Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012
Đá mộng Hồng lâu.
Hồng Lâu mộng cùng với Thuỷ hử, Tây du, Tam quốc hợp nên tứ đại kỳ thư cổ truyện Tàu. Đọc thì hay ho lại khá mất thì giờ quá dài dòng truyện đến nghìn nhân vật đếm hoài khôn xiếc kể. Tuy nhiên không thể không xem giấc mộng Hồng Lâu vì một nỗi cái hấp dẫn quảng cáo nhiều khiêu khích.
" Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng
Độc tận thi thư diệc uổng nhiên ! "
Thời cơm áo ưu tư mà sống, thì giờ vùn vụt trôi, cái lo này tiếp liền mối lo khác. Sự cảo thơm lần giở từng trang bị phân tâm nó quậy nên chi khó lắm. Nhớ hồi trước mê truyện Tàu mới chào xáo nay cái chuyện thời sự vị kiêu binh tam phủ bày trò cung tiến đá trời nhà mồ tổ chúng.
Xưa, có cục đá bên Tàu hấp thụ đạo giáo chân nhân, hóa ra làm người tàng độn vô chốn giàu sang khoái lạc, được mấy năm hồi kết thúc về lại kiếp cục đá viết hồi ký thạch đầu.
Thời Bàn canh Bàn cổ, có bà Nữ Oa (Nữ : đờn bà, Oa : cái lỗ) thích ngồi vọc đất sét, nặn hình nhân dạng mấy con khỉ chơi rồi hà hơi vô thành ra loài người sanh hoạt. Lúc đầu, bà này siêng nắn nót, sau mệt quá bèn hòa nước vô đất sét vung rảy cho khỏe. Nắn nót sanh vàng sanh bạc, sanh cung sanh khiêm, sanh hùng sanh dũng. Vung rảy đẻ vô số bọn đầu đen đít đỏ ăn mày đầy tớ phục vụ quý vị sanh.
Khi không có người Xi Vưu nổi loạn đánh nhau với Hiên Viên Huỳnh đế chẳng may đại bại, bèn đập đầu vô cột trụ chống trời tự tử, làm trời lủng lỗ dột. Nữ Oa bèn bỏ nghề nặn đất chuyển qua làm thợ đá ở đỉnh Vô Kê, núi Đại Hoang, nhận việc đẻo đá vá trời béo bở.
Bà Oa đẻo được 36501 cục đá ngũ sắc rất đẹp, đem lên vá trời hết 36500 viên, còn một viên dư lại vứt xuống vùng núi Thanh Nghạnh, cho chui sâu vô đất mà nằm.
Cục đá thừa thấy bọn đá khác được đem vá trời hết, còn riêng đá ta hẩm hiu hắc số phận bị loại bỏ, lấy làm uất ức. Một hôm, nhân có hai vị đạo giả bàn chuyện đời sung sướng, cục đá thừa nghe được động lòng phàm tục thèm muốn vị đời, liền cầu xin nhị vị ấy cho nó được sướng vài năm.
" Nghe xong, hai vị sư, đạo cả cười:
- Khéo thật! Khéo thật! Trong cõi hồng trần đành rằng có nhiều thú vị, nhưng không phải là nơi nương náu lâu dài. Huống chi “Ngọc lành có vết, việc đời đa đoan” tám chữ này thường đi liền với nhau. Rồi trong chớp mắt, vui hết đến buồn, người thay cảnh đổi, rút cuộc chỉ là giấc mộng, muôn cõi đều trở thành không! Như thế chẳng thà đừng xuống là hơn.
Nhưng lửa trần rực cháy trong lòng, thì dù có nới thế nào cũng khó mà lọt vào tai hòn đá được. Nó cứ kêu nài mãi.
Hai vị sư biết không thể ngăn cản nổi, liền thở dài mà rằng:
- Đây cũng là cái số kiếp tĩnh lắm muốn động, có là từ không mà ra đó thôi! Đã vậy, ta sẽ mang ngươi đi, cho ngươi hưởng thụ, nhưng khi bất như ý thì ngươi đừng hối.
Hòn đá nói:
- Tất nhiên! Tất nhiên!
Nhà sư nói:
- Ngươi bảo ngươi có linh tính nhưng sao lại dại dột ngu ngốc thế? Thật là ngươi chẳng có quý báu, chẳng kỳ lạ ở chỗ nào cả, chỉ đáng dẫm chân lên thôi. Nhưng thôi, ta sẽ giở hết phép phật, giúp ngươi một tay. Khi nào mãn kiếp, ngươi trở lại bản chất của mình, thế là kết liễu số phận. Ngươi thấy thế nào?
Hòn đá nghe xong, cảm ơn không ngớt.
