Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012
Nước "lạ" răn đe sau, nước ta đàn áp trước.
Theo tin BBC, ngày 10/12/2012, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao nước "lạ" Hồng Lỗi lên tiếng "yêu cầu Việt Nam đảm bảo an toàn cho công dân Trung Quốc" ngay sau đợt biểu tình ở "hai đầu cầu" Sài Gòn, Hà Nội.
Thành công cất hạ cánh máy bay chiến đấu tàu sân bay Liêu Ninh. Tập trận Không quân, tập trận Hải quân bắn đạn thật đổ bộ chiếm đảo rầm rộ. CNOOC mua lại được công ty Nexen với giá 15,1 tỷ đôla Mỹ, làm chủ công nghệ khoan dầu nước sâu. Các bước chuẩn bị đâu vào đấy, thừa thắng xông lên, "lạ" bèn bắt đầu biến hiện thực ý đồ ấp ủ.
Binh pháp có chiêu "hư hư thực thực". Nói đánh không đánh, không đánh mà tự nhiên thành. Nói không đánh lại đánh, xuất kỳ bất ý tập kích đánh chiếm trọn ổ. Nói đánh là đánh, để đối phương tưởng rằng hù dọa không đánh, chúng bất đề phòng.
Thượng kế giữ nước vì thế phải đủ hết phương án chuẩn bị đón "lạ" nó đánh.
Nước "lạ" đang dụng bài bản chiến tranh tâm lý răn đe dọa dẫm. Bày trò phân tích, lý sự, phát ngôn, báo mạng báo miệng, chánh thống phi chánh thống, cốt hù quý vị hèn hạ nhát gan phải sợ hãi đầu hàng sớm.
Thử nghe chúng nó "ngôn luận" mấy câu cho khỏi bất ngờ mù tịt kế thằng địch :
- "Nhằm đối phó với hành vi khiêu khích của Việt Nam tại biển Nam Trung Quốc, trước tiên là về cái tiền đề Việt Nam vượt qua biên giới thăm dò dầu mỏ, nếu sau khi đã cảnh cáo mà thấy vô hiệu, thì đương nhiên phải quyết đoán dùng mọi phương tiện cơ giới đánh chìm tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam.
Tại biển Nam Trung Quốc, Trung Quốc cần phải thay thế tàu hải giám và tàu đánh cá bằng hải quân và không quân để tuần tiễu, phải dùng pháo hạm để uy hiếp và đánh đòn thực sự..." ( Quân sự luận đàm - GS NHC dịch )
- "Việt Nam tham nhũng từ cơ sở đến đỉnh tầng. Công an Giao thông ở đây là mầu mỡ nhất, hai người một xe (xe môtô), thấy nơi nào là "đất phong thủy" thì dừng lại. Một ông ngăn chặn xe , ông kia thu tiền. Thông thường, bạn cho anh ta 2 trăm ngàn tiền phạt,họ chỉ đưa cho bạn vé phạt 50.000, nhưng thôi đó cũng là tốt, như tôi lái xe mà không có bằng lái xe, đã bị tù chung thân từ lâu.
Riêng Hải quan thì hết nói, vì là làm mậu dịch, đút lót ăn tiền thì thôi, nhưng toàn là óc heo, thôi không nói nữa.
Hà Nội, có rất nhiều tình nhân của các ông quan chức cao sống trong cùng một khu vực với tôi, xe hơi, đồng hồ, bao bì, toàn là những danh hiệu cao cấp tôi đã thấy rất nhiều. Có những cái mà ở Quảng Châu còn chưa có. Dự trữ ngoại hối quốc gia ? Ước tính là không. Nếu có cũng bị số người này ăn hết phân nửa.
Đây không có tiềm năng, tiền bạc không có tín dụng, cải cách thì "họa hổ thành miêu", quân lực thì kiêu cao, tham nhũng dân đen nhìn thấy phổ biến khắp mọi nơi. Lấy gì ra để chiến đấu với Trung Quốc ? Trừ phi đế quốc Mỹ sẵn sàng chịu tổn thương cho Việt Nam. Ngoài ra tôi thực sự không thể tìm thấy một tư cách nào để "toàn đảng, toàn quân và toàn dân" chống lại với Trung Quốc.
