Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Dê làm bạn Cọp.


Xưa có con cọp ở trong bụi rậm một mình, lấy làm buồn bực lắm.
Một hôm, cọp thơ thẩn dạo chơi trên rừng, giữa đường gặp con beo cái đằng kia đi lại.
Cọp hỏi beo rằng :
- Chị đi đâu đó ?
Beo đáp :
- Tôi định đi kiếm một người chồng, kẻo ở cô độc buồn lắm.
Cọp nghe nói, lấy làm mừng rỡ, bảo rằng :
- Tôi cũng thế. Tôi ở lẻ loi một mình không có gì là vui. Tôi đang muốn đi tìm bạn, thì may sao gặp được chị đây. Cái tình cảnh đôi ta thật giống nhau. Hay chị lấy tôi làm chồng có được chăng ? Phải đi đâu mà tìm kiếm ai nữa.
Beo nghe xuôi tai. Hai bên ý hợp tâm đầu, từ đó lấy nhau làm vợ, làm chồng, ăn ở với nhau không bao lâu đã đẻ được bầy con nhỏ.


Thêm con, miếng ăn tất phải thêm, mà cái trò cứ quanh quẩn mãi một nơi, của ăn mỗi ngày một ít đi, thành mỗi ngày một khó kiếm.
Một hôm, vợ beo mới bảo với chồng cọp rằng :
- Ta mà cứ ở mãi đây, đến khi hết lá hết lộc đi, thì rồi chết đói mất. Chi bằng ta phải tìm đường liệu kiếm chốn khác cho được dư dật miếng ăn.
Cọp chồng nghe theo beo vợ.
Rồi một đoàn vợ chồng, con cái, năm muông cùng đem nhau đi kiếm ăn.
Đi được một lúc, gặp một con dê.


Dê lon ton bước lại nói rằng :
- Chào ông ! Ông đi đâu mà đem cả bà ấy và các cô, các cậu đi theo thế ?
Cọp hỏi ;
- Anh đến làm chi đây mà anh chào tôi định làm gì ?
Dên nói :
- Tôi thấy ông đem cả gia quyến đi qua đây, tôi chực lại, trước là để mừng ông, sau là để hỏi xem ông đi đâu, có nạp dụng được tôi, thì tôi xin theo hầu làm một tay sai khiến.
Cọp bảo :
- Chúng tao đi kiếm ăn đây. Ừ, mầy có muốn theo, thì tao cũng cho theo.
Dê được nhập bọn, hớn hở vui mừng.
Sáu con vừa đi hết khu rừng thì cọp nhanh mắt trông thấy xa xa có một con hưu.
Cọp mới nói với con dê rằng :
- Tao thấy con hưu đằng kia, tao muốn nếm thử cái thịt nó xem sao. Tao ăn lộc, ăn lá mãi chán lắm rồi. Giờ mầy phải làm thế nào bắt được con hưu ấy lại đây cho tao. Hình như mày có quen biết hay họ hàng gì với nó thì phải.


Dê nói :
- Thân tôi hèn nhỏ, một mình bắt sao cho được hưu. Hoặc có nhờ oai hùm của ông giúp vào thế nào mới xong.
Cọp bảo :
- Ừ, mày đi theo tao. Hễ khi nào tao đòi hưu đến, thì mày phải ra mày chặn đường, chớ cho nó chạy thoát.
Dê vâng vâng dạ dạ.
Cọp bèn thét lên đòi hưu đến.
Hưu sợ, hưu chạy. Nhưng dê ra chặn đường hưu lại.
Hưu thấy dê, mới nói cùng dê rằng :
- Tôi với chú, ta cùng một họ, một làng với nhau, sao chú lại nỡ ra chặn đường để cho tôi phải chết về chú thế này ?
Dê nói khéo rằng :
- Không, bác nghĩ nhầm rồi. Tôi đến đây là để cứu bác. Bác cứ đứng lại đây nói câu chuyện, không can chi đâu mà ngại.


