Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Động Hoa Vàng - thơ Phạm Thiên Thư.


Mười con nhạn trắng về tha
Như Lai thường trụ trên tà áo xuân
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
*
Xe lên bụi quán hoa đường
Qua sương trắng dậm phố phường úa thu
Tiếng chim ướt sũng hai mùa
Hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua
*
Dế buồn dỗ giấc mù sa
Âm nao lãng đãng tơ ngà sương bay
Người về sao nở trên tay
Với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ
*
Con khuyên nó hót trên bờ
 Em thay áo tím thờ ơ giang đầu
 Tưởng xưa có kẻ trên lầu
 Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa
*
 Tóc dài cuối nội mây xa
 Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay
 Dùng dằng tay lại cầm tay
 Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa
*


 Từ chim thuở núi xa xưa
 Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng
 Từ em khép nép hài xanh
 Về qua dục nở hồn anh đóa sầu
*
 Ừ thì mình ngại mưa mau
 Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
 Sông này chảy một dòng thôi
 Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
*
 Ngày xưa em chửa theo chồng
 Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
 Mùa thu áo biếc da trời
 Sang đông em lại đổi dời áo hoa
*
 Đường về hái nụ mù sa
 Đưa theo dài một nương cà tím thôi
 Thôi thì em chẳng yêu tôi
 Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng...
*

Sao em bước nhỏ ngập ngừng
 Bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ
 Đêm về thắp nến làm thơ
 Tiếng chân còn vọng nửa tờ thơ tôi
*
 Đôi uyên ương trắng bay rồi
 Tiếng nghe tha thiết bên trời chớm đông
 Nửa đêm đắp mảnh chăn hồng
 Lại nghe hoa lạnh ngoài đồng thiết tha
*
Con chim chết dưới cội hoa
 Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao
 Mai anh chết dưới cội đào
 Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu...
*
Bài thơ còn dài. Quý vị muốn xem hết, click ở đây.

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

Martin Garrix đi Đà Nẵng.


Tin đồn đang làm nức nở mấy fan hâm mộ DJ nhạc nhảy. Vị đệ tứ quốc tế "đi rây" Martin Garrix sắp đeo ba lô đi qua An Nam "liên hoan âm nhạc Đà Nẵng".
Martin Garrix người xứ Hà Lan bên Âu châu, năm nay 19 tuổi mà đã danh vang lộ bố năm châu bốn bể. Quý vị nào thích đi nhảy nhót vũ trường, tất không ai không biết.
Sơ sanh 4 tuổi, Garrix đi học đàn Guitar, tỏ ra thích thú nhạc điện tử kích động, bố mẹ bèn đáp ứng cho một bộ đồ nghề xoa bóp bấm béo chỉnh nhạc.
Năm 2004, nhơn thấy DJ chỉnh nhạc là Tiesto chơi ở Thế vận hội Athens (Hy Lạp), Martin Garrix quyết định sẽ theo nghề "đi rây" cả đời.
Hai năm sau, Garrix chánh thức trở thành DJ thực thụ khi bố mẹ cho dự đám cưới tại nhà người bạn.


Năm 2012, Garrix đã "Remix" thành công ca khúc "Your Body" của Christina Aguilera và trở nên nổi tiếng. Anh tiếp tục ra mắt bản "BFAM" - đồng phát hành với Julian Jordan, và giành được giải SLAM! FM DJ Talent của năm.
Một sáng tác mới đưa Martin Garrix lên đỉnh cao nhà nghề nhạc DJ chính là "Animals". Bản nhạc ngụ ý mời mọc người ta nên trở về với bản tánh tự nhiên hoang dã, chớ đừng nên cứ xã hội quy tắc quá.
Ngày mồng 2 tháng 5 năm 2015 liên hoan âm nhạc tổ chức trên bãi biển Đà Nẵng (Danang Music Festival), nếu mà có sự góp mặt của Martin Garrix, mọi người tất sẽ bị kích thích nhảy nhót hết mình, giơ tay nhún chân ngoáy mông tha hồ sướng.

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Nhền nhện đoán án (phần cuối).


