Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Quý Tỵ rắn nước.


Triết lý China nói Quý Tỵ con rắn nước vì thiên can Quý thuộc thủy, địa chi Tỵ về hỏa, nên chi năm nay con rắn nước "bốc lửa" thuỷ xà.
Thiên can lộ thấy, địa chi tàng độn âm thầm. Thấy nước lạnh âm nhu mà thực lòng lửa sôi sùng sục. Thuỷ hỏa giao tranh, thuỷ nhiều dập hỏa, hỏa nhiều diệt thủy, năm rắn nước bốc khí độc kích xốc vợ chồng bất hòa, anh em giao đấu, bạn bè chia rẽ, con cháu phân tranh, quậy phá tùm lum.
Tự xưa, ngài Lê Quý Đôn trí tuệ siêu phàm cảm xúc mấy câu "sấm sét".
" Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà !
Rắn đầu biếng học quyết không tha
Thẹn đèn, hổ lửa đau lòng mẹ
Nay thét, mai gầm rát cổ cha..."
Liu điu là con rắn nước, thuộc nòi giống "chiến tranh nhân dân", hay luồn lọt bò lủi bờ bụi khe hồ ven suối ven sông, trầm thủy bắt ếch bắt cá. Liu điu sợ hổ mang. Rắn lớn thích nuốt rắn bé cướp địa bàn thủy lộ, đuổi liu điu chịu không thấu chạy dài


Nhà tương lai học dự báo năm nay về phía Đông có họa hại tam sát. Sông bể ao hồ dậy sóng, thiên tử rồng lâu ngày mềm dẻo chuẩn bị nay ra đòn cứng rắn. Tên lửa tầm xa, tầm ngắn, tầm vừa đồng loạt khai hỏa, mở màn thủy chiến xâm lược. Liu điu giống nhà lấy nhu thắng cương, lấy nhược thắng cường luồn lọt đối sách, lòng sôi sục. Thế chẳng đặng dừng, buộc phải làm một trận ngụ ngôn.
" Hổ Mang đói ăn ra ao kiếm cá. Rắn nước trong ao rất bực tức vì "đồng ý thức hệ" đã xâm phạm lãnh địa, bèn đấu lý làm cho ra lẽ.
Hai bên to tiếng cãi lộn rồi cuối cùng giải quyết bằng sức mạnh. Bên nào thắng sẽ được quyền cai quản ven bờ dưới nước được "khai thác nguồn lợi".
Rắn nước tìm đồng minh dựa vô Ếch, Nhái. Ai ngờ Ếch, Nhái dẫu sợ Hổ Mang, vẫn quá ghét Rắn nước "ý thức hệ", nên bề ngoài ra vẻ giúp sức liu điu, bên trong sẵn riêng bài vở.
Trận chiến bắt đầu. Hổ mang dội bão lửa xuống đầu độc cô rắn nước.
Rắn nước nhỏ đuối thế, liếc mắt ngó ngoái Ếch, Nhái. Nào ngờ hai bạn chỉ đứng ngoài to mồm cổ vũ chớ không chịu vào cuộc.
Rắn nước thua to, bỏ của chạy lấy thân, lẩn lút lủi trốn rồi tìm trách móc Ếch, Nhái. Hai bạn bèn mà rằng :
"Bạn ơi ! Chúng tôi đã cố sức giúp rồi ấy chứ. Bạn không nghe chúng tôi gào "cổ võ" khản cả tiếng đó sao ?. Ếch, Nhái chúng tôi khi động binh giúp bạn chỉ dùng mồm chớ biết lấy chi mà giúp... "


Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Cái sự lạ.


