Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Cạn nguồn sống sót.


Sống vài chục năm dưới chế độ ngu si bịp bợm, con người ta dần dà cạn nguồn sống sót, đầu óc đổ ra u mê tăm tối, tố chất thể lực hao mòn yếu đuối mong manh.
Xưa nhà nước quân chủ vua chúa bày ra thi cử. Ba keo thi hương thi hội thi đình cốt tìm trong dân chúng sĩ tử người tài giúp vua đặng cai quản thịnh nước ích lợi nhà vua. Nay cũng bày đặt học hành thi cử tương tợ như cái hình thức xưa mà có mục đích khác.
Sự giáo dục nhồi sọ những điều khốn nạn để đầu độc thế hệ trẻ, bóp cổ bịt lối sáng suốt, lựa chọn bầy con vẹt trâu bò heo chó gọi là "lực lượng ưu tú dự bị". Quản trị nước không dùng tài ba trí tuệ mà lấy vây cánh đám vô sản thất học thực chất điều hành. Nhóm lợi ích trung thành có lý lịch đỏ quyền thế làm thành phần cốt cán từ trên xuống dưới. Bọn này tham lam, ngu dốt, ngạo mạn thì nhiều mà trí tuệ tài năng lại không có. Tài cán là các thứ tài ăn no uống say dơ bẩn, tài cán vơ vét, tài năng nịnh bợ luồn lót, ngụy trang dưới mấy tấm bằng giẻ rách mua bán tiền bạc, thế quyền.
Nước Nam ngày nay đã được thế giới thiên hạ sắp xếp vị thứ dạng trí tuệ lùn.


Giáo sư tiến sĩ quá nhiều mà bằng phát minh sáng chế trị giá không có lấy một tấm. Trường đại học mở ra không ngoài mục đích lùa đám đầu xanh mơ mộng vô nộp tiền, làm giàu cho bọn lưu manh đầu tư "giáo dục".
Có người nói hay lắm : 9.000 vị giáo sư kia là những cây cổ thụ giả danh để cho đám sinh viên ký sinh kiếm chác bằng cấp bịp tự huyễn. Đầu ra cao học, đại học u ơ chữ nghĩa, chuyêm môn chỉ biết phá hơn biết làm. Công nghệ điện tử "công nghiệp mới" gia công mấy bao bì ốc vít còn chưa làm được huống hồ chíp chiết.
Ngai vàng đế bá tiểu quốc, bọn thân tộc hậu duệ, bọn giỏi khôn nịnh bợ, bọn nhiều tiền lắm của chui sâu trèo cao lên ngôi cao, dần dà nền chánh trị hóa ra kỳ dị vô cùng.
Lời ăn tiếng nói phát biểu, chủ trương này chánh sách nọ, quan hệ quân dân, thù bạn quốc tế quái đản nghĩ không ra, thì vẫn lấy đó làm căn cơ định hướng "chiến lược". Lãnh đạo trí tuệ lùn làm đất nước lùn, dân chúng lùn. Lùn dần theo năm tháng nước sẽ hóa ra Chiêm Thành, Tây Tạng.


Thế vận hội London 2012, nước Nam tham dự đạt được số zero vẫn rộn rã tuyên truyền ngụy biện lấp liếm. Bọn Mỹ tư bản chủ nghĩa vẫn đứng đầu thế giới cao hơn, xa hơn, nhanh hơn, mạnh hơn chớ không hề lùn bại liệt.
Tóm lại, cái sự cạn nguồn sanh lực đất nước cũng vì kẻ dốt nát ngồi ngôi cao, không hiểu giá trị tri thức, lo sợ dân chúng sáng suốt sẽ hiểm nguy chế độ, mất đi lợi quyền ăn trên ngồi trốc. Ngu si hóa, vây cánh hóa hệ thống lãnh đạo, đầu độc phần hồn, thoái hóa phần xác, chỉ biết kiếm ăn dựa trên chữ bán, bán tài nguyên, bán đất đai, bán rừng vàng, bán biển bạc, bán người, bán nước. Bán để có tiền, vay nợ kiếm tiền, nhập giấy polyme in thêm tiền tấn. Có tiền rồi đi mua hàng hóa China, siêu nhập khẩu mỗi năm lên đến 20 tỷ đô la, đầu độc dân chúng.



Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

Dean Potter, dị nhân đi dây.


