Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Tìm thấy MH370 ?


"Tìm em như thể tìm chim,
Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Nam..."
Ca dao cổ dự báo ra kim thì cũng chuyện nghe rằng muốn thấy kim thời hãy nhìn vô cổ.
Mã Lai chim sắt "ba chìm bảy nổi mất hút tìm không thấy" bất ngờ được cái công ty khảo sát địa vật lý tư nhân nước Úc GeoResonance rằng có thể họ đã tìm thấy xác đắm ở vùng vịnh Bengal, cách xa nơi bấy nay quốc tế đã nhọc công dò dẫm...
GeoResonance sử dụng công nghệ quốc phòng Nga Sô cũ, phân tích những trường điện từ siêu yếu bắt bởi hình ảnh đa phổ trong không khí để phát hiện ra nguyên này tố nọ. Công nghệ ấy có thể tìm ra tài nguyên khoáng sản, nước ngầm, chất phóng xạ, vũ khí hóa học, xác tàu máy bay đang chìm dưới đất, nằm trong hang hoặc dưới đáy đại dương.
David Pope, đại diện công ty GeoResonance nói rằng họ đã tìm kiếm độc lập MH370 tự ngày 10/3/2014, tức là chỉ sau 2 ngày nó mất tích. Họ đã tìm trên 2 triệu km2 diện tích trên Ấn Độ Dương và bất ngờ phát hiện "ảnh mới về một cụm các nguyên tố nhôm sắt đồng nát cấu thành ra máy bay Boeing 777" ở vị trí khoảng 120 dặm (190 km) về phía nam của Bangladesh trên vịnh Bengal.


GeoResonance đã so sánh ảnh chụp vùng biển này ngày 5/3/2014 khi máy bay MH370 chưa xuất phát, họ không thấy gì so với ảnh phát hiện dấu tích nhôm đồng sắt thép dày đặc sau ngày 10/3, chứng tỏ đây là nơi có thể chiếc máy bay bị rơi xuống.
Phát ngôn viên David Pope của công ty cũng nói rằng họ đã cung cấp thông tin cho JACC, cơ quan điều phối quốc tế tìm kiếm MH 370, nhưng không một ai thèm quan tâm đến, thành thử GeoResonance buộc phải công khai phát hiện để đánh động cho mọi người về phương hướng thăm dò mới.
Tuy nhiên, công bố này cũng ngay lập tức bị JACC bác bỏ. “Cuộc tìm kiếm do Úc dẫn đầu dựa vào những thông tin từ vệ tinh và những dữ liệu khác để xác định vị trí máy bay mất tích. Vị trí mà GeoResonance đưa ra không nằm trong khu vực tìm kiếm. Đội tìm kiếm quốc tế khá chắc chắn rằng nơi chiếc máy bay biến mất là ở phía nam của khu vực này” !



Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Xem lại "chuyện xưa phỏng vấn".


Ngày 21 tháng 4 năm 1975, Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố từ chức.
Đêm 25 tháng 4 năm 1975, ông rời Việt Nam với tư cách đặc sứ của Việt Nam Cộng hòa đến Đài Bắc để phúng điếu Tưởng Giới Thạch, rồi sang nước Anh sống cuộc đời lưu vong. Mấy năm sau, ông Thiệu cùng gia đình qua Mỹ định cư, sống thầm lặng trong quãng đời còn lại và qua đời vào ngày 29 tháng 9 năm 2001 tại Boston, Massachusetts.
Thời gian ở Mỹ, vị cựu Tổng thống VNCH có lần trả lời phỏng vấn mấy tay lưu vong hải ngoại gay cấn xách mé hận thù, đáp từ của ông vừa bộc trực vừa điềm đạm, đúng tác phong người từng nắm, hiểu biết đại cuộc vấn đề.
Ngày tháng qua mau quá vèo vèo, đời người như bóng câu qua cửa sổ, những nhân vật nắm vận mệnh đất nước tăm tiếng, lần hồi theo nhau cùng về bên kia thế giới. Kẻ vui thắng trận hay người buồn thất bại, đố ai thoát được số kiếp. Cuộc đời họ dù muốn dù không sẽ được lịch sử phán xét.


Trước và sau năm 1975, báo chí thế giới và trong nước loan tin tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trước khi ra đi đã mang theo 16 tấn vàng là tài sản quốc gia. Giai thoại này lan truyền rộng rãi nhưng không có sự xác nhận hay phủ nhận chính thức của chính quyền CS.
Năm 2006, báo Tuổi trẻ đã thực hiện một loạt phóng sự điều tra xác nhận rằng toàn bộ số vàng (1234 thỏi) và tiền mặt (hơn 1000 tỷ đồng) đã được bàn giao cho Ban Quân quản "khớp với sổ sách từng chi tiết nhỏ" . Như vậy, chuyện ông Thiệu đem vàng quốc gia ra đi chỉ là một mưu kế tuyên truyền độc hiểm.
Ông Lữ Minh Châu nguyên Trưởng ban Quân quản các ngân hàng Sài Gòn - Gia Định, là người tổ chức tiếp quản toàn bộ tiền, vàng của chế độ VNCH cũng xác nhận 16 tấn vàng, tiền dự trữ và châu báu, nữ trang còn nguyên và được chuyển vào tài sản quốc gia.








Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Chiến tranh kỷ niệm.


Nhiều năm trôi qua tự ngày Bắc quân CS nhuộm đỏ miền Nam.
VNCH dẫu có Mỹ cùng thế giới tự do sát cánh cũng không đủ sức chịu đựng những đánh phá "trường kỳ kháng chiến" mỗi giờ mỗi phút.
Trung Quốc, Nga Sô, Đông Âu, Cu Ba, Bắc Triều Tiên liên thủ tiếp viện võ khí ồ ạt để cán binh Bắc Việt băng sông Bến Hải, vượt dãy Trường Sơn, tập kết nơi rừng rú núi đồi xuất kích đánh chiếm vị trí chiến lược. Vô số những đặc tình cài cắm chui sâu trèo cao, những biệt động nội thành, những du kích quăng bom gài mìn đốt nhà phá cửa, những gia đình công lao cách mệnh nuôi dấu chở che, những "trí thức yêu nước", những sanh viên học sinh, sư sãi kính bác yêu đảng ồn ào đâm thọc quấy rối.
Phương kế nội  công ngoại kích, "bạo lực võ trang, chiến tranh trường kỳ" tỏ ra hiệu nghiệm, làm xóa sổ hoàn toàn một  thể chế dân chủ tự do sơ khai sơ lập.
- Một số ảnh chiến tranh VN - kỷ niệm 39 năm ngày CS đánh chiếm Sài Gòn.








Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Cứu nạn kiểu Hàn.


Ngày 16/4/2014, xứ Đại Hàn xảy vụ chìm tàu vô vàm đau đớn.
Nguyên chiếc tàu vận chuyển Sewol, trọng lượng chừng 10.000 tấn (thân tàu 6.800 tấn, hàng hóa 2.000 tấn), chở 476 hành khách, trong số đó 323 học sinh trường Trung học Danwon đi du ngoạn, cùng chở thêm nhiều hàng hóa xe cộ trực chỉ từ thành phố Incheon đến hòn đảo Jeju nghỉ dưỡng.
Thuyền trưởng nghỉ phép khiến tàu Sewol trao tay lái hợp đồng Lee Jun-seok điều khiển.
Lúc 8h 50 sáng ngày 16, hành khách trên tàu giật mình nghe một tiếng rít lớn, sàn tàu rung bần bật rồi dừng hẳn. Ai nấy thảy đều lo sợ tàu đã va vấp phải đá ngầm.
Lái tàu Lee Jun-seok lúc đó đang ở phòng riêng nghỉ xả hơi. Lee đã giao cho nữ lái phụ Park Han-kyul 25 tuổi mới có 6 tháng hành nghề điều khiển con tàu. Y thị này chưa một lần đi qua khu vực biển vốn đầy sóng gió này, và đây cũng lần đầu tiên ả cầm lái chính..
Bấy giờ nữ phó Park Han-kyul thấy tàu đã chậm trễ vì trời sương mù dày đặt, ả bèn rú ga tăng tốc, rồi đột ngột bẻ lái đổi hướng.... Ầm một cái. Xe cộ hàng hóa bất ngờ trượt xiêu về một phía, tàu mất thăng bằng, nghiêng ngang nước biển tràn vào.



































Một phụ huynh học sinh ở nhà bỗng dưng nóng ruột, bèn điện thoại hỏi thầy hiệu phó trưởng đoàn du ngoạn Kang Min Kyu. Ông này cho biết tàu gặp sự cố lúc 8h50 và 8h55 tàu bắt đầu nghiêng dần. Vị phụ huynh vội vã báo tin khẩn ngay cho Tuần duyên Đại Hàn.
Đến 9h, lái tàu Sewol liên lạc với Trung tâm Dịch vụ Giao thông Tàu biển trên đảo Jindo báo tàu gặp nguy hiểm rồi xin chỉ thị thì được lệnh phải cho hành khách mặc áo phao và sơ tán khẩn cấp ngay vì thời gian không còn nhiều.
Tuy nhiên, lái tàu Lee Jun-seok phớt lờ việc sơ tán, còn thông báo ai đâu ngồi yên đó để tránh nguy hiểm lật tàu. Tội nghiệp các học sinh đã mặc áo phao rồi ngồi yên bấm béo điện thoại, không hiểu sự nguy khốn tàu sắp lật úp để mà đứng lên tìm cách tẩu thoát.
Hơn nửa tiếng "giờ vàng" trôi đi uổng phí. Vào 9h37, tàu Sewol đã lật nghiêng đến 60 độ. Bấy giờ thuyền trưởng gọi điện thoại cho bộ sậu 15 thủy thủ "tổ lái" để họ nhanh chóng xuống thuyền cứu hộ tẩu thoát trước, bỏ lại các hành khách lúc này quá khó khăn trèo khỏi con tàu đắm vì đô nghiêng đã lớn. Rõ ràng, việc luận tội thuyền trưởng và thủy thủ đoàn "đã lợi dụng hiểu biết của mình về cấu trúc của phà và phương tiện thông tin liên lạc dễ dàng hơn để tìm cách chạy thoát, giữ tính mạng cho mình mà không quan tâm đến việc giải cứu hành khách !" quá đúng.