Hầu hết những người trẻ tuổi ở Việt Nam muốn có một cuộc sống thoải mái. Trong thành phố Hà Nội sẽ tìm thấy rất nhiều câu lạc bộ đêm, những quán bar đồi truỵ . Vào đêm, nhiều thiếu nữ mặc áo quần hở hang lai vãng không về.
Đừng đánh nhau ! Sự mâu thuẩn nội bộ của nước này đang ngày càng kích hóa, chỉ có những cách mạng hoa XXX gì đó mới đem lại sự bình tỉnh và nguôi dần sự giận dữ cho mọi người. Còn đánh ? thì kinh tế biển hơn tổng GDP một nửa của đất nước này cùng với những đảo biển sẽ quy nạp cho thiên triều chúng tôi. Tổn thất về quân sự không nói, riêng mất mát về kinh tế dầu hỏa cũng đã khiến nước này kiệt quệ. Tôi không biết, nếu đánh xong, nước này biết tìm ai để vay nợ? Làm thế nào để duy trì sức mạnh trong nước ?
Có lẽ, tình trạng của đất nước này, tôi cho rằng có thể không tồi tệ như tôi đã nghe. Nhưng Việt Nam đang đối mặt với sự mâu thuẫn nội bộ và sẽ phức tạp, ngoan cố hơn nước tôi.
Giờ đây, tình trạng của VN chỉ còn sự lựa chọn duy nhất: chống ngoại trước an nội sau, hay là an nội trước rồi chống ngoại sau. Quyền phát ngôn không nằm ở phía Việt Nam, Trung Quốc muốn trừng phạt ai là người đó sẽ bị trừng phạt. Trung Quốc muốn tiếp tục hướng tới phát triển nhanh chóng trong hòa bình, chỉ cần đánh sụp tài chính nước đó, khỏi cần chiến tranh làm gì.
Vì thế, cái hô hào là "con Hổ mới châu Á" : đợi khi nào đường cao tốc của bạn dài bằng một tỉnh Quảng Đông của chúng tôi hãy nói. Còn "sự quyết tâm của toàn đảng, toàn quân, toàn dân" : đợi khi nào dân số tương đương với một tỉnh Tứ Xuyên rồi hãy nói. Còn cái gọi là "đánh thắng đế quốc Mỹ" : chờ khi nào đánh tới gần Bắc Kinh 100 cây số hãy nói. Còn cái gì viện trợ của Xã hội Quốc tế : chờ khi nào chủ tịch của bạn do dân bầu ra hãy nói.
Mượn một câu trong bộ phim, "chơi hay không chơi, thất bại đã thấy rõ ràng". Việt Nam, bạn tự tìm ngay sự trả lời cho chính mình..." ( Lấy gì để đánh Trung Quốc ? - SiNA, ĐLB )
Lời bàn luận :
Nghìn năm trước, sứ giả Nguyên Mông "uốn lưỡi cú diều để mắng chửi triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ", quý vị anh hùng nhà Trần đối sách đâu có sợ. "Xin Bệ hạ chém đầu thần rồi hãy hàng !", "Đầu thần chưa rơi xuống đất, xin Bệ hạ đừng lo !", "Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc !". Những lời nói ấy nức lòng dân tạo ra sóng Bạch Đằng mà đánh tan giặc mạnh.
Nghìn năm sau, vật đổi sao dời, hậu sanh hèn hạ sợ hãi lắm mấy dọa dẫm răn đe của "lạ", coi những người yêu nước mình "do bọn phản động giật dây !" rồi đưa hết vô "trại phục hồi nhân phẩm" sỉ nhục.
Nước "lạ" ngạn ngữ rằng "kẻ nịnh là kẻ phản trắc". Nịnh bợ ngoại bang, đàn áp lại đồng bào của mình, tưởng "thiên triều đặc cách ơn huệ" để rồi bị chém, thật là dại dột. Bạc nhược quỵ lụy ngoại bang tạo cái chất xúc tác kích thích nó ra tay gấp gáp bởi "không lấy nước yếu hèn sẽ bị trời tru đất diệt" cũng châm ngôn bành trướng nhà nòi.