Dean Potter là một nhà leo núi tự do, sanh ngày 18/1/1972 ở bang New Hampshire vùng Đông Bắc nước Mỹ. Anh có tánh trời sanh ưa thích leo núi, nhảy dù mạo hiểm, đi dây thăng bằng qua vực thẳm không cần dùng dây bảo hiểm tính mệnh.
Sau khi leo tới chóp núi Eiger 4000 m tại Thụy Sĩ với đôi tay không dây không dợ, di nhân thích đi dây sống chết lại làm thiên hạ thêm rùng mình.
Ngày 22/4/2012, tại hẻm núi Enshi Grand, tỉnh Hồ Bắc, China, Dean Potter đã thăng bằng qua sợi dây 40 m trên vực thẳm hun hút cách mực nước biển 1.828 m bằng đôi chân trần hoàn toàn không bảo hiểm.
Sợi dây thiết kế độ ma sát dính chân không thể căng kéo, có độ chùng đưa đẩy rất nguy hiểm. Dị nhân Dean Potter tai đeo headphone nghe nhạc nhẹ để giảm stress, chân loạng choạng bước nhún, mấy lần mất thăng bằng. Sau 3 phút nghẹt thở, cuộc đi dây tới đích an toàn mệnh sống.


Với người sợ độ cao, coi Dean Potter biểu diễn có thể họ sợ hãi đến đứt mạch máu não hay thót tim nhồi máu chết. Dị nhân rủi gặp gió bất ngờ, sơ sẩy đưa chân thăng bằng chao nghiêng hết giữ, nếu rơi xuống vực coi như thân thể nát bấy.
Dean Potter thành công, hôn mặt đất cảm ơn trời cho sống, rồi tâm sự :
" Lúc đi trên dây, tôi có cảm giác như mình đang lơ lửng trên không gian vậy. Tôi biết việc không mang thiết bị bảo hiểm là điều điên rồ và hết sức nguy hiểm nhưng tôi muốn cho mọi người thấy sự vững tin của mình vào điều mà người ta thường không dám thực hiện.
Tôi không nghĩ về cái chết, tôi nghĩ cái chết cũng giống như khi bạn đập một con ruồi, đơn giản vậy thôi. Những ý nghĩ về màn trình diễn này ám ảnh tôi khiến tâm trí tôi luôn suy
nghĩ về nó, tôi không bận tâm đến bất cứ điều gì khác trong cuộc sống."
Thiết nghĩ anh này tập luyện buộc dây an toàn cả nghìn lần rồi mới dám biểu diễn cái kiểu phó thác định mệnh. Nhưng chánh quyền nào cấp giấy phép cho biểu diễn mấy màn như này cũng tầm bậy.




Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Tu đời mới.


Tham sân si đi tu diệt dục, thời nay phổ biến đi tu kiểu mới.
Chuyện thành phố Pleiku, Gia Lai, " Ngọc Yên tịnh xá", hai vợ chồng nọ bổn đạo lên chùa lễ cầu hạnh phúc. Chị vợ trẻ trung 23 tuổi, bầu hai tháng mệt mõi, xin nằm phòng chùa khép cửa. Anh chồng ra lạy bàn thờ chánh điện.
Sư bèn mò vô phòng chị vợ ấy "kiểm tra sức khỏe".
" Vì nghĩ sư Thắng là người tu hành, có lòng tốt khám bệnh giúp người nghèo nên tôi chẳng nghĩ ngợi gì. Nhưng khi sư Thắng sờ soạng ngực mình, tôi giật mình hất tay ông ta ra. Đến lúc này, ông ta bắt đầu bộc lộ bản chất sư hổ mang. Ông ta tự cởi quần mình, đè tôi xuống và hăm dọa nếu nhúc nhích sẽ gọi thêm người vào đánh. Do đang mang thai, lại bị nghén nên giọng tôi yếu ớt, sức khỏe yếu, không thể phản kháng nổi gã đàn ông khỏe như hổ và cuối cùng hắn đã đạt được mục đích. Xong việc, hắn đắp chăn cho tôi và sau khi ra ngoài, còn nói thêm "Con nghỉ ngơi nhé" !
Sau này, nghe nói quý chùa đính chánh, sư kia không phải là sư, "sư" chỉ là người đến xin ở chùa làm công quả rủi sự dĩ lỡ mất mặt quý thầy chùa. Nhưng sư kia tự nhận mình vẫn là "sư" : " Anh đừng làm to chuyện mang tiếng chùa, sư xin anh đấy ! "