Vào khoảng 10h23, tàu Sewol bắt đầu lật úp chìm xuống nước, chỉ còn trơ nổi chút mũi đít tàu màu xanh đậm. Máy bay, thuyền cứu nạn cùng đội cứu hộ kết hợp một số hành khách quên mình, đã nổ lực cứu được hơn 150 người an toàn tánh mạng. Số nạn nhân ngoài vài ba xác chết tìm thấy quanh tàu, gần 300 hành khách đã bị nhốt chặt trong các phòng dưới chiếc tàu đầy nước.
Chiếc tàu chìm Sewol trôi dạt lên phía Bắc, đội cứu nạn gắn một số phao bơm hơi vào để ngăn cản nó chìm sâu hơn. Chánh phủ Hàn Quốc điều các cần trục cỡ lớn gồm 2 cần trục 3.600 tấn, 2 cần trục 2.000 tấn, cộng thêm một siêu cần trục nổi lớn nhất Hàn Quốc 8.000 tấn cũng được triển khai, sẵn sàng đợi chỉ thị nâng chiếc tàu bị đắm lên khỏi mặt nước.
Tuy nhiên, thân nhân hành khách nhất quyết không cho trục vớt, vì sợ "ảnh hưởng đến tánh mạng" các nạn nhân còn sống nhờ mấy không khí sót siết trên tàu.
Đội cứu hộ đành quyết định chỉ trục vớt Sewol khi biết chắc "trên tàu không còn ai sống nữa". Máy bay tàu thủy thời lộn tới lộn lui trên không trên biển trong khi chỉ một vài thợ lặn thay phiên cố chui vào tàu "cứu hộ" thì vẫn không thể được vì sóng to gió lớn.
Ngày 18/4/2014, tàu Sewol đã chìm nghĩm sâu xuống đáy nước sâu 37 mét mất tăm dạng. Đội cứu hộ phải bơm buộc 2 cái phao to đùng đánh dấu.




Sau ngày 18/4/2014, đội thợ lặn cứu hộ nổ lực thâm nhập vào trong con tàu cứu người cho đến nay. Qua 6 ngày ròng rã, họ lần lược vớt ra trên trăm xác nạn nhân đã dần dà thối rã không còn nguyên vẹn.
Than ôi ! Giá như khi tàu gặp sự cố, thuyền trưởng chấp hành nghiêm túc lệnh của tuần duyên để thông báo cho hành khách mặc áo phao, tuần tự lên gần 50 xuồng cứu nạn rời khỏi tàu khẩn cấp. Di tản 476 người trong vòng 90 phút là điều dễ dàng biết mấy. Thế nhưng đã không làm...
Than ôi ! Giá như 48 tiếng sau khi tàu chìm, các cần trục đã đến trục vớt, chánh phủ Hàn quốc sáng suốt, quyết đoán lệnh trục vớt ngay chiếc tàu lên từ từ, thì có thể nhiều người được cứu hay chí ít cũng bảo toàn xác nhiều nạn nhân không thối rửa.
Sự tuân thủ cứng nhắc khiến các hành khách mặc áo phao ngồi chờ chết, rồi có cần trục vẫn không kéo tàu lên, đúng là cái cách cứu nạn quá sức thụ động ! Một câu châm ngôn hữu ích nên nhắc mọi người rằng "Sự thật, để có thể làm bất cứ thứ gì đáng làm trên thế giới này, chúng ta không thể chỉ đứng yên run rẩy và nghĩ về sự lạnh lẽo và nguy hiểm. Chúng ta phải xông tới và giành giật, dùng hết sức của mình."
- Tham khảo thêm:
1.-"Học sinh trên tàu Sewol là người kêu cứu đầu tiên".
2.- Nỗi hổ thẹn của Hàn quốc
3.- Học sinh mắc kẹt cào cấu bật móng tay