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
Tượng đồng to vĩ đại.
Cao nguyên Trung phần, tỉnh Gia Lai mới đúc tượng đồng to vĩ đại, đạt nhiều kỷ lục cao cấp ngoại hạng sự đúc đồ đồng.
Lăng tẩm đền thờ, nhà sàn hồ cá, bảo tàng lưu niệm, tượng đá đất nung, thạch cao cốt sắt cho đến tên đường tên sá... của ông Hồ trãi dài Bắc Nam, trên rừng xuống dưới biển, có vẻ không đủ số đo tầm cở. Nay đúc thêm tượng đồng to vĩ đại, không ngoài mục đích tôn sùng khai canh đảng trưởng.
Gần đây, ngoài sự xây cất "quần thể anh chị em", trùng tu mả táng mả dời ông bà cha mẹ, xây điện "bác" trên đầu đền thờ quốc tổ Hùng Vương, nổi đình nổi đám nhất là cái việc đúc tượng đồng này.
Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai, ông Phạm Thế Dũng, kiêm "Chủ tịch Hội đồng nghệ thuật công trình Tượng đài Bác Hồ" thông tin cho biết , thể theo "nguyện vọng tha thiết" của nhân dân và đảng bộ tỉnh mong rước bác về Tây nguyên, bộ Chánh trị đã đồng ý cho tỉnh Gia Lai được dựng tượng Bác Hồ, đặt tại Quảng trường Đại Đoàn Kết tỉnh Gia Lai.
- "Quảng trường có diện tích hơn 2ha gồm nhiều cụm công trình khác nhau, chính diện là Tượng đài Bác cao 10,8m, đế tượng cao 4,5m, nặng gần 16 tấn được áp dụng công nghệ gò, ép bằng đồng nguyên chất lần đầu tiên sử dụng tại Việt Nam."
- " Tượng Bác được làm theo công nghệ mới bằng phương pháp gò, hàn có sức chống chịu gió giật cấp 15 với vận tốc 200km/h, gió xoáy cấp 12, động đất ở 8 độ Richter và sức chịu nhiệt lên đến 900C ! Tượng sẽ vĩnh viễn tồn tại không mục nát sụp đổ, cần năm năm bảo dưỡng một lần
- " Tổng kinh phí đầu tư xây dựng toàn bộ quảng trường được phê duyệt là 198,264 tỷ đồng (đã tính toán khâu trượt giá), trong đó kinh phí T.Ư 130 tỷ đồng còn lại là nguồn vốn của địa phương. Phần xây dựng 104,875 tỷ đồng, số còn lại chi cho công tác mỹ thuật và các chi phí khác..."
Đồng là thứ kim loại chủ chốt dùng chế ra đạn súng bắn hoặc để đúc chuông, đúc tượng, đúc chư tiên thánh phật đồ thờ. Xưa chiến tranh, thiếu đồng đúc đạn, vô số tượng đồng trưng dụng nấu chảy cung cấp các công binh xưởng. Nay hòa bình, lấy đồng đem đúc tượng Bác cũng là điều thế gian gọi "luân hồi chu chuyển". Trông thấy cái tượng đồng to vĩ đại, cao lớn sáng choang, trơ trọi đứng giơ tay chỉ chân, chi phí lên đến cả hai trăm nghìn triệu, dân chúng miền cao Tây nguyên bèn lấy làm cảm động sung sướng lắm !
Tố Hữu, chuyên gia sản xuất thơ nịnh bợ bác đảng, có câu rằng :
" Bác để tình thương cho chúng con.
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son.
Mong manh áo vải hồn muôn trượng.
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn..."
Tượng đồng chế độ hút máu dân lấy tiền đem đúc bác, tạo cơ hội xẻo xà kiếm chác. Những "mong manh áo vải" thời nay là của "những đưa trẻ vùng cao tím tái, lấm lem trong giá lạnh", cơm cũng không có mà ăn.
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012
Hoa hậu mông.
Bên nước Brazil vừa tổ chức thi "Hoa hậu mông", gọi là "Miss Bumbum".
