Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Cứu nạn kiểu Hàn.


Ngày 16/4/2014, xứ Đại Hàn xảy vụ chìm tàu vô vàm đau đớn.
Nguyên chiếc tàu vận chuyển Sewol, trọng lượng chừng 10.000 tấn (thân tàu 6.800 tấn, hàng hóa 2.000 tấn), chở 476 hành khách, trong số đó 323 học sinh trường Trung học Danwon đi du ngoạn, cùng chở thêm nhiều hàng hóa xe cộ trực chỉ từ thành phố Incheon đến hòn đảo Jeju nghỉ dưỡng.
Thuyền trưởng nghỉ phép khiến tàu Sewol trao tay lái hợp đồng Lee Jun-seok điều khiển.
Lúc 8h 50 sáng ngày 16, hành khách trên tàu giật mình nghe một tiếng rít lớn, sàn tàu rung bần bật rồi dừng hẳn. Ai nấy thảy đều lo sợ tàu đã va vấp phải đá ngầm.
Lái tàu Lee Jun-seok lúc đó đang ở phòng riêng nghỉ xả hơi. Lee đã giao cho nữ lái phụ Park Han-kyul 25 tuổi mới có 6 tháng hành nghề điều khiển con tàu. Y thị này chưa một lần đi qua khu vực biển vốn đầy sóng gió này, và đây cũng lần đầu tiên ả cầm lái chính..
Bấy giờ nữ phó Park Han-kyul thấy tàu đã chậm trễ vì trời sương mù dày đặt, ả bèn rú ga tăng tốc, rồi đột ngột bẻ lái đổi hướng.... Ầm một cái. Xe cộ hàng hóa bất ngờ trượt xiêu về một phía, tàu mất thăng bằng, nghiêng ngang nước biển tràn vào.



































Một phụ huynh học sinh ở nhà bỗng dưng nóng ruột, bèn điện thoại hỏi thầy hiệu phó trưởng đoàn du ngoạn Kang Min Kyu. Ông này cho biết tàu gặp sự cố lúc 8h50 và 8h55 tàu bắt đầu nghiêng dần. Vị phụ huynh vội vã báo tin khẩn ngay cho Tuần duyên Đại Hàn.
Đến 9h, lái tàu Sewol liên lạc với Trung tâm Dịch vụ Giao thông Tàu biển trên đảo Jindo báo tàu gặp nguy hiểm rồi xin chỉ thị thì được lệnh phải cho hành khách mặc áo phao và sơ tán khẩn cấp ngay vì thời gian không còn nhiều.
Tuy nhiên, lái tàu Lee Jun-seok phớt lờ việc sơ tán, còn thông báo ai đâu ngồi yên đó để tránh nguy hiểm lật tàu. Tội nghiệp các học sinh đã mặc áo phao rồi ngồi yên bấm béo điện thoại, không hiểu sự nguy khốn tàu sắp lật úp để mà đứng lên tìm cách tẩu thoát.
Hơn nửa tiếng "giờ vàng" trôi đi uổng phí. Vào 9h37, tàu Sewol đã lật nghiêng đến 60 độ. Bấy giờ thuyền trưởng gọi điện thoại cho bộ sậu 15 thủy thủ "tổ lái" để họ nhanh chóng xuống thuyền cứu hộ tẩu thoát trước, bỏ lại các hành khách lúc này quá khó khăn trèo khỏi con tàu đắm vì đô nghiêng đã lớn. Rõ ràng, việc luận tội thuyền trưởng và thủy thủ đoàn "đã lợi dụng hiểu biết của mình về cấu trúc của phà và phương tiện thông tin liên lạc dễ dàng hơn để tìm cách chạy thoát, giữ tính mạng cho mình mà không quan tâm đến việc giải cứu hành khách !" quá đúng.