Lại nói quan Huyện nghe con Thu Quế khai như vầy, bèn hỏi:
- Mầy thấy tên Lữ Dục Thập và Triệu Luật, thường có lại nhà chủ mầy không ?
Thu Quế nói:
- Không có đến lần nào hết.
Quan Huyện lại hỏi:
- Trương Mậu Thất có lại không ?
Thu Quế nói:
- Thường bửa đến dưới nhà trù mà giởn hớt với chị Xuân Hương mà thôi.
Quan Huyện nghe rồi mới thẩm xét rõ ràng, liền dạy mời hết ra mà nói rằng:
- Hai người chứng thì vô can, còn Trương Mậu Thất khi trước người biểu Xuân Hương làm mai mà chẳng đặng, nên hằng ngày người ở nhà đó thì đã hiểu tình ý mỗi buổi chiều Nguyệt Anh hay tắm rữa, nên ngươi ẩn nấp vào trong phòng, chừng Nguyệt Anh tắm rồi vô thay đồ, bị ngươi đè hãm hiếp. Nguyệt Anh muốn la lên bị ngươi bóp họng đến chết, ngoài ngươi ra thì nhà đó không ai tới lui. Còn Xuân Hương thấy việc chẳng nhẹm, nên mới tri hô lên, ý muốn lấp tai che mắt người, hai đứa bây phải định tử tội.
Nói rồi khiến Trình Nhị cùng các người chứng trở về, đặng làm sớ giải về Thượng ty. Còn Trình Nhị lòng rất trung nghĩa khi được tha về thì lo săn sóc nuôi dưỡng con của chủ mình rất kỹ cang.
Cách đó ba năm, xảy gặp Bao Công tuần tra đến huyện ấy, nên người cha Trương Mậu Thất tên là Học Luật, bèn đội trạng vào đánh trống kêu oan.
Bao Công thâu đơn xem rồi, đêm ấy mới lục coi những tờ luật nghiệm khai báo, xem tới chỗ Nguyệt Anh chết oan đó, thì tinh thần mê man, đầu óc lim dim, xảy thấy một người con gái tuồng như đến kêu oan. Vía Bao Công hỏi rằng:
- Nàng có việc oan ức chi thì khá tỏ bày ?
Người ấy chẳng nói chi, mà miệng lại đọc mấy câu chữ rằng "Nhứt sử lập khẩu phụ, bát ma thông khoa nhứt liểu, cư thiệt đầu lưu khẩu hàm u oán, tri thù hoành tử phương tiêu hận."
Bao Công giựt mình tĩnh dậy mới biết chiêm bao, trong lòng khiến nghi, lại thấy một con tri thù (nhền nhện) chết nằm trên tờ cáo trạng, lại hả miệng đứt hết nửa khúc lưỡi. Bao Công bàn luận nghiệm nghĩ mà không hiểu ý đặng, nên bàn như vầy: "Tên hãm giết Nguyệt Anh đó chắc là họ Lai hay họ Châu đây ?"