Tại xứ châu Nam Mỹ nổi danh đệ nhất đá bóng cùng vũ điệu Lambada ngoáy mông lắc đít dữ dội này, cái mông là nét "đặc trưng văn hóa đặc sắc". Thế nên thường niên chiếu lệ, nhà tổ chức bèn bày cuộc để quý cô Brazil thi đấu đọ mông với nhau.
Giai nhân nào cái mông đẹp nhất được vinh danh "Miss Bumbum" của năm sẽ nhận tiền thưởng hậu hĩnh.
Quý ông Cacau Oliver đại diện ban tổ chức nói : " Khí hậu nhiệt đới cùng văn hóa đa chủng Brazil giúp con gái nước tôi sở hữu vòng 3 đẹp nhất thế giới. Cái mông là một phần của cơ thể phụ nữ, cả thế giới đều thấy ngưỡng mộ, nên chi cuộc thi tái khẳng định điều này, tôn vinh thêm một vẻ đẹp nữ tính".
Các người đẹp thi đều phải tập luyện khổ công trong mấy phòng tập thể dục, đi lướt sóng hay nhảy nhót trong rừng để cho "mặt hậu" của họ săn chắc mỹ lệ.
Đêm chung kết "Miss Bumbum" đã diễn ra tối 1/12/2012 tại một khách sạn ở São Paulo.
Trước ban giám khảo gồm 6 vị nữ và 5 vị nam, người đẹp Carine Felizardo (25 tuổi) đến từ bang Para đã giành được ngôi "Hoa hậu mông".
Andressa Urach (25 tuổi) bang Santa Catarina đoạt giải nhì và Camila Vernaglia (21 tuổi) ở thành phố Sao Paulo đoạt giải ba.
Carine Felizardo cho biết: "Tôi choáng ngợp, rất rất hạnh phúc. Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới những người bình chọn, những người tin tưởng ở tôi, gia đình, bạn bè của tôi. Tôi cũng rất tự hào với cái "Bumbum" của mình, tự hào đại diện mông đẹp cho phụ nữ Brazil "
Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012
"Phan, Lâm mãi quốc - Triều đình khi dân !"
Thế kỷ XIX, nước Nam bế môn quan tỏa, dân chúng nghiệp chướng đói rách tơi bời thê thảm, nổi dậy như bầy ong vỡ tổ. "Đảng trưởng" Tự Đức và "Nhà nước Huế" chủ trương "tiêu diệt thế lực thù địch", cố giữ lấy chế độ lỗi thời triều đình vạn tuế cho quan chức thỏa thuê phè phỡn suốt đời.
Liên quân Pháp, Tây Ban Nha dòm ngó nước Nam suy yếu, bèn hè nhau viễn chinh xâm lược. Chúng đánh phá Đà Nẵng rồi bỏ vô Nam mưu chiếm Gia Định.
Tướng Nguyễn Tri Phương lập đại đồn Kỳ Hòa chống giữ. Sức yếu thế nhược, thành ra ngài liên tiếp thua trận mất đất.
" Quân Pháp và quân Y Pha Nho ở Sài gòn lúc bấy giờ chỉ có độ 1.000 người mà quân của Việt Nam ta thì có đến hơn một vạn người. Nhưng mà quân ta đã không luyện tập, lại không có súng ống như quân Tây. Mình chỉ có mấy khẩu súng cổ, bắn bằng đá lửa, đi xa độ 250 hay là 300 thước tây là cùng; còn súng đại bác thì toàn là súng nạp tiền mà bắn mười phát không đậu một. Lấy những quân lính ấy, những khí giới ấy mà đối địch với quân đã lập theo lối mới, thì đánh làm sao được. Bởi vậy cho nên xem trận đồ của Việt Nam ta từ đầu cho đến cuối, chỉ có cách đào hầm đào hố để làm thế thủ, chứ không bao giờ có thế công, mà người Tây thì lợi cả công lẫn thủ."
Quân Pháp vì thế hạ được đồn Kỳ Hoà, chiếm tỉnh Định Tường rồi vết dầu loang ra chiếm tiếp Biên Hòa, Vĩnh Long. Quan quân "chánh quy" triều đình bỏ chạy, dân chúng nghĩa quân khắp nơi tự động tiêu thổ kháng chiến, chống Tây xâm lược.