Vào khoảng 10h23, tàu Sewol bắt đầu lật úp chìm xuống nước, chỉ còn trơ nổi chút mũi đít tàu màu xanh đậm. Máy bay, thuyền cứu nạn cùng đội cứu hộ kết hợp một số hành khách quên mình, đã nổ lực cứu được hơn 150 người an toàn tánh mạng. Số nạn nhân ngoài vài ba xác chết tìm thấy quanh tàu, gần 300 hành khách đã bị nhốt chặt trong các phòng dưới chiếc tàu đầy nước.
Chiếc tàu chìm Sewol trôi dạt lên phía Bắc, đội cứu nạn gắn một số phao bơm hơi vào để ngăn cản nó chìm sâu hơn. Chánh phủ Hàn Quốc điều các cần trục cỡ lớn gồm 2 cần trục 3.600 tấn, 2 cần trục 2.000 tấn, cộng thêm một siêu cần trục nổi lớn nhất Hàn Quốc 8.000 tấn cũng được triển khai, sẵn sàng đợi chỉ thị nâng chiếc tàu bị đắm lên khỏi mặt nước.
Tuy nhiên, thân nhân hành khách nhất quyết không cho trục vớt, vì sợ "ảnh hưởng đến tánh mạng" các nạn nhân còn sống nhờ mấy không khí sót siết trên tàu.
Đội cứu hộ đành quyết định chỉ trục vớt Sewol khi biết chắc "trên tàu không còn ai sống nữa". Máy bay tàu thủy thời lộn tới lộn lui trên không trên biển trong khi chỉ một vài thợ lặn thay phiên cố chui vào tàu "cứu hộ" thì vẫn không thể được vì sóng to gió lớn.
Ngày 18/4/2014, tàu Sewol đã chìm nghĩm sâu xuống đáy nước sâu 37 mét mất tăm dạng. Đội cứu hộ phải bơm buộc 2 cái phao to đùng đánh dấu.




Sau ngày 18/4/2014, đội thợ lặn cứu hộ nổ lực thâm nhập vào trong con tàu cứu người cho đến nay. Qua 6 ngày ròng rã, họ lần lược vớt ra trên trăm xác nạn nhân đã dần dà thối rã không còn nguyên vẹn.
Than ôi ! Giá như khi tàu gặp sự cố, thuyền trưởng chấp hành nghiêm túc lệnh của tuần duyên để thông báo cho hành khách mặc áo phao, tuần tự lên gần 50 xuồng cứu nạn rời khỏi tàu khẩn cấp. Di tản 476 người trong vòng 90 phút là điều dễ dàng biết mấy. Thế nhưng đã không làm...
Than ôi ! Giá như 48 tiếng sau khi tàu chìm, các cần trục đã đến trục vớt, chánh phủ Hàn quốc sáng suốt, quyết đoán lệnh trục vớt ngay chiếc tàu lên từ từ, thì có thể nhiều người được cứu hay chí ít cũng bảo toàn xác nhiều nạn nhân không thối rửa.
Sự tuân thủ cứng nhắc khiến các hành khách mặc áo phao ngồi chờ chết, rồi có cần trục vẫn không kéo tàu lên, đúng là cái cách cứu nạn quá sức thụ động ! Một câu châm ngôn hữu ích nên nhắc mọi người rằng "Sự thật, để có thể làm bất cứ thứ gì đáng làm trên thế giới này, chúng ta không thể chỉ đứng yên run rẩy và nghĩ về sự lạnh lẽo và nguy hiểm. Chúng ta phải xông tới và giành giật, dùng hết sức của mình."
- Tham khảo thêm:
1.-"Học sinh trên tàu Sewol là người kêu cứu đầu tiên".
2.- Nỗi hổ thẹn của Hàn quốc
3.- Học sinh mắc kẹt cào cấu bật móng tay


Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Đàm đạo...


