Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016
Con đường tuyệt thực.
Nhà cách mệnh Trần Huỳnh Duy Thức bị nhà nước VC tống giam 17 năm vì tội âm mưu lật đổ đến nay đã ở tù được 6 năm.
Trùng hợp thời gian Tổng thống Mỹ B.Obama qua thăm VN, ông Duy Thức có thể đã noi gương cụ Nguyễn Tri Phương năm xưa, quyết định tuyệt thực nhịn đói chịu đau mà chết trong "trận đấu sau cùng" giữa ông và chế độ CS.
Ai từng xem "blog Trần Đông Chấn" vạch ra "Con đường VN" của ông Thức, ắt cũng thấy những ý tưởng "Chấn" y chang suy nghĩ diễn văn bộc lộ của ngài Mỹ B.Obama vậy.
Có điều những suy nghĩ Obama nói ra đã đưa ông lên làm tổng thống một Mỹ quốc siêu cường giàu có, đi đâu cũng được trọng thị tiếp tân, thiên hạ yêu mến hoan hô vang trời dậy đất. Còn Trần Huỳnh Duy Thức, cũng từ những nghĩ suy nói ra đó đã đem lại họa tới cho ông 17 năm tù 5 năm quản chế ! Ông Thức thân tàn ma dại, khô cây héo lá nằm đau ốm chèo queo đà 6 năm trong cái trại giam xứ Nghệ khét tiếng An Nam đói rách tổ đỉa.
Tổng thống B.Obama nay lên phi cơ "Không lực Một" dự hội nghị siêu cường quốc tế, tha hồ hưởng quốc yến đãi đằng của ngon vật lạ.
Tù tội lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức nay tuyệt thực vô thời hạn, quyết lấy cái chết ra trả thù nhà đền nợ nước thức tỉnh mọi người...
Bỗng dưng thấy nhớ chuyện đăng báo cụ Israel Kristal và gia đình hồi đệ nhị thế chiến bị Đức quốc xã lùa vô trại cải tạo Auschwitz giết người khét tiếng. Vợ chết, hai con chết, một triệu người Do Thái đã chết ở trại. Còn Kristal, dù quằn quại hấp hối bộ xương sanh vật thoi thóp sắp sửa chết, cụ vẫn quyết cố giữ mạng sống đợi ngày đế chế Đức sụp đổ.
Thoát kiếp ngục tù, cụ Kristal về Israel làm lại cuộc đời. Cụ mở xưởng làm kẹo cu đơ, lấy vợ khác rồi đẻ con sanh cháu ra chắc nẩy nở đầy đàn, phát triển chung cùng đất nước. Năm nay cụ lộc thọ 112 tuổi, được vinh danh người sống lâu nhứt thế giới Ghi nét.
Cụ kể lại, ở trong trại Auschwitz bọn giám ngục tìm cách diệt chủng Do Thái càng sớm càng tốt. Chúng đày đọa cố giết cho chết hết quăng lò thiêu xác. Đau đớn thể xác cùng cực tâm hồn nhưng cụ vẫn nhứt định quyết tâm mình phải sống.
"Tôi học cách ăn để mà sống, cố gắng ăn hết mọi thứ nhận được để mà sống, duy nhứt hy vọng mình sẽ sống sót. Có lẽ khát vọng sống mãnh liệt ở trại Auschwitz đã giúp tôi sống đến ngày hôm nay. Có nhiều người thông minh, khỏe mạnh, sống giản dị hơn tôi mà họ vẫn chết sớm hơn.
Tôi vẫn luôn tin rằng Thượng đế đã sắp đặt tất cả, ban ơn người tốt, trừng trị kẻ xấu - nên tôi không giận dữ hay tìm cách trả thù những kẻ đã hành hạ, hủy diệt gia đình cũ của tôi. Thay vào đó, tôi lạc quan sống tiếp, chăm chỉ làm việc, gây dựng lại những gì đã mất..."
Đáng khen thay ! Một người Israel bình thường như cụ Kristal còn hiểu rõ cái giá trị sống để phấn đấu sanh tồn như thế thì đất nước Israel làm chi mà không vững mạnh !
Than ôi ! Đi làm cách mệnh ngoài sự lý tưởng cũng rất cần phải cơ trí thông minh vững chí. Trong lúc chế độ CS đang tìm đủ mưu ma chước quỷ quyết liệt tiêu diệt cho hết những người yêu nước có bản lãnh, khi mà bọn dân chúng phải đến 98.7% thờ ơ vô cảm với "dân chủ" như nay thì cái con đường tuyệt thực tự sát của ông Thức vừa làm cho VC sung sướng nhổ được cái gai hậu họa, vừa chắc chẳng có tác động gì được tới vô số người dân còn cuồng đảng bác.