Nhà sư liền niệm chú viết bùa, dở hết phép thuật, làm cho hòn đá kếch sù ấy phút chốc hóa ra viên ngọc báu trong sáng long lanh, thu hình lại nhỏ bằng viên ngọc đeo dưới dây quạt, có thể cầm hoặc đeo vào người được.
Nhà sư nâng lên trên tay, cười nói:
- Coi hình dáng ngươi thì cũng là vật báu đây, chỉ hiềm một nỗi không có giá trị thực; bây giờ ta khắc mấy chữ, để mọi người trông thấy, biết ngay ngươi là vật lạ. Ta sẽ mang ngươi đến một nơi thịnh vượng, một họ dòng dõi, một chốn phồn hoa, giàu sang êm ấm, cho ngươi được an thân lạc nghiệp.
Hòn đá mừng rỡ hỏi:
- Không biết sư phụ viết vào những chữ gì? Và mang đi đâu? Dám xin sư phụ nói rõ để đệ tử khỏi áy náy.
Nhà sư cười nói:
- Ngươi chớ hỏi vội, sau này sẽ biết. Nói đoạn, nhà sư để hòn đá vào trong tay áo, cùng đạo sĩ phơi phới ra đi, không biết về hướng nào..."
Mấy chục đời sau, có người đi đạp vấp cục đá té ngã, bèn tức tối chửi rủa, bất ngờ đọc được mấy câu thơ khắc trên mặt đá như sau :
" Tài đâu toan những vá trời,
Uổng công đày xuống cõi đời bấy lâu.
Từ kiếp trước đến kiếp sau.
Biết nhờ ai chép mấy câu truyền kỳ ?"
Tương truyền cục đá ấy thác sanh công tử Giả Bảo Ngọc, trước giàu sang phú quý gái đẹp phủ vây, sau thất cơ lỡ vận đói đi ăn mày, chết rũ xương lai hoàn cục đá. Cục đá giả ngọc quý đen điu ấy đặt đâu thời đó sanh sự núi đổ đất sập, mở ra thời tàn mạt suy thoái lụn bai thê thảm. Thiên hạ đặt tên cho cục đá là "đá mộng Hồng Lâu", rồi khắc đôi câu đối :
" Giả bảo là Chân, chân cũng giả
Không làm ra Có, có rồi không ! "
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
Bom nổ chậm.
Bom nổ chậm là bom ném xuống không nổ ngay tại chỗ mà mai phục chờ thời, buồn lên cơ hội nó mới nổ. Cái sự chậm chạp không dự báo bao giờ nổ, mới gây ra những sợ hãi đợi chờ căng cơ quanh quẩn mấy chỗ bom nằm. Nhiều khi tưởng chưa nổ thì nó nổ, tưởng nó nổ đợi cả tuần cả tháng nó vẫn chưa thèm nổ...
Xưa kia, đường mòn HCM trường kỳ năm tháng hàng đoàn xe made in Nga Tàu chở võ khí bom mìn tạc đạn vào Nam pháo kích gài mìn đốt làng phá xóm "giải phóng đồng bào". Miền Nam VN được Mỹ đồng minh hỗ trợ ném xuống vô số bom nổ chậm ven đường ngăn xe chận pháo, ấy quân CS vẫn ồ ạt hành quân Nam tiến không ngừng không nghỉ.
Thời hòa bình, "bom nổ chậm" thứ thiệt rơi quên lãng, còn cái từ cũ nó bèn ý nghĩa mới.
Sanh con gái nuôi lớn khôn mười sáu, mười bảy thời Internet, ngoài sự sợ hãi sức mạnh "force or violence or assassination" chúng nó, quý vị phụ huynh máu vô sản hung nô còn lo âu bọn bẻ gảy sừng trâu ôm nguyên khối bom nổ chậm cho phát nổ khi nào không biết, bèn dụng mưu vu oan giá họa, tháo ngòi nổ ngăn ngừa ngay mấy đứa con gái.
Than ôi ! Tuyệt tác đóa hoa vô thường cơ thể, bom nổ chậm hay cô Tấm vệ nữ phước báu trời ban cho ấm cúng cửa nhà, thảy do nhân tâm khởi phát. May nhờ rủi chịu ấy duyên nghiệp mỗi nhà.
- Minh họa một "bom nổ chậm" thời nay có thể gây "nguy hiểm !"
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012
Con đường hiu quạnh.
Con đường hiu quạnh, con đường không thấy ai đi nên con đường buồn đời bạc bẽo.
Chộn rộn dăm ba bữa, con đường vội vã mở chiêu dụ mời mọc thiên hạ vô đi lên đi xuống những tưởng sự ồ ạt kéo tới, ai có ngờ đâu sự thể.
Tư bề chào xáo đường phèn đường ngọt là đường chết ruồi dụ dỗ, là đường ngõ cụt vực sâu mạo danh giả dạng, là con đường vô duyên vô cớ vô nợ vô cùng.