Rạng ngày thẩm tra các án khác rồi, chừng xét đến vụ đó, Bao Công nói cùng Mậu Thất:
- Ta xem lời khai con Thu Quế nói nhà ấy không có ai tới lui hết, có một mình ngươi lân la, huống chi ngươi lại biểu con Xuân Hương làm mai cho ngươi thì đã ló mòi gian rồi, đến nay mà còn tới kêu oan sao đặng ?
Mậu Thất nói:
- Tôi thiệt không có, vì khi trước quan Huyện định quyết cho tôi, tôi có miệng mà cãi chối không đặng, đến nay đã bị giam cầm ba năm rồi, thì tôi chắc chết, nên tôi không khai một tiếng chi. Cha tôi thấy việc oan ức như vậy, nên kêu oan, may trời có mắt mới gặp Thượng quan, xin Thượng quan phân đoán minh bạch giùm.
Bao Công lại hỏi Xuân Hương thì Xuân Hương cũng khai chẳng biết và nói rằng:
- Bây giờ chủ tôi chết rồi thì tôi xin chịu chết theo mà thôi.
Bao Công khiến đem Mậu Thất tấn tra cật hỏi rằng:
- Trong lúc người vô phòng hãm dâm Nguyệt Anh, người thấy những đồ trong buồng có món gì, phải kể hết ra.
Mậu Thất nói:
- Tôi không biết thì khai sao đặng ?
Bao Công nói:
- Tội ngươi chắc chết, sao chẳng chịu khai ?
Mậu Thất nghe nói, nghĩ tưởng số mình phải chịu oan khiêng, nên mới khai dối rằng:
- Trong phòng có màn thêu trướng gấm, nệm gối bông hoa.
Bao Công đòi Xuân Hương tới mà hỏi rằng:
- Trong phòng chủ ngươi có những món chi, phải khai cho thiệt.
Xuân Hương khai rằng:
- Chủ tôi tuy nhà giàu có mà tánh chẳng chịu huê mỹ, nên trong phòng sắm mùng vải chiếu lật mà thôi, chớ chẳng có món chi là quý hết.
Bao Công nghe khai không y lời Trương Mậu Thất thì biết chẳng phải Mậu Thất giết Nguyệt Anh, nên mới hỏi Xuân Hương rằng:
- Anh em bạn của chủ ngươi có người nào họ Châu tên Sử không ?
Xuân Hương nói:
- Chủ tôi khi ở nhà có Công tử của Châu lại bộ thượng thơ là bạn thiết nghĩa hay tới lui, từ ngày chủ tôi bị bắt thì chẳng đến nhà nữa, bây giờ ở học hành tại nhà Huỳnh Quốc Tài.
Bao Công khiến giam hết lại, đêm ấy cũng lấy án đó ra xem, thì cũng chiêm bao như trước vậy. Khi thức dậy mới bàn được chiếc tự rằng:
Chữ nhứt sử ráp lại thì là chữ Lại. Chữ lập khẩu phụ ráp lại thành chữ Bộ. Chữ bát ma ráp lại là chữ Công. Chữ nhứt liểu ráp lại thành chữ Tử - Thời rõ ràng là Lại bộ công Tử.
Còn hai câu Thiệt đầu lưu khẩu hàm u oán, tri thù hoành tử phương tiêu hận. Hai chữ tri thù bàn ra là họ Châu, hoành tử bàn ra Hoằng Sử.


