Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012
Đường hành quân xưa.
Thời xưa chinh chiến, đất nước tan xác pháo. Đường chiến lược dọc ngang chi khu này tỉnh lỵ nọ tiền đồn kia rừng núi chập chùng. Vài ba thị trấn ruộng nương xác xơ xơ xác, nhà tranh mái rạ hốc hác gầy xanh còi cọt đói nghèo vụt qua, hầu khắp cả đồng hoang cỏ cháy khô cây héo lá.
Người lính hành quân quen thấy quê hương đầy sự khổ. Khổ tự tâm khổ ra hoàn cảnh. Tay súng tay cày đói rách đa thành phần chủng loại, vô chánh quy nghề chuyên môn nổ súng bắn giết giữ mạng mình trước, bảo vệ tổ quốc sau. Theo thế mà lấn tới, theo thời mà sống dai, bước chân hành quân đi, vị tuyên uý đọc kinh cầu nguyện phước báu ngày về.
Đường lên núi cao rừng sâu xưa con đường lính tráng đi tiền đồn trấn giữ. Chiến tranh xe quân sự chạy nhiều, đất đá xám đỏ vàng mờ mịt bụi bay.
Chuyển quân, tăng viện, tiếp viện, xe tăng, đại bác ồn ào rầm rộ. Tài xế sợ nhất bọn " chiến tranh nhân dân " gài mìn phục kích mười phần chết hết chín.
Cơ động đường không, máy bay do thám, vận tải, đổ quân cực kỳ mau lẹ. Thoát lưới đạn VC, máy bay đổ vội lính tráng liền rút vội vã, bay xa bay lẹ bay mau về hậu phương.
Ba lô thùng đạn giày đinh nón sắt kéo nhau hành quân đến mấy cửa tử bom rơi đạn nổ. Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, lòng người lính vẫn cầu nguyện sao cho mình được sống trở về, không què không cụt.
Nước Nam gánh nghiệp chướng mác dao găm, phân chia ra quốc cộng đánh nhau mới nên sự khổ. Bắc chủ đích đánh "giải phóng", Nam dốc sức bảo vệ tự do. Bên công bên thủ, lính chết lính bị thương, dân thì chui rúc xuống sống đời hầm hố như bầy chuột.
Lính tráng ít nói chuyện trên trời dưới đất. Trăm phần trăm sợ chết, cực chẳng đã bắt đi ấy thôi, trốn lính dễ bị tóm vô làm lao công đào binh, sự chết cũng nhục.
Xe chở lính ra đi chiến trường, súng nổ trở về băng ca chật đất. Người chết kẻ bị thương. Thương phế binh, góa phụ cô nhi, quốc gia nghĩa tử, cả một nỗi chiến tranh ngao ngán.
Đường chiến tranh xưa hành quân, chờ ngóng hòa bình sao thấy lâu lắc quá. Bình yên rồi mấy chục năm vụt vội mau chóng. Cựu lính "nguỵ quân ngụy quyền" mỗi người mỗi số. Lính quèn hòa nhập lo làm lo ăn thích nghi cái đời hậu chiến. Sĩ quan trí thức vừa sống vừa hoài kỷ niệm xưa. Quốc nội hải ngoại da vàng Việt Nam nổi niềm nhất thống sơn hà CS.
Nói cho đương nhiên, "nếu" quân miền Nam chiến thắng, "thừa thắng xông lên tái chiếm lãnh thổ", dẹp được họa CS thời giờ này chinh chiến ắc cứ dài hạn. Đế chế CS China chắc chắn nuôi dưỡng mấy du kích CS An nam cuồng tín, cho lập căn cứ ở biên giới Việt Trung để trường kỳ quấy rối đâm thọt không ngừng.
Chiến tranh có thể kéo dài 10, 20, 100, 200, 2000 năm hoặc lâu hơn nữa, đánh cho Mỹ cút ngụy nhào mà giải phóng đặng xây dựng CNXH. Cứ như thế như thế "nhờ" China giúp đỡ, triền miên chiến tranh thì còn gì là xứ sở ?
Nên chi đường hành quân xưa nay hiu quạnh vì chẳng ai đi, lâu ngày âm u lau sậy biến mất hết. Âu vậy cũng điều hay.
Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012
Cha già dân tộc.
Sách " Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch " của tác giả HCM, bút danh "Trần Dân Tiên", viết nhằm nâng bi ca tụng mình. Thiên hạ đọc rồi mới rõ ông ta là người đầu tiên tự nhận chức "cha già dân tộc", khai sinh ra mấy chữ " thân thương, trìu mến".