Mới lại chuyện tu mới nữa. Không phải sư mà là tiểu.
Báo Phụ nữ TPHCM cho biết :
" Tại vòng chung khảo khu vực phía Nam cuộc thi Hoa hậu Việt Nam ngày 3/8/2012 vừa qua, từ ban tổ chức, phóng viên, khán giả, giám khảo… cho đến người nhà các thí sinh đều “tròn xoe mắt” ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông đầu trọc, mặc trang phục của nhà chùa xuất hiện tại sảnh hội trường Thông tấn xã (nơi diễn ra cuộc thi).
Vị sư thầy này không chỉ đến xem chị em thi thố mà còn chăm sóc rất chu đáo cho họ, từ việc tô son môi, làm tóc cho đến chỉnh sửa váy đầm, áo dài; thậm chí là sửa trang phục đi biển (bikini) cho một số thí sinh.
Hỏi ra mới biết, sư thầy này thuộc đoàn hộ tống một nhóm người đẹp đi thi..."



Báo chí đưa tin sư tiểu hộ tống chăm chút rờ sửa Mỹ nữ, thiên hạ lấy làm chướng tai gai mắt. Vậy là trên Facebook, vị "tiểu Trí Trần" thanh minh ngay mấy lời "biện chứng", nói chuyện việc làm tiểu ta là một dạng thức "tu ngộ", một phương pháp tìm đáp số "tu" theo cách mới.
“Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! có lẽ thời gian vừa qua quí vị Phật tử đã quá đau lòng với một chú tiểu như tôi. Tôi biết tôi đã đi quá giới hạn của một chú tiểu. Nhưng thật sự không biết phải giải thích sao cho quý vị hiểu. Phật Pháp là con đường để tất cả chúng ta tìm đến sự an lạc, nhưng để đến sự an lạc thì mấy ai biết và hiểu rằng chúng ta phải sửa, thế đấy tôi bỏ gia đình tìm THẦY học đạo.
Không dám mong đến bờ giải thoát chỉ mong rằng chữ NGỘ trong tôi thật đúng nghĩa và trọn vẹn, tôi là một vị tu sĩ nhưng vẫn đi học vẫn có bạn bè và tất nhiên vẫn là con người !"

Lời bàn luận :
Từ mấy cái ảnh "tiểu Trí Trần", chú ý cái lưỡi và con mắt của tiểu tu khi ngồi bên gái sẽ rõ rệt cách tu đời mới thạnh hành.


Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Phóng viên chiến trường.


Đánh nhau rầm rộ mặt trận chiến trường, lính hai bên chĩa súng vào nhau bắn chí tử. Bên chết nhiều chết hết gọi là thua, bên chưa chết súng đạn còn ê hề thì là thắng. Thua mất đất đai, mất cứ điểm chiến lược, rúng động cả nước, lung lay sụp đổ hết cả.
Hãng thông tấn nước ngoài có đội ngũ phóng viên chiến trường lão luyện, vào sinh ra tử không sợ, chỉ sợ phim quay ảnh chụp không đủ độ nóng cận kề máu lửa. Đam mê nghề nghiệp xem cái chết nhẹ tợ lông hồng, mấy vị đã giúp thiên hạ chứng kiến hết cảnh mặt trận đầu rơi máu đổ.
Phóng viên chiến trận bí kíp tác nghiệp kinh nghiệm cách kiểu riêng. Phận số dính đạn hay không là ở may nhờ rủi chịu. Bám theo phía thắng thì may, may hơn nữa đạn tránh thân và phim ảnh còn nguyên để mà "truyền hình thực tế".


Chiến tranh VN hồi ấy máy móc quay chụp cổ lổ ấy phóng viên chiến trường đã ghi lại những tấm ảnh, thước phim để đời cho thế hệ sau hình dung diện mạo cuộc chiến thể nào. Chiến tranh vùng Vịnh, Libya, Syria. Càng về sau, công nghệ kỷ thuật cao quá thuận tiện để người phóng viên tác nghiệp. Chất lượng phim ảnh tốt, truyền đạt tức thì.
Nhưng sự an nguy tính mệnh của người phóng viên chiến trường xưa nay vẫn vậy. Nhiều khi ra chiến trường thời nay quay chụp còn quá dễ chết hơn trước. Chung quy cũng gọi mấy từ rủi may may rủi.
Chuyện khác, mấy sự nóng biểu tình, xử tội bất đồng chánh kiến ở VN, các blogger dùng máy ảnh, điện thoại quay chụp rồi cập nhật liền liền lên Internet. Trang này mạng khác, mỗi người mỗi kiểu, ấy là những phóng viên không chuyên nhưng cung cấp được thông tin nóng hổi, đáp ứng những quan tâm trong ngoài nước.