Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Người rừng Quảng Ngãi.


"Homo sapiens" nay thêm nhiều thứ người đặc sắc. Người dơi, người nhện, người cá, người sói, người lợn, người gỗ, người sắt. Nước Nam từng lừng danh với "người cộng sản", mới đây thêm có "người chạy", "người rừng".
"Người chạy" là người chạy bộ cố sức theo chiếc xe chở cầu thủ ngoại. Trước mệt sau sướng, được cho qua Anh quốc chơi vài hôm, "Người chạy" về nước rồi bỏ chạy lại đi, ít ai để ý. Riêng về cái chuyện "Người rừng Quảng Ngãi" thì cảm động lắm.


Dailymail ngày 8/8/2013 đưa tin, có hai "người rừng" tại VN mới được giải cứu về với văn minh sau hơn 40 năm lẩn lút sống trong rừng rậm.
Năm 1972, nguyên bộ đội cộng sản Hồ Văn Thanh (người sắc tộc Cor ở Quảng Ngãi) bồng đứa con mới 1 tuổi là Hồ Văn Lang chạy vô rừng sâu núi Apon sinh sống, trốn khỏi xã hội bấy giờ chiến tranh tao loạn. (Sắc tộc Cor vốn có tên không họ, sau nghe lời cán bộ CS, mới lấy họ Hồ (Hồ Chí Minh), họ Phạm (Phạm Văn Đồng) đặt để cho đủ bộ danh tánh.
Bộ đội Thanh một mình làm chòi lá  trên cây cao tránh thú dữ. Ông lấy mảnh bom làm rìu rựa, đập dập vỏ cây làm áo khố; bắt chim chuột thú rừng côn trùng sâu bọ, hái trái cây rừng hoang dại mà ăn. Ông còn đi kiếm hạt giống dưa, lúa, bắp gieo trồng lấy lương thực.
Ông khoan gỗ lấy lửa vùi ủ mà dùng, biết trồng thuốc lá hút chống sương mưa lạnh lẽo.
Hai cha con nương tựa vào nhau, lẫn tránh cộng đồng, trốn thoát văn minh mà sống đời hoang dã giữa rừng thiêng nước độc, thích nghi hóa ra "Tarzan" núi rừng Quảng Ngãi.

 Chòi trên cây.
Dao, rìu chế tạo từ  mảnh bom.
Công cụ, soong nồi.
Giữa rừng sâu, hai cha con yên tâm "cộng sản nguyên thủy" hơn 40 năm, ông Thanh đã 82 tuổi. Gần đây, ông phải đau ốm nằm liệt trong chòi. Người con thì chỉ biết ngơ ngác, ngồi co ro cạnh bên bất lực, sợ hãi.
May thay, dân làng đã phát hiện, kịp thời lên rừng đưa cả hai về làng "tái hòa nhập".
Nhiều người ngạc nhiên sự vì sao hai cha con sống được từng ấy năm trong điều kiện cay nghiệt ở rừng đầy muỗi mòng rắn rết, sốt rét bệnh hoạn, thiếu thốn đói rét, mưa to bão lụt.
Câu trả lời đơn giản. Chánh là nhờ cái tình phụ tử thắm thiết hai cha con giữa núi rừng hoang vắng làm động lực sống. Nhờ vào cái thông minh tháo vát người cha, nhờ thêm kinh nghiệm thích nghi hoang dã di truyền sắc tộc mới nên được điều kỳ lạ.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Tục cúng cô hồn.


Tháng Bảy âm lịch dân gian gọi tháng cô hồn. Tục truyền khi trời bắt đầu mưa ngâu lành lạnh, tử tội lâu ngày chờ chết mới ra được pháp trường.
Sống tàn độc chết hóa ác ma. Đao phủ dẫu chọn tháng kim giờ ngọ cho tiêu vong âm khí, vô số họ ma quái vong linh cứ không si sứt.
Cô hồn các đảng đông đúc đêm đêm lang thang vất vưởng đầu làng cuối lộ, ngã ba ngã tư, cây thị cây bàng, lấy điều hù dọa dân chúng làm vui. Thiên hạ thấy thế làm sợ hãi lắm.
Quý vị thầy cúng hiểu tâm lý "âm dương", bèn bày cách giải đảng cô hồn dùng liệu pháp "cúng". Thầy bày biện lể vật, vàng mã châu báu, áo gạo muối, cau trầu rượu, cơm tươm tất. Thầy nhang đăng ngui ngút "triệu thỉnh" cô hồn các đảng, dâng lên "các quan" vị mỗi ít thành tâm. Chia năm xẻ bảy được vuông tròn.
Cô hồn hưởng đồ cúng hậu hĩnh bèn "đại xá thiên hạ" rồi tự giải tán, mỗi vị mỗi đường.