Qua hằng chục năm CS cai trị, tánh mệnh con người VN nay đã trở thành cái móng tay rẻ mạt. Người khác chết mặc, miễn làm sao cho mình và gia đình được sống. Cái chết "vì tự sát" của nhiều đương sự bị công an bắt vì thế dễ trôi vô quên lãng thường ngày. Vị dân chủ nào không sợ chết, dám dũng cảm mua xăng dội tự thiêu đánh động lòng dân, thực tế ngọn lửa chỉ nhận được chăng mấy ánh mắt tò mò ngoái đầu lãnh đạm.
Cái chết sắp tới ông Thức "Con đường Tuyệt thực" e rằng trôi tuột như những cái chết nhảy cầu, thắt cổ, tự thiêu... tuyệt vọng thường ngày đăng trên báo chí. Nó vừa để uổng phí một tài năng trước dòng chảy VN trào lưu thay đổi đang cần ông. Nó bộc lộ cái bế tắc phụ lòng người của nhà cách mệnh nản lòng đi tìm con đường quyên sinh tự tử.
Hy vọng ông Trần Huỳnh Duy Thức ngộ ra chính ông phải tự cứu lấy ông mà sống, ráng sống đợi cái ngày vinh quang lâu mau rồi cũng sẽ đến.
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016
Cách mệnh đợi.
Tổng thống Mỹ B.Obama sau khi thăm VN xong xả, bèn cùng đoàn tùy tòng bay qua Nhựt Bổn dự hội nghị đệ thất đại cường. Ông ấy đi rồi còn để lại dư vị ngọt ngào cho thiên hạ râm ran huyên náo đủ thứ chuyện, nghe hoài chưa chán chưa dứt.
Chuyện nữ sanh viên áo vàng ôm tặng hoa ít lá nhiều. Chuyện nàng áo hồng Sài Gòn "cúc tàn sen lại nở hoa". Chuyện dân đứng đón chật đường bất hề mưa nắng. Chuyện ông thầy tu gợi ý cầu tự con trai. Chuyện bún chả sáu đô la. Chuyện lẫy Kiều "của tin gọi một chút này làm ghi”. Chuyện trú mưa che ô trà đá. Chuyện trải thảm đỏ mưu kế thời tiết. Chuyện Goóc ba xạo mất tích, Đường Thế Huynh lánh mặt. Chuyện đảng chằm hăm chơi trò tiểu xảo. Chuyện báo Lao động dịch bậy diễn thuyết...
Nghe dân gian chào xáo thần tượng chuyện thấy là quá đã. Thú vị nhứt vẫn khi xem dân Hà Nội, Sài Gòn rạng rỡ ra đàng đợi đón "ông Mỹ to chức nhứt", biểu tượng cho cái khát vọng VN muốn mau mau tháo củi sổ lồng được sống thực cái đời tự do dân chủ.
Qua nghe những diễn thuyết, từ đề cập khéo léo về sử ký, văn hóa, nhân quyền, kinh doanh VN cho đến thổ lộ của Tổng thống B.Obama trong cuộc gặp các thủ lãnh trẻ, vị bô lão chuyên gia "bàn quốc sự cà phê miễn phí" đã "xoay trục" ý tưởng như sau.
Khi VC đang thẳng tay triệt hạ giới bất đồng chính kiến, bỏ tù dài hạn vô số các nhà hoạt động dân chủ, cấm truyền thông độc lập, thường xuyên đàn áp người dân mục đích dọa dẫm không để hình thành đối lập. Khi nước Mỹ khẳng định tôn trọng chánh quyền VC. Thời cuộc tranh đấu giành tự do cần phải thay đổi cho phù hạp.
Muốn loại bỏ thể chế VC ra khỏi đời sống chánh trị nước ta, mọi người không thể như con thiêu thân lao vô chỗ chết mà nên tiến hành "Cách mệnh Đợi" thay cho cuộc "Cách mệnh Cá chết Vũng Áng" thực tế không như ý như vừa qua.
"Cách mệnh Đợi" lấy nhu thắng cang lấy nhược thắng cường, không làm mà có, không đánh mà nên. "Cách mệnh Đợi" lấy thời gian làm võ khí chủ lực "sát Cộng" theo nguyên lý đợi dăm năm nữa xơ não Cả Lú, Thế Huynh, Đại Quang, Xuân Phúc... về hưu già lão chết hết. Lớp hậu duệ trẻ trung thông minh "một lòng theo Mỹ" khi ấy sẽ bước ra quản trị xã hội bất chiến tự nhiên thành, chấm hết sự VC.
Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016
Tổng thống B.Obama thăm VN.
Đêm hôm 22/5/2016, Tổng thống B.Obama đã đặt chân đến Hà Nội, mở đầu cuộc viếng thăm kéo dài 3 ngày để bàn soạn với nhà nước CSVN nhiều chuyện quan trọng.
Tin tức "Obama" cập nhật báo chí từng giờ, chuyện bầu cử nội nhật ăm ắp nọ nầy chào xáo coi như đi vào quá khứ, không còn nhớ.