Lệ thường ngày vô "mấy trang xấu" đọc tin "ba láp", bình thản chuyện đời chánh trị "làm chi được", ơn trên mưa móc đảng bác trơ trơ nóng lạnh, ngụm cafe đắng nay sáng bỗng dưng sặt sụa. Lạ quá. Tha tù Lê Công Định. Đảng trưởng hạ đàn đảng xuống sau tổ quốc đất trời. Trí thức VN trao kiến nghị, đòi đa nguyên đa đảng, mỹ miều "ta cả ấy mà"...
Bốn mươi lăm năm xưa Mậu Thân. Miền Nam dân chúng đang bày biện hương hoa quả phẩm nhớ ơn tổ tiên, cầu mong an lành năm mới, đạn pháo bất ngờ dội xuống đầu. Hồ Chí Minh phát lệnh tổng công kích. Bàn thờ Phật, ông bà ngày tết, gia chủ cúi lạy niêm hương trúng thuốc nổ. Tiền nhân hậu nhân, bánh chưng bánh tét, trà nhang mứt món trộn lẫn máu người, tung tóe la khóc mừng đảng mừng xuân.
Chưa hết. Vành khăn sô trắng sót lại bị lũ theo đóm ăn tàn tư thù tư oán "nổi dậy", vô vàm bất hạnh bắt đem chôn sống, chết oan rùng rợn.


Mấy chục năm rồi qua. Cái chủ thuyết điên loạn trở về vị trí của nó. Dân chúng tởm lợm vứt bỏ từ lâu, còn cái "giương cao cờ" thực là một thứ giấy dán tường dú diếm mấy cái điều chờ  ngày lột mặt. "Giai cấp tư sản" nay một lòng ủng hộ đảng ta, bọn vô sản lại vạ vật chửi bới dữ dội "đội tiên phong gương mẫu". Cái điều trái khoáy buồn cười dẫu hai tay tổ mác lê phục sanh cũng bó tay lý thuyết.
Tín hiệu lạ, trí thức VN "nguyên, cựu" sau khi con cháu "an bề gia thất", bèn ý thức trách nhiệm với nước, xắn tay áo lên dấn thân "đòi" để kịp trước giờ quy hồi lòng đất. Mặc niệm cho lũ lưu manh lấy dao búa mác lưỡi lê "trị nước", e rằng cái ngày "Chiêm Thành quả báo" chắc không xa nên phút chót phải hành động còn hơn sự không bao giờ.
Có điều. Thân phận trí thức vốn như đồ thải loại nếu như không chịu cúi quỳ. Hằng loạt chất xám hồi chiến tranh đã trả giá mạng sống, nay không ít đếm lịch trong tù, dẫu chỉ mong một sự thay đổi bình thường, đa nguyên đa đảng để chống được lạm quyền tham nhũng, để hòa nhập thế giới văn minh, để trí tuệ VN điều kiện phát huy đúng sức. Rồi quá nhiều trí thức điếm bu chế độ này kiếm ăn không xuể. Dân chúng thờ ơ. Rồi những mưu kế " đồng thuận duy nhất đảng", "quân đội bảo vệ đảng" tránh nguy cơ "vết xe đổ"... cũng đã rõ. Nghĩ rằng, cái sự lạ ra vẻ "bắt chước Miến Điện", thực chất là nới dây ra để cột lại cho chắc...


Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Hoa mai vàng mơ.


Xưa nhà trồng nhiều cây mai vàng mơ. Đất đai khô cằn đá sỏi thành ra yêu mai trồng mai, mai cất đầu không nổi. Tính chuyện bón phân chăm chút mai như mấy nhà vườn chuyên gia mai tết, ấy cái dự tính bắt tay vô "kinh tế nông dân" cứ định để mãi hoài, rồi bất ngờ tết đến, ra vườn mai xơ rơ xác rác cố tìm một bông gọi là lưu niệm cũng khó.
Hoa mai vàng nở báo hiệu tất niên chung cuộc. Vàng thuộc thổ, năm cánh ngũ hoàng. Cái tánh chất vua chúa mai hoa cụ đồ đê thủ bái thuần túy rồi rước họa. Đất làm bà mẹ của kim. Kim sanh thuỷ, thuỷ mọc mộc, mộc cháy hoả, hỏa về đất. Chu kỳ thiên định đất đai làm đầu nên chi mới sanh sự hoàng đế, hoàng bào, hoàng cung, hoàng tộc, hoàng thân quốc thích dây mơ rễ má vàng ròn vàng rực.