Ngày thứ mời hết các công tử đến hạch chữ, rồi Bao Công hỏi Châu Hoằng Sử rằng:
- Hiền khiết học hành thể nào ?
Hoằng Sử đáp lại tiếng nói ngọng ú ớ, rồi từ tạ ra về ngay, Bao Công đà sanh nghi. Rồi kế năm tên công tử khác đến, Bao Công hỏi rằng:
- Các Công tử học hành khá không ? Còn Châu công tử tướng mạo được hết, mà sao tiếng nói không rõ ràng, nên ta tiếc người như vậy mà mang tật uổng quá. Chẳng biết hồi mới sanh ra như vầy, hay là lớn lên mới có ?
Các Công tử kia nói rằng:
- Cách bốn năm trước, Châu công tử ở học tại làng Sùng Phong, đến ngày mùng Tám tháng Sáu, ngủ quên nửa đêm cắn đứt chót lưỡi, nên bây giờ tiếng nói ngọng đứt như vậy.
Rồi các Công tử đều từ tạ về hết. Bao Công nghĩ thầm rằng: "Ta xem trong cáo trạng, chuyện xảy ra đêm  mùng Tám tháng Sáu, mà Châu Hoằng Sử cũng đứt lưỡi ngày đó, còn Nguyệt Anh khi chết miệng có máu. Chắc là Hoằng Sử khi trước đồng ở một làng, lại là anh em thiết nghĩa với Như Phương, thì trong lúc đám cưới sao cũng đi họ nên xem biết buồng the, đường đi nẻo bước trong nhà chỗ nào, nên thừa dịp nhà không ai, ẩn vào trong phòng chờ Nguyệt Anh vô tắm, rồi ép hãm dâm ô, tính đút lưỡi vào miệng cho không la đặng. Còn Nguyệt Anh mình bị nhục hãm lỡ rồi, sợ nó chạy khỏi nên mới cắn răng lại cho đứt lưỡi. Hoằng Sử rút ra chẳng đặng bèn bóp họng đến chết rồi trốn không ai hay.
Xét lại ngày Hoàng Sử đứt lưỡi với bữa Nguyệt Anh chết thì trùng nhau, mà lại trùng nhằm câu chữ trong điềm chiêm bao "Thiệt đầu lưu khẩu hàm u oán" nghĩa là "Miệng ngậm chót lưỡi trả việc u oán". Vậy chuyện đã chắc thiệt rồi không còn nghi ngờ gì nữa.
Nghĩ rồi mới cho mời Châu Hoằng Sử đến, bèn lấy trọng hình tấn tra, thì Châu Hoằng Sử thảy đều khai nói rõ ràng và xin chịu thường mạng. Bao Công kết án xử tử hình.
Lời án như vầy:
Tra đặng người gây án nhơn mạng, là một Công tử tên Châu Hoằng Sử. Mình là con nhà quan, sao chẳng giữ phép, làm điều ô nhục, không khác chó trâu. Có giao nghĩa bậu bạn cùng tên Như Phương, gặp dịp Như Phương cưới vợ, hắn bèn đi họ, xem thấy Nguyệt Anh mới sanh lòng tà, lại dọ biết hết cơ sự trong nhà.
Rủi cho Như Phương đi thi bị bắt. Châu Hoằng Sử nhân lúc nhà Như Phương ngặt nghèo, thì ngày mồng Tám tháng Sáu, Công tử Hoằng Sử ẩn bóng vô phòng mà chờ nàng Nguyệt Anh đi tắm rồi bèn gian hãm, sợ nàng tri hô nên bóp hầu đến chết, xong lẩn trốn mất.Mậu Thất vì tư tình với Xuân Hương, tới lui nhà Như Phương nên bị mang họa. Oan hồn nàng Nguyệt Anh miệng ngậm khúc lưỡi, bèn đến báo mộng với ta, ta tra ra thiệt quả Châu Hoằng Sử là thủ phạm nên lên án tử hình.
Còn Trương Mậu Thất cùng con Xuân Hương, việc đó thì oan, nhưng hai đứa gian dâm, chẳng khỏi bị đày lưu lạc xứ khác, bia danh ngày sau, làm gương thiên hạ.
Nay án.
*
(Bao Công kỳ án - NXB Tín Đức Thư Xã)

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Nhền nhện đoán án (tiếp theo).


Ngày thứ, Châu Hoằng Sử nghe Trình Nhị đi khỏi. Lúc ấy trời đà xế chiều, Hoằng Sử mới theo đường phía sau vào núp trong nhà tắm. Khi đó Nguyệt Anh kêu con Thu Quế coi chừng con nàng đặng nàng đi tắm, rồi vào phòng đóng cửa, cởi áo quần, thay chăn, bỗng nhớ lại cái cửa sổ còn mở, bèn lật đật bước ra mà đóng.
Khi ấy Châu Hoằng Sử thấy nàng mình trần, vận chân bày màu da trắng phau, thì đà mê mẩn tâm thần.
Nguyệt Anh tắm rồi, mới bước vào phòng thì Hoằng Sử nom theo đến giường, ôm đè Nguyệt Anh xuống. Nguyệt Anh vì bất ngờ nên bị Hoằng Sử hãm đặng. Hoằng Sử lại le lưỡi đút vào miệng Nguyệt Anh cho nàng chẳng la được.
Nguyệt Anh thình lình gặp chuyện như vậy, thì nghĩ mình đã chịu nhơ nhuốt rồi, chi bằng mình cắn đứt lưỡi nó rồi mình chết sau cũng chẳng muộn chi. Nghĩ rồi nên mới cắn răng lại cho đứt chót lưỡi của Châu Hoằng Sử.
Châu Hoằng Sử rút lưỡi ra chẳng đặng, mới lấy tay bóp riết họng Nguyệt Anh chết rồi mà Nguyệt Anh cũng không nhả ! Sau rồi Hoằng Sử mới lén chạy về rồi không ai thấy hết.
Một chặp lâu thằng nhỏ khóc, con Thu Quế mới chạy đi kêu Nguyệt Anh mà chẳng nghe lên tiếng, bèn tới buồng thì thấy cửa buồng đóng xô vô không đặng. Thu Quế mới chạy xuống nhà dưới kêu Xuân Hương. Xuân Hương liền thắp đèn lên xem, đến nơi thấy cửa còn đóng. Xuân Hương thò tay lần mở đặng, vào trong thì thấy Nguyệt Anh đã chết mà trong miệng có ra máu, nơi yết hầu bẩm đỏ, mình mẩy trần truồng, mà chẳng biết ai giết, bèn tri hô lên thì xóm giềng chạy tới đều thấy như vậy mà không rõ vì cớ chi.