Hưu còn đang tần ngần chưa biết bụng dê thực giả thế nào, mới đứng lại. Thì cọp đâu thình lình đã lẻn gần tới sau lưng, nhanh như chớp.
Hưu thất thần mới trách dê rằng :
- Chú hại tôi ! Chú giết tôi ! Đừng giữ tôi thì tôi đã chạy thoát rồi. Bây giờ thì chú tính sao cho tôi đây ?
Dê uốn lưỡi nói :
- Tôi tưởng ông ấy còn ở xa, ai ngờ ông ấy có phép gì mà đã tới đây mau như thế. Bác sợ ông ấy mà tôi cũng sợ ông ấy lắm. Tôi biết giở làm sao bây giờ. Bác chết đã đành, mà cái thân tôi biết đã thoát được nanh vuốt của ông ấy đâu !
Nói xong, dê lánh sang một bên cho cọp nhảy chồm lên mình hưu mà cắn rất dữ dội.
Lúc ngoắc ngoải, hưu còn ngoái cổ lại thực thà bảo dê rằng :
- Thôi, tôi đành chết đây, còn chú muốn tránh cho khỏi, thì mau mau tránh đi.
Lúc hưu chết thật rồi, cọp mới xả hưu ra, chia làm ba phần và bảo dê rằng :
- Đây tao một phần, bà ấy và các cô cậu một phần, còn một phần cho mầy.
Nói xong, cọp và vợ con của cọp ngồi nghiến ngấu chỉ trong một lúc là bao nhiêu thịt hết sạch


Còn dê cứ ngồi nhấm nháp, lai nhai mãi chỉ được tí một thôi.
Cọp thấy vậy, bảo rằng :
- Sao mầy ăn lâu hết ? Hay tại người mầy bé nhỏ ăn ít? Hay tại mầy không ưa món thịt hươu? Để tao bảo này : Bây giờ cái phần của mầy đem ra chia ba, tao ăn hai phần, còn một phần, mầy ăn vị tất đã bao giờ mới hết.
Dê tiếc lắm, nhưng chẳng lẽ cãi, nói rằng :
- Vâng, xin chia.
Cọp lại ngồi ăn một lúc hết luôn hai phần kia, mà dê có mỗi một phần gặm nhá mãi như vẫn không nuốt trôi cuống họng.
Cọp thấy vậy, lại bảo:
- Thằng nầy ra không biết ăn thịt hươu rồi. Cái phần của mầy vẫn còn vẻn vẹn nguyên cả. Thôi, bây giờ bà ấy và các cô cậu chưa được thêm phần nào, hãy còn thèm, mầy phải đưa đây một ít để người ta ăn đỡ.
Phải chia nữa, dê bực mình lắm, nhưng biết làm thế nào, lại bằng lòng nói :
- Vâng, thì xin chia.
Chia xong, dê nằng nì rằng:
- Thôi, tôi còn ít nầy, ông để thong thả cho tôi nuốt vậy. Răng tôi yếu, tôi phải nhằn từng tí một cho dễ tiêu. Xin ông đừng chia nữa nhé.
Cọp giơ vuốt, nhe nanh bảo:
- Cái thằng nầy, mầy ăn mãi không hết, người ta thấy, người ta ăn hộ cho làm phúc, lại còn lếu láo gì ! Còn ít đấy, thôi đưa đây, tao cùng ăn với mày cho nó chóng hết đi, kẻo ngứa mắt tao lắm.


Dê van lạy nói:
- Thôi, tôi đã nói còn một ít đây, ông để cho tôi, ông đừng xơi nữa. Xin ông khoan tâm nghĩ lại: tôi cũng có công khó nhọc vào đấy mới được chút thịt nầy, bây giờ ông mà xơi hết đi thì tôi đói mất.
Cọp nghe nói, gầm lên:
- À thằng nầy giở lý sự, công với lênh gì mầy ! Nhọc với mệt đâu đến mầy ! Mầy không đưa tao ăn nốt chỗ ấy, thì tao ăn luôn cả thịt mầy bây giờ.
Dê run cầm cập, vội vàng còn bao nhiêu thịt, đưa ngay cả cho cọp, rồi vừa lui, vừa nói:
- Vâng, thì mời ông xơi nốt. Tôi xin ông tôi về.
Rồi dê cắm đầu lủi thủi bỏ đi, không dám nghĩ tới miếng thịt người đồng hương nữa.
Rõ thật đáng kiếp ! Từ giờ dê có còn dám mon men chơi với cọp nữa thôi ?

( Truyện cổ nước Nam - Nguyễn Văn Ngọc )



Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Leah Dizon - nhân thế bàn phụ nữ.