Bước xuống cầu thang máy bay, Tổng thống Mỹ vui vẻ nhận bó hoa rất đẹp từ một cô sinh viên xinh xắn mặc chiếc áo dài vàng đại diện nước chủ nhà trao tặng, rồi phái đoàn lên xe hơi về khách sạn ngơi nghỉ.
Đoàn xe chở các vị khách vip Mỹ vùn vụt tốc độ 80 dặm/giờ trên đàng giữa tiếng còi hụ inh ỏi. Hàng nghìn người dân Hà Nội phấn khích đổ xô ra dòm ngó tỏ vẻ rất thích thú.
Trưa 23/5/2016, Tổng thống B.Obama cùng tùy tùng đến "Yellow House" dự lễ đón chánh thức, rồi vào hội đàm với tướng Trần Đại Quang, chủ tịch nước VNCS trong 60 phút.
Tiếp theo, phái đoàn Mỹ được mời đến nhà sàn nơi ông Hồ từng ở, gặp bà Nguyễn Thị Kim Ngân Chủ tịch Quốc hội khóa 13. Hai bên nói chuyện gì đó không ai biết để sau đó ông Obama cùng bà Ngân đến hồ nước cho cá ăn...
Đầu giờ chiều, một cuộc họp báo do Chủ tịch Quang cùng Tổng thống Obama đồng tổ chức. Thông tin quan trọng đưa ra. Mỹ chánh thức bãi bỏ lệnh cấm bán võ khí sát thương cho VN nhằm giúp người VN có thêm những phương tiện hữu hiệu tự bảo vệ mình.
Cuộc họp chấm dứt, đoàn khách vip Mỹ được chủ nhà mời dự quốc yến chiêu đãi.
Mọi người đang hy vọng sẽ được nghe một câu lẫy Kiều hay từ phía Mỹ.
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016
Bầu cử theo lệnh đảng.
"Cả một đất nước làm trò
Chưa bầu đã biết ai bò ghế trên..."
Dân chúng đang "nô nức" đi bầu cử theo lệnh của đảng. Ai cũng biết CS sắp đặt nhơn sự "các đồng chí đại biểu đắc cử" ghế nào ghế nấy đã từ lâu. Ai cũng biết cử tri cả nước có đi hay không, có theo thể lệ hay gạch bỏ viết "ĐMCS" vô phiếu thì kết quả kiểm phiếu vẫn cứ 99,99% tốt đẹp. Trọng, Quang, Ngân, Phúc cùng đám đàn em "cơ cấu từ xa" đều vẻ vang thắng cử, "chứng minh nhân dân ta vô vàm tín nhiệm đảng ta vĩ đại".
Biết thì biết vậy, nhưng mỗi hộ khẩu đều cử một người đi thế cả nhà, toàn quyền ưa bầu ưa gạch cho xong cái sự bịp 5 năm một lần cầu xin hai chữ bình an.
Blogger Người Buôn Gió viết mấy câu rất đúng về bầu cử kiểu Việt Cộng."Tất cả người dân Việt Nam đều biết rằng việc bầu cử chỉ là hình thức, những ai được Đảng chỉ định chọn được bầu vào quốc hội hay hội đồng nhân dân các cấp đều sẽ trúng cử. Sở dĩ Đảng cần người dân đi bầu là để hợp thức hoá việc Đảng đã chọn người. Việc hợp thức hoá là nhằm đánh lừa dư luận là Đảng CSVN lãnh đạo đất nước có bầu cử tự do..."
Than ôi ! Bầu cử đa đảng cạnh tranh là tối cần thiết cho dân chúng có điều kiện chọn người giỏi giang ra quản trị đất nước làm dân giàu nước mạnh sánh kịp thế giới. CS thì trái lại, chỉ nhà nghề lọc lựa ra những kẻ ngu si nhưng thừa thủ đoạn đặt lên ghế ngồi cai trị dân chúng. Để hợp thức hóa bọn lên nắm quyền, đảng lệnh dân đi bầu theo "kiểu Việt Cộng" cho chúng có thể ngồi hợp pháp mà vơ vét tàn phá đất nước thậm tệ. Giai do khi đã căn cơ bán nước thì việc đảng bóc lột trấn áp dân chúng, bần cùng hóa xã hội không ngoài mục đích đẩy nhanh quá trình đưa dân tộc trở lại kiếp nô lệ cho nước Tàu.
Than ôi ! Nhà triết lý nói, dân chúng như thế nào thì chính quyền như thế ấy. Dân tộc nào hèn hạ thì dân tộc đó không bao giờ hít thở được bầu không khí tự do và kết cuộc dân tộc đó sẽ kéo bầy đàn đem dâng đất nước cho ngoại bang rồi chui xuống hố diệt chủng...
Quả đúng lắm thay !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