Đảng cô hồn giải tán, thiên hạ hết điều sợ hãi, được sự vui mừng phấn khởi lắm. Sự "cúng cô hồn" hiệu nghiệm, tiếng lành đồn xa, mỗi năm tháng Bẩy cô hồn, người ta bắt chước nhau tổ chức cúng nhà nhà xóm xóm. Vàng mã khói nhang thành lệ.
Tục "cúng cô hồn" dần dà phát triển nâng cao. Người ta thêm tục cúng "cô hồn sống", cầu cho dễ bề làm ăn lậu lạc. Nhà kinh doanh cúng cô hồn "cán bộ cục thuế". Các cơ quan cúng cô hồn bọn thanh tra. Nhà hàng massage, karaoke chuyên gia kinh doanh đĩ điếm cúng cô hồn bảo kê du đảng.
Cõi đời tạm bợ nhiều lắng lo sợ hãi. Người sống sợ người chết đã đành. Người sống còn sợ hãi người sống, đút lót cô hồn quyền lực kiếm sự bằng an.


Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Không thi cũng đỗ tú tài.


Cái lệ học trò nào lại không sợ thi sợ cử ? Sợ rớt thi học kỳ, thi rớt tốt nghiệp, quý trò ta mới phải lo học lo hành, thức suốt đêm hôm ra rả học bài cuốc kêu mùa hạ.
Thi rớt, đệ nhứt buồn là cái hỏng thi. Thi đỗ, đệ tứ sướng thiếu niên kim bảng quải danh thì. Học ngu thi rớt đau khổ, học giỏi thi đỗ mừng vui, cuộc phân tài cao thấp lắm người học phải có thi, không ngoài mục đích loại ngu chọn giỏi, tránh đi những trà trộn cào bằng vàng thau lẫn lộn, trừ đi được bọn bác sĩ "tài giỏi" chích mũi nào bệnh nhân chết mũi nấy.
Không phải thi vẫn đỗ, bọn học trò sẽ không còn lo lắng chăm chỉ học mà sẽ tụ chúng tác ương, rê rủ ăn chơi đàn đúm, vứt hết khổ luyện tài năng, học đòi theo "hot boy, hot girl".


Không thi không học có bằng, học trò sướng một, giáo viên sướng mười.
Xét tuyển theo "quá trình học tập", người "giáo viên nhân dân" tất được nhân dân "khệ nệ" cáp quà phong bì ồ ạt. Kẻ "xóa đói giảm nghèo" cho con ăn học đổi đời, không thể không ít nhiều lể vật cho các thầy "thi học kỳ giải khát". Quý vị cán bộ đảng "tường cao hào sâu" đương nhiên thời quá rộng rãi phong bao "em nó kính thầy".
Tội nghiệp bọn con nhà nghèo chăm chỉ, tự trọng, không lo lót thời lấy chi cho thầy "xoi xét tốt nghiệp". Tội nghiệp mấy nữ sinh mới lớn phải đối phó "gạ tình xét tốt nghiệp" sắp lan tràn "môi trường giáo dục đỏ". Tội nghiệp sự giáo dục nước Nam đang bị lũ "tiến sĩ" phá cho tan nát vì cái mưu mô xuất chiêu cứu cánh đám con cái nhà đảng đa chơi thiểu học hiên ngang được dịp xài "bằng thật"...


Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Cư trần lạc đạo.


Thái thượng hoàng Trần Nhân Tông cuối đời vào núi đá Quảng Ninh ẩn am tu luyện Thiền, ngài viết nhiều thơ phú cho hậu thế biết cái tư tưởng của ngài mà suy nghiệm.
Phú "Cư trần lạc đạo" mười hội tiếp nhau, tự đệ nhất hội đến đệ thập hộikệ vân.
Ít có người nào thuộc được cả bài phú, nhưng hầu hết thuộc lòng kệ vân ngắn gọn dễ hiểu. Bài kệ như sau :
                                        "Cư trần lạc đạo thả tùy duyên, 
                                          Cơ tắc san hề khốn tắc miên. 
                                          Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch, 
                                          Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền."
                                                                  *
                                         "Cõi trần vui đạo, hãy tùy duyên, 
                                           Đói cứ ăn no, mệt ngủ yên; 
                                           Báu sẵn trong nhà, thôi khỏi kiếm, 
                                           Vô tâm trước cảnh, hỏi gì Thiền."
                                                                         ( Huệ Chi dịch )