Leah Donna Dizon có tên tiếng Nhật là Ria Dizon, sinh ngày 24/9/1986 tại Las Vegas, Nevada, nước Mỹ. Mẹ cô là người Mỹ lai Pháp, cha người Philippines lai Trung Quốc.
Leah từng là người mẫu, diễn viên, ca sĩ và ngôi sao truyền hình nổi tiếng Nhật Bản.
Khuôn mặt xinh xắn, đẹp vẻ ngọt ngào, thân hình gợi cảm, cho cô được biệt danh "Bông Hồng lai".
Tháng 8/2008, "Bông Hồng lai" bất ngờ kết hôn cùng một bạn trai đồng nghiệp người Nhật - stylist Bun, hơn đến 8 tuổi, vì bị dính bầu trước 4 tháng...
Sau khi sinh con gái Mila (4/2009), đến tháng 12/2010, Leah Dizon bỏ chồng Bun. Họ kéo nhau ra tòa li dị, rồi Leah đem con gái về New York mà sống.
Trả lời báo giới, Leah ngậm ngùi tiếc nuối : kết hôn khi còn quá sớm là một sai lầm !
Hiện nay, cô gái một con Leah này đang theo học diễn xuất tại Mỹ, với mong muốn tương lai có thể phát triển thêm nghiệp diễn xuất, kiếm tiền nuôi con.


Xem ảnh Leah Dizon, lướt qua Wilkipedia cho thỏa trí tò mò về người đẹp công chúng ngày nào hâm mộ, lại nhớ đến chuyện nhân gian. Thiên hạ họ ngữ nghĩa phụ nữ thế này :
" Truyền thuyết cho rằng, vì thương Adam đơn côi, Thượng Đế bèn lấy một chiếc xương sườn bác ấy tạo ra người phụ nữ, để nam nữ "tu chung" với nhau đỡ buồn.
Chuyện khác, thấy Adam buồn, Thượng Đế lấy một chút kiêu sa của hoa Hồng, một chút dịu dàng của nhành Lan, một chút tinh khiết của cành Huệ trắng; ngài đem trộn trạo với một chút tinh ranh của Khỉ già, một chút ác ôn Rắn độc, một chút hung dữ Sư tử.
Eva, người phụ nữ đầu tiên xuất hiện trong cái sống trần ai là như thế.
Chuyện khác nữa, mùi vị "địa lý học" như sau đây :
- Từ 10 đến 20 tuổi, phụ nữ là Phi châu. Một nửa hoang vu chưa khám phá, một nửa đang được các nhà thám hiểm phiêu lưu tìm tòi khảo sát.
- Từ 21 đến 30, giống tờ tợ Á châu. Thâm trầm và huyền bí.
- Từ 31 đến 40 như Mỹ châu. Kỹ nghệ hóa hoàn toàn với một kỹ thuật tinh vi.
- Từ 41 đến 50 là Âu châu. Bao lần chiến tranh tàn phá, vẫn giữ được vẻ quyến rũ.
- Trên 50 tuổi, về châu Nam cực lạnh lẽo. Ai cũng biết mà không ai muốn đặt chân tới."
*
Leah Dizon, mỹ nhân thủa còn "Phi châu".



Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Minh tu Ám độ.


Tây Hán chí, Hạng Vũ thắng được Tần, bèn theo mưu kế Phạm Tăng, đẩy Lưu Bang vô vùng rừng xanh núi đỏ Ba Thục hiểm trở, cho hết thể quậy cựa định bá đồ vương.
Quân sư Trương Tử Phòng đút lót Hạng Bá, xin được cho Hán vương thêm đất Hán Trung, mưu đồ hậu cần quân lương chiến dịch về sau.
Hạng Vũ nghĩ rằng vùng Thiểm Tây thông ra Trung Nguyên duy nhất có đường Sạn Đạo, một toán quân nhỏ cũng kiểm soát mọi nhẻ thì Lưu Bang cùng bọn tướng sĩ chỉ có chết già trong xó núi ấy thôi - Vũ bèn đồng ý.
Nguyên trước, Tần Huệ vương đem quân đánh Thục, không có đường đi, bèn bày kế đúc 5 con trâu sắt, rồi phao tin "Tần có 5 con trâu vàng, mỗi ngày ỉa ra 5 đấu vàng".
Thục vua tưởng thật, sai người khai sơn phá thạch, mở "Đại lộ Ngu Trâu", lấy lối đi thông ra nước Tần cướp trâu vàng. Lối đi gọi Sạn Đạo, kéo dài đến 300 dặm, bằng dây mây rừng kết nối thân cây gỗ, bắt cầu treo cắm vòng vèo lưng chừng núi, "chỗ thì cao vút mây xanh, chỗ thì xuống tận suối thẳm, trợt chân một cái coi như tiêu đời ".