Trên trang web nọ đăng bài viết giới thiệu cho cái "Nhắm mắt nhìn trời" của một vị nhà văn, xem ra thú vị.
"Tác giả đặt những trí thức, nhà văn, nhà báo ngang hàng với tầng lớp dưới đáy xã hội. Kết quả cho thấy họ cũng chẳng hơn gì những người cần lao. Những cô gái làng chơi, bà đồng nát, người nông dân mất đất chỉ gặp bi kịch là sự khổ, còn người trí thức, bên cạnh cái khổ là phần đau. Người trí thức được ăn học, được giáo dục về lương tâm, đạo đức, có hiểu biết, nên họ đau cho chính mình, cho người xung quanh, và đau cho cuộc đời..."
Trà dư tửu hậu, trí thức sung sướng cao sang "yêu đời rầm rộ" đàm đạo cuộc "văn chương thế sự" cùng trí thức đau bi đát cái đời, xảy ra tiếng to tranh tụng. Quả nhiên dung hòa chánh kiến khó quá, nên đàm đạo cuộc cãi lộn chi cho phải mệt hơi vô bổ.
Nhà văn Phạm Đình Trọng và Phạm Viết Đào, những lão niên văn nghiệp sống lâu nghiệm đời trăn trăn trở trở, rồi dấn thân văn bút "chở đạo đâm gian" bài này bản nọ. Rốt cuộc, vị thời ở tù, vị thì bị an ninh mời lên mời mời xuống bắt ký tá "trách nhiệm" quá rắc rối...

Các vị Phạm Đình Trọng, Trần Mạnh Hảo, Cù Huy Hà Vũ.

Trí thức dĩ nhiên là người thiên phú có bộ não sáng ý, sáng trí, sáng tạo cho đời thêm mỗi một văn minh, thành ra tuyên giáo bắt họ phải "ngồi yên một chỗ trên phà chờ lật úp" đâu phải dễ. Trị tội trí thức bất phục, đương nhiên "bậc phà trưởng dụng quyền cây gậy" ra tay chế tài xử lý, vật cho lên bờ xuống ruộng, đày đọa cái đời trí thức đứt đoạn khô cây héo lá cũng phải thôi.
Vị cao tăng Thích Trí Quảng, thời trước là Tổng vụ trưởng phiên dịch Giáo hội PGVN Thống nhất, thời nay là Viện chủ tự Ấn Quang, TBT Giác Ngộ báo. Ngài sở hữu nhiều "thuyết giảng êm ái" cho thấy sự "trí thức đốn ngộ" sướng sung danh toại công thành.
"Sanh ở thế giới Ta-bà này, có thể khẳng định rằng nếu không nhịn thì không sống được. Thật vậy, ta thấy những việc xảy ra xung quanh toàn là những cái bất bằng, khó chấp nhận được; nếu không chấp nhận, chắc chắn là quả báo sẽ tới liền. Ở thế giới này phải chấp nhận những gì xảy đến và phải biết mình đang ở đâu. Nếu chúng ta tu Tịnh độ về Cực lạc thì khác rồi, vì ở đó toàn là thượng thiện nhân và các ngài có trí tuệ đầy đủ, biết tất cả mọi việc, biết mình nghĩ gì, không cần phải nói..."
Than ôi ! Chấp nhận xã hội xú uế hay tranh đấu để trong lành xã hội là mấy sự ngàn đời "biện chứng". Chấp nhận xã hội khỉ sẽ muôn đời giữ lấy cái đuôi dài khỉ khọt. Đấu tranh mong đứt đuôi khỉ chuyễn kiếp người thì biết tránh đâu kiếp nạn bị bầy khỉ nó bâu rị chết cho cho chết. Vậy nên người trí thức ngồi yên "kham nhẫn" mới mong quá cuộc khỉ đến nơi sáng suốt nhiệm mầu ?


Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

"Anh hùng ăn trộm".


Xứ ăn trộm lừng lẫy tăm tiếng thị trường quốc tế. Thiên hạ nghe tên khiếp hãi giật mình mà treo biển nơi công cộng đề phòng bọn dân ăn cắp.
Khởi nguồn ít những gian tham ra tay chôm đồ người khác. Hình luật phạt rất nghiêm khắc cái nghề xấu hổ mau giàu một lần ăn trộm bằng ba năm đi làm tùy theo mức độ. Suy (đánh bằng roi). Trượng (đánh bằng gậy). Ðồ (bắt đi làm việc công). Lưu (đầy đi xa). Tử (chết).
Những trận đòn thừa sống thiếu chết sỉ nhục tội trộm cắp cũng đủ làm ít đi tệ nạn chôm chĩa, ngăn cản sự hình thành cái "thương hiệu xứ mến" ô nhục.