Thi thoảng năm chừng mười họa cả tháng, thấy một xe cóc leo qua mệt mõi chẳng đặng dừng núi đồi heo hút, đường buồn số phận đìu hiu.
Người ta đồ rằng con đường ấy làm không phải để cho mấy ông già lọc cọc xe chở chuối nhu cầu rộng rãi qua lại, mà làm cho bọn đặc vụ mai phục mấy lớp người nhẹ dạ cả tin.
Thời thiên hạ ít có sự tin người bởi sống trong một xã hội đầy ắp lừa đảo, bịp bợm, phỉnh hại nhau : cả tin thời chỉ có chết. Tâm lý lũ chúng sanh rỉ tai hùa theo cái đồn thổi mộc mạc đường ấy đi không chết cũng bị thương, đương sự tẩy chay toàn diện thê thiếc.
Người ta bèn đặt cái máy bộ đếm thống kê "khách tham gia giao thông" đi qua thử xem. Nhác trông máy đếm hoạt động tốt cứ luôn báo ra mấy chữ ngao ngán " Hiện có 1 thành viên và 0 khách đi lại - Thành viên : Admin the way - Kỷ lục: Có 1 người dẫn bầy bò đi qua đoạn rộng nhất vào 21-12-2010 lúc 09h04. "
Đường mở ra rộng thênh thang cả chục thước, kỷ lục có một người và một bọn bò đi vào cái ngày trước dự kiến thế tận Maya hai năm về trước chưa bị phá, xem ra cũng bớt phần hiu quạnh đỡ tủi cho công lao nào kiến tạo cực khổ.
Nhiều con đường xôn xao chật chội, chen lấn chà đạp tơi bời khói lửa, ô nhiễm bụi bặm rác rưới, trộm cướp lạng lách bẩy đinh bẩy thép nguy hiểm vô cùng, ấy thiên hạ kéo nhau ào ạt đi, càng lúc càng đông thêm đông lắm. "Tấp tểnh người đi tớ cũng đi", người đi chỗ nào tớ đi chỗ ấy, ngó vô vai kẻ trước cứ thế mà theo.
Đường đi không đến, đường vô ngõ cụt, đường dẫn hết xuống hố, đường về quê mẹ, đường tới quê cha, đường đạp xe về quê bác, đường có nhiều ngã ba; lối nào đông khỏi sợ sa hầm sập bẩy. Thế nên thiên hạ mới kéo đoàn kéo lũ mà đi vô mấy đường chật cả, để lại nhiều sự khác hiu quạnh thiệt buồn .
Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012
Xổ số đề.
Xóm nghèo đông đúc thời buổi kinh tế thị trường khủng hoảng, thất nghiệp tràn lan sanh ra sự đánh số đề cố quyết kiếm cho được tiền may rủi mà sống.
Số đề là cái hình thái ghi số hàng chục hằng trăm, ăn theo kết quả số kiến thiết nhà nước, mấy vị trùm đề chủ cái ăn được chịu chung. Ít con số thành ra dễ trúng. Trúng ít có trúng hơn sự trúng nhiều lại không bao giờ trúng, nên chi người đánh số ghi số đề vô cùng đông đúc, rầm rộ online số đề trung nam bắc.
Khoảng chiều hôm, người ta thấy quý vị ghi đề bày bàn bán số hoặc là lén lút vô nhà này ghé nhà nọ, ghi con ấy chép con kia, bán chịu bán thiếu bán dư bán đủ, dụ dỗ bà con nghèo nộp tiền mua hy vọng.
Hồi trước, xổ số kiến thiết quốc gia chỉ một lần quay số vào thứ năn hàng tuần. Dù cho số đề "công khai dân chủ" trên mấy góc trang báo "Miếu bà Đề", "Thần tài Đa kim", "Lục mạch Thần đề" số rồng số rắn số chó số mèo... thời "xã hội hóa xổ số đề" vẫn đỡ hơn ngày nay vô số kết quả quay số mở thưởng đài này đài nọ, tỉnh kia tỉnh khác.
Sinh viên nghèo quán trọ luận số kiếm tiền ăn học. Chị tiểu thương, anh xe thồ, bà bán bún đến mấy bà già quắc queo nghèo khó vài nghìn túi rách đều thích con rắn mê con rùa mà xùy tiền xương cốt mộng mị bạc bó.
Cùng thế kiếm tiền hay đơn sơ giải trí. Được ít mất nhiều, gỡ gạc cay cú hóa liều, nần nợ chồng chất. Cờ bạc bác thằng bần, thắng sanh sự rượu chè thua đổ trộm cắp, số phận điêu linh gia đình tan tác.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