Đường làm ròng rã mấy năm rồi xong, vua Thục hí hửng cho người đi cướp trâu.
Trâu ỉa ra vàng đâu chẳng thấy. Thấy có mấy con trâu sắt gỉ sét một đống phế liệu "bốc xít". Và một đại quân Tần ầm ầm kéo vào đánh úp, chiếm trọn đất Thục.
Ngu si tham vàng mở đường cho giặc vào cướp hết đất nước, Thục vua rầu rỉ chết, hoá ra con chim Cuốc. Chim Cuốc nhớ nước kêu "Quốc", "Quốc", suốt đêm hè.
“Khắc khoải sầu đưa giọng lửng lơ,
Ấy hồn Thục đế thác bao giờ.
Năm canh máu chảy đêm hè vắng,
Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.
Có phải tiếc xuân mà đứng gọi,
Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ.
Ban đêm ròng rã kêu ai đó,
Giục khách giang hồ dạ ngẩn ngơ.”


Lại nói Hán vương Lưu Bang, sau khi bầu đoàn tướng sĩ kéo vào đất Thục, Tử Phòng cáo từ trở lại Trung Nguyên, tiện tay châm lửa Hỏa thiêu Sạn Đạo, đốt sạch mọi lối đèo mây khó khăn xây dựng. Lửa bốc cháy ngất trời hơn 30 dặm.
Trương Lương đốt Sạn đạo là để Hạng Vũ không còn chú ý quân Hán, ăn no ngủ kỹ không đề phòng. Hán vương có thời gian chiêu hiền đãi sĩ, tích thảo dồn lương, chuẩn bị chiến tranh.
Bôn ba thiên hạ, tìm kiếm nhân tài giúp Hán vương phục quốc, Trương Lương gặp Hàn Tín,"bên cầu Vị gieo cần câu cá, kìa kìa người quốc sĩ Hoài Âm", Lương dụ Tín về Hán, rồi giao cho bức mật đồ đường tắt, lối khe núi chân đèo không ai biết : qua thành Trần Thương, từ Hán Trung tiến đánh thẳng Hàm Dương, không cần Sạn Đạo.
Hàn Tín về làm Nguyên soái cho Hán vương, khởi binh Đông tiến, dùng mưu "Minh tu Sạn đạo, Ám độ Trần thương" nghi binh đánh Hạng Võ ngay.
Một mặt, Tín sai quân lính khoa chiêng gióng trống, rầm rộ ra vẻ tu sửa đường Sạn đạo để hành quân. Mặt khác, Tín dồn lực lượng, âm thầm Đông tiến, bí mật đánh úp thành Trần Thương, diệt gọn Tam Tần, chiếm lấy hết Hàm Dương.
Quá bất ngờ, quân Sở đại bại, Hạng Võ mất đất chạy dài.


Lời bàn của Mộng Bình Sơn.
Bên trời Tây có câu những kẻ có chí lớn thường gặp nhau.
Thật vậy, cái trí mỗi người ở trong mọi trình độ chênh lệch, nếu sự hiểu biết không bằng nhau, không dễ gì hiểu nhau được.
Hàn Tín sai sửa Sạn Đạo để đánh lừa quân Sở. Bọn Chương Hàm, Chương Bình là những kẻ thấp thỏi cho đó là trò trẻ con, khinh địch, không đề phòng. Những kẻ thấp thỏi lại thường tự cho mình là cao kiến, do đó thường mang những thảm họa đau thương.
Hành động của Hàn Tín không qua được mắt Phạm Tăng. Tuy nhiên, Tăng biết trước mà không làm gì nổi là do hai nhược điểm. Một đàng là Hạng vương không coi việc Hàn Tín là trọng, tuy có lệnh đề phòng nhưng không lưu tâm mấy. Một đàng, bọn thừa hành Chương Hàm lại tự phụ khinh người. Hai đàng đó khiến cái hiểu biết của Phạm Tăng trở ra vô dụng.
Đem so cái trí giữa Tăng và Tín, thời Tín cao hơn. Phạm Tăng chỉ biết viếc sửa Sạn Đạo là trò lừa mà thôi, riêng Hàn Tín ngoài"Minh tu Sạn đạo", còn cho người lợi dụng tình thế len lỏi vào thành địch, để làm nội ứng cho " Ám độ Trần Thương" thắng lợi.
Mưu lược Hàn Tín rõ ràng cao hơn một bậc.

