cao su, thương phế binh, quần chúng tự phát... Sinh chuyện nọ xọ chuyện kia ra tội để tống vô tù tuốc luột.
Có chiêu bài thạnh hành là chiêu chối tội. Sự vườn thượng uyển hằng trăm tỷ vài ngày cẩu cán "cải tạo lại" là an ổn hết chào xáo dư luận. Sự bổ nhiệm quan chức luôn "đúng quy trình" còn kẻ sai phạm nó trốn do tự nó sai. Sự hai quả xoài thối bà cụ hành hung nhập viện biên bản.


Chiêu bài chối siêu đẳng tà đạo là gắp lửa bỏ tay người. Vừa chối tội ta còn trút tội lên đầu địch, nhất cử lưỡng tiện bài bản của Bashar al-Assad trơ trẻn.
Ngày 25 tháng 5 năm 2012, tại ngôi làng Houla phía bắc xứ Homs do quân nổi dậy Syria kiểm soát, bị bọn lính tay sai Bashar al-Assad dùng vũ khí hạng nặng tấn công. Chúng xông vào làng gặp ai giết nấy, thảm sát ghê rợn đẩm máu. Thống kê sơ bộ 108 dân làng vô tội bị giết, trong đó có 34 phụ nữ và 49 trẻ em ( 32 em còn dưới 10 tuổi ! ). Thế giới kinh hoàng lên án, độc tài sát nhân chế độ Bashar al-Assad được Nga Putin, China CS, Iran hạt nhân mạnh mẽ hậu thuẩn, bèn mở cuộc điều tra, "phát hiện thấy quân nổi dậy tự bắn giết thân nhân, tự giải phóng lại làng giải phóng", còn lính "ta" vô can dự.
Có lời bàn luận rằng : Chính trị tà đạo bất chấp đạo lý, vì lợi ích độc tài toàn trị, dối trời lừa đất, bịp dân quá sức kinh tởm. Không chóng thì chầy, chúng sẽ bị trời tru đất diệt.