Có mấy người lân tộc là Lữ Dục Thập, Tứ Ngô, Triệu Lập đều nói rằng:
- Việc này chắc là bị quân hoang vào hãm hại, Nguyệt Anh muốn la nên bị nó bóp họng đến chết, chúng ta tưởng chẳng ai ngoài Xuân Hương trai gái với Mậu Thất ra, thì chắc hai đứa đó đồng mưu gian hại chớ ai ?
Mấy người bèn trói Xuân Hương lại, rồi đắp điếm thây Nguyệt Anh. Còn đứa nhỏ thì mướn vú nuôi. Ngày thứ Trình Nhị về nhà thấy việc đại biến mới hỏi thăm căn do, thì mấy người ấy nói rằng "Xuân Hương thông gian cùng Mậu Thất nên đồng mưu hãm hại Nguyệt Anh."
Trình Nhị bèn làm đơn vào cáo với Huyện quan.
Đơn như vầy:
"Tôi là Trình Nhị lập cáo bẩm kẻ dữ giết người là Trương Mậu Thất, thiệt tay điếm đàng, xảo quyệt dâm ô, chẳng lo sanh nghiệp. Nó lấy vợ tôi tên là Xuân Hương, khi vắng mặt tôi chúng nó ăn nằm cùng nhau, tới lui không sợ, ra vào chẳng kiên, lấy tớ xong lại muốn tới chủ gia nữa. Tôi mắc đi xa, chủ tôi ở nhà với con Thu Quế, nó thừa dịp chủ tôi đi tắm, nó ôm đè hãm hại, chủ tôi muốn la bị nó bóp họng nghẹt hơi đến chết. Xóm giềng đều tới, đồng thấy tang tích, cúi xin Thượng quan tra minh tội ác, đặng yên oan hồn chủ tôi. 
Còn sự lấy vợ tôi, ví như một ngựa mà hai người cưỡi, chẳng khác chén canh hai miệng giành húp. Còn sự hãm chủ tôi, lòng muốn một chinh mà sắm hai gào, ý quyết một bếp mà nấu hai nồi. Lấy vợ tôi là việc nhỏ, giết chủ tôi là tội lớn. Xin Thượng quan định phép vua giết trừ quân dữ, đặng cho vui lòng chủ tôi nơi chín suối.
Nay bẩm."
Quan Huyện xem cáo trạng rồi, liền đến nghiệm thây, thì cũng thấy nơi yết hầu đỏ bẩm, trong miệng chảy máu, mình mẩy trần truồng, bèn khiến Trình Nhị lo tẩn liệm, chôn cất, rồi đem Xuân Hương, Mậu Thất với một bọn chứng về nha môn đặng tra khảo.