Trang 113, ông Hồ viết :
" Khi Chủ tịch bắt đầu đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập giọng sang sảng của Chủ tịch còn nhắc lại núi rừng xa xăm, chiến tranh du kích. Đọc một đoạn ở giữa những tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô nhiệt liệt, Chủ tịch nói : " Tôi nói đồng bào nghe rõ không ? ". Câu hỏi đơn giản này làm tiêu tan tất cả những gì còn xa cách giữa Chủ tịch và nhân dân, và làm thành một mối tình thắm thiết kết chặt lãnh tụ và quần chúng.
Với câu hỏi lạ lùng này, không ai ngờ chủ tịch Hồ Chí Minh đã từ bỏ tất cả lễ tiết, tất cả hình thức. Chủ tịch trở thành cha già của dân tộc Việt Nam "
Tới trang 118, ông Hồ viết tiếp :
" Nhiều nhà báo và nhiều người bạn ngoại quốc rất lấy làm ngạc nhiên trước tấm lòng của nhân dân Việt Nam đối với vị cha già Hồ Chí Minh. "
Bình luận về cái sự này, cố nhà thơ Nguyễn Chí Thiện phán cho mấy câu :
" Mi ngu si, mi chăng biết gì !
Cha mẹ mi là dân tộc Việt
Anh chị mi là dân tộc Việt
Mi ngủ với ai mà là cha già của họ, hỡi Hồ Ly ! "
Và bởi sự phê bình "dại dột" ấy, cụ Nguyễn Chí Thiện tự biến mình ra "ngục sĩ", phải ngồi lột lịch suốt 27 năm trong nhà tù CS.
Mấy từ "Cha già dân tộc" xưa nay khiến không ít người thấy khó chịu lắm. Có vị cho ý kiến " Các vua Hùng là quốc tổ dân tộc VN, bác Hồ là cha già dân tộc, vậy bác Hồ cũng làm cha của các vua Hùng chăng ?".
Cái sự vặn vẹo này nghe ra cũng dễ nguy cơ "tù sĩ". Không biết cơ quan an ninh "quân giải phóng" dò ra danh tánh thời bắt vị ấy lịch lột mấy năm trời đây ?
- Lời bàn luận :
Phim Mỹ mang tên "Innocence of Muslims" của đạo diễn Alan Roberts và tay tổ Basseley Nakoula sản xuất tháng 6/2012 làm cộng đồng Hồi giáo thế giới phẩn nộ, châm ngòi phong trào "giết Mỹ phỉ báng" um sùm.
Ở VN, dân chúng nhờ ơn đảng săn sóc quá nhiều, "đạo thờ Bác" vô số chúng sanh gia nhập, thờ phụng "bác" đức tin tuyệt đối. Thành ra sự gọi " ông Hồ cha già dân tộc", người trong nước ai thấy gai mắt mà lý sự phê phán cũng nên dè chừng sự ác độc cuồng tín vậy.
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
Đón gió.
" Lạy trời cho thổi gió Nồm
Để thuyền chúa Nguyễn thuận buồm về kinh "
Nhân dịp chúa Nguyễn đóng đô kinh thành Phú Xuân gặp buổi suy tàn, quân Trịnh vượt giới tuyến đánh cho tan tác. Dư đảng bèn chạy vào đất Gia Định lập căn cứ, lại bị quân Tây Sơn truy sát quá gắt đành ngậm ngùi bỏ nước ra đi.
Có điều cơ may, nhà chúa mấy trăm năm cai trị để lại một số đông "cựu Nguyễn" nằm vùng khắp đàng Trong, chực chờ cơ hội mọc mầm nổi dậy.
Vua Quang Trung mất năm Nhâm Tý (1792), Nguyễn Gia Long bấy giờ đã chiếm thành Gia Định, người Pháp ngoại viện súng ống tàu bè, liền nhân cơ hội đem thủy quân tiến đánh Phú Xuân. Cứ vào mùa khô tháng 5 tháng 10, gió mùa Tây Nam thổi lồng lộng, quân Nguyễn thuận buồm xuôi gió dong chiến thuyền kéo đến tập kích các cứ điểm Tây Sơn đồn trú ven biển miền Trung.
Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi, có bọn nằm vùng "đón gió" trợ giúp nên chi năm 1802, Nguyễn Gia Long cướp lại sơn hà, đem hết thân tộc nhà Tây Sơn phanh thây rửa hận, lập nên vương triều Nguyễn Việt Nam.
Sau này, vào thời Nam Bắc nội chiến, phía VNCH phải vô số đặc vụ CS nằm vùng cài cắm khắp bốn vùng chiến thuật. Thêm nữa con em cựu kháng chiến tập kết ra Bắc, gia đình ở lại ngày đêm trông chờ cụ Hồ mõi mắt. Rồi lại còn lớp sanh viên học sinh "phong trào đô thị", lớp tu hành "chống Mỹ cứu nước", lớp công chức "ăn cơm quốc gia thờ ma CS", lớp đồng bào "gió chiều nào theo chiều nấy". Tất cả hình thành một khối lượng đón gió hùng hậu đa thành phần chăm chăm ngong ngóng.