Đời nay thay đổi khác lạ. Nạn trộm cắp xảy sự thường nhật như ong vỡ tổ. Cướp đêm cướp ngày. Cướp trắng trợn, cướp man trá. Quan đục khoét công khố từ "hạ từng tổ phố" đến "thượng tằng các cấp kiến trúc". Bọn đạo chích ăn trộm chốn chợ búa nhà dân siêu thị lan tỏa ra nước này nước nọ kia kia chốn chốn.
Cướp chính quyền, ăn cắp thụt két công khố, đương nhiên tạo cái tâm lý chôm chĩa trào lưu thời thượng. Kẻ gian tham, bọn lưu manh thắng tuyệt đối khi xã hội bị khống chế bởi sự đốn mạt bao trùm. Người ngay sợ kẻ gian, nhân viên bảo vệ phải xếp hàng, vòng tay quỳ xin lỗi một đứa ăn cắp mạt hạng dù nó bị bắt quả tang. Dư luận xã hội điều khiển bởi đám ma vương tạo dựng cộng đồng ồ ạt bênh vực, tôn vinh một đứa học trò trộm cắp.
- "Tại sao cả siêu thị phải xếp hàng xin lỗi một tên trộm ?"
- " Siêu thị công khai xin lỗi nữ sinh bị đeo bảng ăn trộm"
- " Bốn nhân viên siêu thị đã đến nhà xin lỗi.."
Than ôi ! Vụ việc người ngay phải đi xin lỗi đứa gian hài hước cười nước mắt. Hành vi trộm cắp chôm chĩa ở các siêu thị được bật đèn xanh tất ồ ạt nhân nhảy cấp số khó bề kiểm soát. Nhà kinh doanh dịch vụ thương mãi xin hãy liệu bề rỉ tai các bảo vệ chuẩn bị xếp hàng "xin lỗi trước chư vị anh hùng ăn cắp" trước khi chưa muộn vậy.
Tham khảo "Cách người dân Ai Cập "xin lỗi" bọn ăn trộm".


Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Rút đăng cai ASIAD 18.


Thủ tướng VN cộng sản vừa quyết rút không đăng cai Á Vận Hội 2019 nữa khiến dân chúng thở phào nhẹ nhõm. Sự nhà nghèo vay tiền mở đại tiệc, "mua pháo cho người ta đốt", mời láng giềng sang "quảng bá thương hiệu thể thao đỉnh của đỉnh" là cái ngu dại không ai không biết. Chỉ trừ ra nhóm lợi ích hô hào phải "A si ác" không ngoài mưu cơ hội moi móc kiếm chác, dân đang căng cơ lo lắng cơm áo thì sợ hãi đầy mình.
Lần đầu tiên, "đỉnh cao trí tuệ" phải nghe ý dân "tạm hoãn" làm ngạc nhiên thế giới. Nhiều lời lý sự mạng. Một là hậu sự sẽ tương đồng Hy Lạp, dân chúng đói khổ bị dồn sát chân tường, vùng lên nguy lắm. Hai là hoãn để lấy điểm lòng dân, tranh thủ thiện cảm trước nhiệm kỳ. Ba là ngân sách không tiền, vay mượn China người Tàu sẽ ồ ạt thi công thiết kế nhân công gây bức xúc. Bốn là nói chỉ cần 150 triệu USD cũng đủ lo ASIAD, tuy nhiên, ngay cả việc xây cái lòng chảo để đua xe đạp cũng tốn hơn 500 triệu Đô la Mỹ. Trò lừa khó bịp. Năm là không nước giàu nào dám rướt ASIAD là cái sự chứng minh hùng hồn sáng suốt quyết định. Sáu là thiên tai bão lụt ngày càng khủng khiếp vì biến đổi khí hậu toàn cầu, chánh phủ lấy chi ứng cứu. Bẩy là, vân vân và vân vân đầy các diễn đàn...
Nói gì thì nói, lần đầu tiên dân Nam đã có cái nhìn về vị Thủ tướng CS bớt phần khe khắc. Cho hay, uy tín người lãnh đạo dĩ vốn phụ thuộc vào khả năng đáp ứng được hay không cái nguyện vọng bàn dân thiên hạ chánh đáng.

Click vào ảnh xem cho rõ to !

Bộ trưởng "văn hóa" kêu gào cần đăng cai ASIAD 18