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Địa chính trị vô thế chân gà.


Trong bốn nước người dân đang còn bị chế độ CS cai trị, ngoài hòn đảo Cuba bên Tân thế giới cô độc đang thoi thóp đói rách làm gương độ gớm; thời ba xứ Á châu kia lại dính sát nhau lại thành một chòm CS.
Có vị quan sát viên ngoại quốc nhìn, rồi nhận xét.
China giống hệt con gà phình bụng ra Thái bình dương, có cái chân VN, cái mỏ BTT.
Mỏ BTT bom nguyên tử dọa mổ Hàn, mổ Nhật, mổ Mỹ. Mỏ này đang đói cứ đòi mổ bậy kiếm ăn.
VN ốm o, hẹp hòi, phải gánh chịu hết cái nặng nề bọn Tàu nó đè lên. Mắc phải nghiệp trời ban làm chân cẳng để China nó bươi móc chạy nhảy.
Chấp nhận cái cẳng cho con gà CS China, sẽ lệ thuộc, đồng hóa, bị sáp nhập như một Giao châu thời xưa với danh xưng mới.
Mỹ từ thì bạn Bốn tốt, xú từ ra khu tự trị như Tây tạng, Hồi hột, Uyghi...
Chống cự lại thời vô thế bẻ nạng chống trời, yếu đuối làm chi được ? Hàng sống chống chết - ấy bởi VN không phải Korea có thế giới tự do hậu thuẩn đàng sau.
VN đang "dính chặt" China đủ thứ chuyện. Đảng đường dây nóng. Quân đội đường dây nóng. Báo chí hợp tác toàn diện, thông báo cho nhau tin tức vân vân.


Đứng ở kinh đô Trường An của China cũ, nhìn tứ phía đất nước Tàu, thấy cũng ớn. Toàn khu tự trị. Quá thông cảm mấy bác trí thức già lão đất An nam đang lo vận nước.
- Mấy bác ngâm cứu sử lập quốc của Tàu, hiểu mấy chuyện đồ vương định bá, đánh Tấn, diệt Nguỵ, phạt Triệu, phá Hàn, lấn Sở, mấy chuyện bình Đông Tây Nam Bắc của quý vị Ngũ hổ đại tướng mở mang bờ cõi cho dân China đông đúc có đất xây nhà để ở.
- Mấy bác đọc sử Nam, biết thoát kiếp nô lệ 1000 năm là rất khó, giữ cho được tự chủ càng khó hơn. Thêm cái chuyện bản thân dân Việt lan tràn, lấn át, cướp luôn nước Chiêm Thành dại dột làm thành xứ Đại VN. Biết mình, biết người nên giặc chưa đánh đã thấy lo thấy sợ cũng phải.
Lo sợ phụ thuộc dần dà, tằm ăn lá dâu, diễn biến hòa bình, Hán hóa VN thành ra cái chân gà China.
Để cho tuổi cao già yếu, mệt mõi đau nhức, cũng phải ngồi dậy đi biểu tình hò hét, để mắc tội "chống phá tình hữu nghị". Lão nhà văn viết núp nổi tiếng 80 tuổi, lừng danh "chống Mỹ", Truyền hình HN "ám thị" cho tội danh "phản động", "phản quốc", bố cáo cả nước.
Nói chung, khéo léo mềm mỏng, lạt mềm buộc chặt, lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa tai nhau, giữ hòa bình sinh nội lực. Có sức mạnh chiến tranh nhân dân, vũ khí đủ mạnh - kẻ thù sợ không dám đụng đến, mới đảm bảo cho hòa bình lâu dài mà thôi.
Nếu dùng "lạt mềm buộc chặt" vô nguyên tắc, ồ ào "hữu nghị" dại dột lơ ngơ, China nó tương kế tựu kế cột lại cho, thời hết cụ quậy. Mất nước cái chắc.
China sư tổ binh pháp. Họ là Lã Vọng, Chương Hàm, Gia Cát Lượng, Tào Tháo, Chu Nguyên Chương, Càn Long, Đặng Tiểu Bình, Chu Dung Cơ, Tập Cận Bình... chớ không phải như mấy vị Chế Mân, Chế Củ, Chế đà la ni, Chế ba láp ba sàm đâu.