Phạm Duy đương thời nhạc phẩm Huyền sử ca, mấy lời đất nước hay vô cùng.
" Ngày xưa khi anh vừa khóc chào đời. Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời. Đặt tên cho anh, anh là quốc. Đặt tên cho anh, anh là nước. Đặt tên cho người, đặt tình yêu nước vào nôi. Rồi anh nâng cao tổ quốc vào lòng. Tuổi xanh vương trong lửa máu ngụt trời. Việt Nam đang sôi, sôi lòng nước. Việt Nam đang sôi, sôi lòng quốc. Việt Nam đang đòi, tự do hạnh phúc giống nòi...
Rồi anh đi theo đường đã đã vạch rồi. Tượng trên, không gian ủ ấp hình hài. Đời sinh ra ta, ta là cát. Đời đưa ta đi, ta về đất. Và anh đã về, một chiều anh đã về quê..."
Kẻ tài hoa nặng tình với nước với người cuối đời về quê nằm giữa lòng đất mẹ. Phạm Phú Quốc hy sinh có bài ca hay, Phạm Duy mất, đất nước còn đầy màu đỏ.
Ngày cuối năm, mai vàng nở sớm, cánh hoa rơi đầy cội, nghe xưa lời thấy ngậm ngùi.

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Đưa ba ông Táo.


Nguyên thủy cổ đại, người ta bếp lửa giản dị, kê ba cục đá túm tụm đặt cái nồi đất đốt lửa lên là ra bếp núc lo ăn lo uống.
Mấy ngàn năm nhờ "sáng suốt" chỉ đạo, thiên hạ văn minh lấy cục đất sét nhồi nặn cắn cắt ba cục gạch cong cong bầu bầu nung ba ông đầu rau thay mấy cục đá. Ba ông sau gọi ba ông Táo, được tôn vinh thánh thần ra ông vua Bếp.
Giàu ba bữa nghèo cũng đỏ lửa ba lần. Bếp lạnh tro tàn vua bếp đói thời người ta cũng đói. Lo cái nồi khỏi úp cũng là lo vua bếp phải sống trị vì nhà bếp. Trẻ ít sợ úp om bởi có sức bon chen kiếm chác, già phải cố thủ sổ hưu bòn tiền gạo đặng vua bếp đỏ lửa.


Dĩ thực vi thiên, thiên hạ lấy ăn làm trời. Vô bếp gặp ba ông táo cũng như gặp ông Trời. Chuyện ngắn chuyện dài, chuyện cười khóc buồn vui vợ chồng thổ lộ trong bếp, nên chi gia sự thăng trầm thất bại hay "đại thắng mùa xuân", ba ông Táo ngóng nghe biết hết. Biết nhiều đầy ắp lổ tai không chứa nổi, cuối năm Táo cáo hết nhiệm kỳ, lấy cớ đi lên Trời báo cáo gia sự, tẩu thoát cho Táo mới thay Táo cũ.
Đành đoạn chuyện người đời tệ bạc. Vua bếp ba cục đất sét lên chầu Trời mà buổi tiệc ly tiễn chân đa phần đạm bạc. Phú gia phú trưởng giả thì ít, bần gia bần mạt chúng quá sức nhiều. Vua Táo mấy chục triệu kéo nhau đi báo cáo. Táo giàu hia thượng tọa cá chép vàng đỏ, túi vàng bạc lộ phí hả hê. Táo ăn mày không xu dính túi, dép đứt quai chân đất, lang thang rạc cẳng chen chúc biết bao giờ đặng tới. E đành bỏ cuộc lên trời...