Cụ Hoàng Xuân Hãn nói rằng sống phải hướng về tương lai, ấy dĩ vãng cũng là tấm gương cần ngắm lại. Nhiều khi bảng lảng bâng quơ nhiều chuyện quá khứ vì thế.
Đời bãi bể nương dâu. Thời gian dần dà xóa đi chốn cũ rồi bồi lấp nên mới. Mới nổi lên rầm rầm rộ rộ, lâu mau chi cũng hóa ra cũ kỷ mà thôi. " Sông kia rày đã nên đồng Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai Đêm nghe tiếng ếch bên tai Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò "
Sống thời vạn tuế theo luật vạn tuế, tim người hóa ra cục đá quỳ. Chuyện dĩ vãng lỗi thời vừa nguy cơ vừa nhàm nhạt sao bằng chuyện chó cán xe xe cán chó online cập nhật. Vậy mà chiều nay hạ nóng hầm hập, nắng vàng lau lách, xa rồi thời bon chen chộn rộn, nghe Chế Linh hát đưa em vào hạ, nhớ cái chiều 1972. " Chân đi xe kéo Tay nghéo xe hơi Mặc thêm cái áo da trời Cho em xin được cái đời văn minh"
Chiều thu vàng Cung Tiến, chiều quá đèo Ngang bà huyện Thanh Quan, chiều nao nắng đổ Duy Khánh. Lướt sơ sơ vài chiều nhớ, thấy buồn quá một thời xưa kỷ niệm.
Chỉ tại một chút xẻo xèo xeo, sư nọ hết đường Tây Trúc. Căn cớ vụng tu cũng thật tội nghiệp. Cái tội tu tự thân nó khó, âu cũng tại nghiệp chướng. Nghe thiên hạ đàm luận rằng mấy vong xưa làm tốt sự, khéo đường tu được đầu thai dân tứ xứ hưởng phước báu sung sướng. Tứ xứ cảnh giới Ta Bà sướng nhờ khéo tu là bốn cái nước ai ngu cũng biết. Dân bốn nước tự do, hạnh phúc, văn minh không đâu bì kịp. Trăm nghe không bằng thấy, chốn thiên đường của mấy người khéo đường tu cho họ có hình dong như vầy :
Giai do nhân quả tiền định. Kiếp trước tu nhiều kiếp nay đắc phúc. Phước báu có mấy vị lãnh đạo tài cao lớn nhìn rộng xa dìu dắt đi cho đến cõi thiên đường. Không đói khát, không còn lo sợ bị bóc lột, lại được cả đời ca tụng lãnh tụ tài ba. Thấy lại thương sư cụ vụng đường tu hồi nào. Không thể đầu thai vô xứ thiên đường, chắc giờ sư cụ phải kiếp đầu thai bên Mỹ, bọn đế quốc tư bản chúng nó bóc lột sư ghê lắm.
Chuột kêu rúc rích cả đêm. Chuột kéo cả bầy chộn rộn, sáu bảy chuột sắp cả một dãy đen, xám, trắng, vàng... đuôi dài thậm thượt. Bầy chuột làm khổ loài người ta quá. Thịt chuột ngon mà tởm. Người sành ăn thích thịt chuột, người trường trai tịnh nhục nghe mùi chuột nôn oẹ. Chủ nghĩa chuột cống, chủ nghĩa chuột chù, chủ nghĩa chuột lắc chuột leo. Sản xuất nghị quyết hàng loạt đắp mặt nạ dưa chuột. Chuột không dây hữu hiệu hơn chuột dây lòng thòng.
"Homo homini lupus" hoặc "man is wolf to man", có nghĩa là người ta sống như chó sói với nhau. Quả quá đúng trong cái xã hội này. Bọn chó sói sống tụ bầy như người ta vậy. Quần cư lang thang, cộng sinh kiếm ăn thành ra xã hội chó. Mỗi chó y chang mỗi người về cái lo sợ đói khát, hằng ngày phải đi kiếm chác nuôi lổ miệng. Chó tính tham ăn thời bọn người cũng ăn tham. Ăn to, ăn lớn, ăn nhiều, ăn đậm. Nuốt vội nuốt vàng, xà xẻo kiếm chác. Tàn bạo cướp cắn tranh ăn với nhau bằng răng nanh... Sống trong xã hội chó thời phải hiểu quy luật chó, ứng xử với nhau như chó mới mong tồn sinh. Hai chó đang chơi thân thiết, vứt cho cục xương thời vội vã lao vào cắn xé giành giật. Nhân chi sơ tính bổn thiện, gia phong gia giáo, nhân văn nhân tính nhân bản nay chỉ còn là cái tàn dư hóa thạch nền giáo dục xưa cũ để một vài sĩ phu cổ lổ khai quật hoài niệm. Kẻ nào ngây thơ khờ khạo nghe để ứng xử chữ nhân thay chữ chó, chắc hết đất dung thân. Răng nanh, sủa và cắn, cắn dữ dội đồng loại đồng nghiệp, cắn sao cho hơn cho thắng mới hầu mong đẳng cấp địa vị, kiếm chỗ tốt bầy bọn ngồi đứng an toàn nhai gặm no bụng. Yếu thế thất cơ bị cắn xé, nhập viện thôi đành chịu vậy, kiện cáo chi nữa mất thời giờ luật chơi chó sói.
Tổ sư phụ truyền dạy chúng đệ tử rằng hạnh phúc là đấu tranh. Đấu là đấu đá, là chiến đấu, là đánh nhau. Tranh là tranh giành, là cướp giật bằng húc cắn vật lộn. Đánh nhau, cắn nhau giành được miếng thịt giữa hỗn loạn đồng loại, bầy chó ngồi nhai rau ráu, nuốt vô bụng no nê tất nhiên chó ta quá hạnh phúc rồi. Sử dụng chiêu độc, tàn ác tâm với người, rồi biện minh không hung ác mà đời buộc phải hung ác, thiện với người sẽ dính ngay đòn hiểm ác của người. Thà phụ người còn hơn để người phụ ta nên họ Tào mới rút gươm hạ sát cả nhà lão Bá Xa, cái chuyện người China nào lại không nằm lòng. Tục ngữ nước Nam cũng nói cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán. Xả thân cứu bạn rồi bạn chơi bài Lý Thông trả nghĩa là chánh xác 101 % trong thời đại cắn xé. Có vị nói thiên hạ định hướng duy vật, học theo bầy chó sói trong ứng xử với đồng bào, với gia đình, xã hội khiến đức Phật thật bỏ loài người ra đi lâu rồi; nay chăng còn các Phật bọn phàm phu tục tử nó đóng thế.