Bấy giờ miền Bắc, vô số "giặc giả" nhân cơ hội, kích thích dân chúng khởi nghĩa lật đổ nhà nước, tạo ra thế gọng kìm Nam Bắc khiến vua quan phải bạc tóc đối phó.
Triều đình Tự Đức chọn con đường bán nước hòa giặc, rảnh tay đối phó dân chúng cứu nguy chế độ. Hai đại quan Phan Thanh Giản (Tổng tài quốc sử quán), Lâm Duy Hiệp (Binh bộ thượng thơ), nhà vua sai cử vô Nam nghị hòa khiến bọn Pháp cũng ngạc nhiên sung sướng. Nhâm Tuất hòa ước (1862) ký kết, ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) chủ quyền "Đại Pháp", nước Nam phải nộp thêm 4 triệu franc chiến phí. Đổi lại, Pháp giao trả Vĩnh Long để ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ vẫn thuộc triều đình.
Hòa ước Nhâm Tuất làm dân chúng sôi sục căm tức. Phan Thanh Giản , Lâm Duy Hiệp hóa ra hai kẻ mãi quốc cầu vinh. Triều đình xoa dịu dân bằng cách nghị tội Lâm, Phan.
Lâm bị tước phẩm hàm, uất ức mà chết. Riêng Phan được triều đình cử đi sứ Paris lập công "chuộc lại ba tỉnh".
Phái đoàn bộ ba Phan Thanh Giản, Phạm Phú Thứ, Ngụy Khắc Đản đi sứ đến Tây kinh, gặp lúc "Pháp hoàng Nã Phá Luân đệ tam" đi nghỉ mát, đành ăn chờ ở chực sau một tháng mới gặp. Pháp hoàng vui vẻ ghi nhận ý kiến, hẹn đình nghị rồi mới sẽ đáp từ sau đó.
Ba sứ đáp tàu thủy lênh đênh về nước. Phan Thanh Giản nhiệm sở trấn thủ tỉnh Vĩnh Long. Quân Pháp ổn định cai trị miền Đông xong xả bèn đánh chiếm tiếp ba tỉnh miền Tây Nam kỳ là Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên.
Đáng ra, quân triều đình phải kế sách hợp lực cùng dân chúng tiêu thổ kháng chiến, quân dân một lòng họa may cầm chân giặc giữ nước. Thế nhưng họ Phan chưa đánh đã thua, còn hối hả giục quân sĩ nộp hết thành trì cho bọn xâm lược, rồi uống thuốc độc tự sát !
Hậu sanh cụ Phan "mãi quốc" sau này có ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng nước VN CS, góp công đổi mới làm cho cuộc sống dân chúng dưới trào này bớt đi phần khốn khó. Cụ Phan "mãi quốc" được giới sử học "cách mệnh" xóa đi tội đồ bán nước, lý do mất nước "tất yếu lịch sử", cụ dâng đất cho giặc chỉ cầu mong dân được an ổn sống đời nô lệ, nên cũng gọi là có lòng yêu nước thương dân !
Đất nước nào cũng vậy, có lòng yêu nước mới sanh ra tinh thần giữ nước. Có giữ được nước mới còn tên quốc gia dân tộc mình để mà gọi. Chế độ cầm quyền của dân, do dân, vì dân thời sẽ đứng về phía dân, cùng toàn dân "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", sanh ra sức mạnh giữ nước. Nhà nước nào ở trong tay bọn bán nước buôn dân, mưu cuộc sống vinh thân phì gia, thời chúng nó sẽ sẵn sàng mãi quốc cầu vinh, viện dẫn vô vàm lý tro lý trấu. Ngẫm nghĩ sai một ly đi xa một dặm, "Phan, Lâm mãi quốc, triều đình khi dân" di họa ra, dân chúng sau này theo cụ Phan Bội Châu, "xối máu nóng rửa vết dơ nô lệ" rồi để cơ hội CS nắm quyền.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