" Các anh đi ngày ấy đã lâu rồi
Xóm làng tôi còn nhớ mãi
Các anh đi bao giờ trở lại
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong..."
Quả nhiên, năm 1975 gió Bắc tràn về quá thỏa lòng mong đợi cho bọn người đón gió.
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012
Sổ đen sổ đỏ, sổ sọc dưa.
Sổ đen ghi danh sách những phạm tội cần thiết phải theo dõi khi cần đưa ra đấu tố trị tội.
Xưa nay học trò đi học, phạm phải kỷ luật nhà trường thì giám thị ghi vô sổ đen, cuối năm bình hạnh kiểm. Học ngu hạnh kiểm xấu coi như đồ bỏ, lưu ban bị đuổi đời tàn học nghiệp.
Ở vùng cư dân sinh sống gia đình nhà cửa người ngợm thì có an ninh cảnh sát chìm nổi cùng với quý vị cộng tác viên chỉ điểm, quần chúng tự phát dòm ngó bọn "chiên ghẻ", theo dõi nhất cử nhất động mà ghi sổ đen.
Vào thời internet, cơ man web, blog mở ra bày đặt chính kiến đa chiều nhiều chuyện, mêng mông tự do thế giới ảo. Nước dân chủ thấy thế làm mừng vì nghe nhiều phê phán chuyện đen tối mới chỉnh sửa được tốt hơn. Trái lại, nước độc tài vô cùng lo sợ bị người ta vạch bộ mặt thật, bèn tìm cách kiểm soát chặn che, quản lý truy cứu hình sự những trang blog yêu trung ghét nịnh, xếp mấy tên miền ghi sổ đen điều tra truy tố bỏ tù.
Sổ đỏ thời khác sổ đen màu sắc ý nghĩa. Dưới thời CS cai trị, đất đai thuộc quyền sở hữu nhà nước "cách mệnh". Chế độ cấp cho mỗi gia đình cái giấy sở hữu nhà đất họ đang ăn ở sinh sống. Giấy bìa màu đỏ, gọi tên là sổ đỏ, tác dụng chứng thực quyền cai quản mảnh đất cho người có sổ đỏ.
Sổ đỏ cần thiết lắm khi cần thế chấp vay nợ ngân hàng, bán đất đai ( gọi là "chuyển nhượng đất" ), làm "sổ hộ khẩu", xây nhà dựng cửa, tách hộ chia khẩu...
Vì quá có giá trị nên việc "chạy" được cấp sổ đỏ là cả một quá trình hết sức đau đớn. Đất đai nhà cửa sinh sống bao đời, mà gia chủ muốn được "nhận thẻ đỏ" thời phải vượt qua hằng chục cửa ải nhân họa tàn khốc. Bà con láng giềng, thôn xóm phường xã, huyện tỉnh thành phố, địa chánh nhà đất, đo đạc bản đồ, công an khu vực, tư pháp công chứng, hội đồng tư pháp, trưởng phó các cấp, đảng uỷ uỷ ban, hội đồng nhân dân, mặt trận tổ quốc, tòa án các cấp. Từng cửa ải là từng con mắt, hàm răng, cái miệng uốn éo kéo lật vật vã hành sách người dân "chạy sổ đỏ" lên bờ xuống ruộng, ép uổng họ phải chu sạch tiền cho vô số lũ chó mặt người mới hy vọng nhận cái sổ đỏ thảm thiết.
Sổ sọc dưa tuy ít ai nghe mà nhiều người hiểu. Nguyên mấy quả dưa chuột, dưa gang vỏ nó rằn rện, sọc xanh sọc trắng kéo tự đít cuống đến chỏm đầu như kiểu đường địa cầu kinh tuyến vậy. Nguyên có loài rắn cơ thể rằn rện gọi là rắn sọc dưa, nọc độc vô cùng, cắn vô chết chắc, ai cũng sợ hãi tránh xa.
Dưa có sọc, rắn có sọc, người có sổ sọc dưa. Quý vị có nghệ thuật dẻo miệng uốn lưỡi tất thời nào cũng được sướng cái thân thụ hưởng vinh hoa phú quý. Ví dụ thời Bảo Đại biết cách lạy để nhà vua khen, thời cụ Diệm biết tung hô "Ngô tổng thống", thời ông Thiệu biết xon xen phục vụ "nguyên thủ quốc gia", thời CS biết nức nở tôn vinh "bác đảng", biết tụng niệm cho "các vị lãnh đạo đảng nhà nước ta", thời tương lai đương nhiên biết hét hò "hoan hô tự do dân chủ".
Trái đất xoay, sọc dưa xoay theo, đám no cơm ấm áo được danh "sọc dưa" vô số.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