Khi đó mới hỏi Trình Nhị rằng:
- Chủ người bị gian hãm đến chết, còn vợ người thì trai gái với Trương Mậu Thất, cớ sao người không hay ?
Trình Nhị nói rằng:
- Tôi mắc đi đòi nợ hai ngày mới về tới nhà, thì thấy việc đã biến như vậy, nên tôi hỏi những người xóm giềng là Lữ Dục Thập và Triệu Luật thì cả hai đều nói rằng: "Ở nhà vợ tôi trai gái với Trương Mậu Thất, hai đứa thông gian nên mới toan mưu hãm dâm chủ tôi, vì chủ tôi la lên nên bị nó bóp họng đến chết", tôi liền lập trạng vào cáo bẩm Thượng quan, thiệt tôi chẳng rõ biết việc ở nhà, cúi xin Thượng quan tra hỏi vợ tôi thì ra manh mối.
Quan Huyện hỏi Xuân Hương rằng:
- Người cùng Mậu Thất đồng mưu gian hại Nguyệt Anh thế nào, phải tỏ cho thiệt ?
Xuân Hương nói:
- Vốn tôi thiệt tư tình cùng Mậu Thất, song việc đồng mưu giết chủ, thiệt chẳng biết ai.
Quan Huyện lại hỏi rằng:
- Vậy chớ ai giết Nguyệt Anh ?
Xuân Hương thưa rằng:
- Thiệt tôi không biết !
Quan Huyện liền dạy đem Xuân Hương ra khảo kẹp. Xuân Hương bị kẹp chơn đau quá, nên phải khai rằng:
- Việc giết chết chủ tôi thì tôi không biết ai, còn Trương Mậu Thất có nói với tôi rằng cô tôi tuổi còn nhỏ mà lại có bóng sắc, va biểu tôi làm mai dong cho va, thì tôi có nói rằng: cô tôi chẳng phải như ai, tánh hạnh ngay thẳng trung trinh, việc ấy chẳng nên. Nay ý tôi tưởng chắc là Trương Mậu Thất lén tôi mà làm như vậy.
Quan Huyện dạy đem Mậu Thất ra tra hỏi rằng:
- Ngươi khá nói thiệt thì khỏi chịu khổ hình
Mậu Thất khai nói chẳng biết việc ấy. Quan Huyện nói:
- Như chẳng có, sao ngươi biểu Xuân Hương làm mai cho ngươi ?
Khi ấy Lữ Dục Thập và Triệu Luật  nói rằng:
- Một việc có thì trăm chuyện cũng đó, xin Lệnh Thượng quan thẩm xét.


Mậu Thất  nói:
- Đó là kế phản cho tôi, chớ vốn thiệt hai người đồng mưu giết Nguyệt Anh, lại đổ thừa cho tôi với Xuân Hương, vậy xin Thượng quan tra khảo hai người ấy thì ra mối liền.
Quan Huyện hỏi Xuân Hương rằng:
- Trong lúc chủ ngươi chết, ngươi ở tại đâu ?
Xuân Hương nói:
- Tôi ở dưới nhà trù đang làm công việc, thì có con Thu Quế chạy xuống kêu tôi nói em khóc, mà nó kêu cô tôi thì chẳng thấy cô tôi lên tiếng, phần cửa buồng đóng nó mở không đặng, nên tôi liền cầm đèn lên soi thì thấy cô tôi đã chết trên giường, nên tôi kíp tri hô lên. Lúc ấy có Lữ Dục Thập và Triệu Luật  chạy đến, hai người bèn bắt tôi mà trói lại, nên tôi tưởng chắc hai người này đồng mưu hãm hại chủ tôi rồi trốn về, chừng nghe tôi hô hoán mới chạy lại mau mà vu tội cho tôi !
Quan Huyện không biết tính sao, mới dạy giam hết lại, sáng mai sẽ hay.
Ngày thứ bắt con Thu Quế đem vào dinh trong. Quan Huyện mới hỏi ngọt nó rằng:
- Con biết chủ con bị ai giết không ?
Thu Quế nói:
- Tôi chẳng biết ai. Bửa đó chủ tôi biểu tôi xách nước tắm, thì tôi múc nước rồi, chủ tôi biểu coi em đặng cho chủ tôi đi tắm. Khi chủ tôi vô tắm thì đóng cửa buồng lại. Một chặp tôi nghe dảy độp độp trong phòng cả canh, lại nghe tiếng ú ớ, muốn nói mà chẳng nói được, rồi thì nín mất. Kế em nhỏ khóc, tôi chạy kêu chủ tôi không nghe lên tiếng, còn cửa buồng lại đóng. Tôi liền kêu chị Xuân Hương thì chị ấy vội vàng cầm đèn lên, chỉ mở cửa buồng ra thì thấy chủ tôi mới tắm, mình còn ướt chưa mặc áo quần, nằm mà chết trên giường...
Muốn biết sự thể thế nào, đón xem phần cuối sẽ rõ. 
(Bao Công Kỳ Án - NXB Tín Đức Thư Xã)