Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012
Rầu đời.
Tuổi già trãi nghiệm nhiều thứ rồi hay buồn chán rầu đời để người ta hay nói người già khó tính. Khó tính đủ thứ sinh sự khó tính. Chưa làm chi ra trò với đời thì than ôi đầu đã bạc rồi hai thứ tóc. Xã hội khinh khi sự thiếu địa vị. Con cái cháu chắc đối xử tệ bạc cầu cho chết. Tuổi cao còn lo chạy vạy kiếm ăn nuôi miệng nếu như không muốn chết đói. Tiền thiếu bạc túng, đau ốm lo không tiền nằm bệnh viện, chết lo không mua được hòm, không có người gánh đám mình đưa ra nghĩa địa mà chôn...
Thành ra khuôn mặt người già hay đăm chiêu rầu đời ngán ngẫm.
Cộng sản Tố Hữu sinh thời thơ hàng vạn chữ tụng ca chế độ . Hắn mụ mị dân chúng nhiều câu kéo vẻ vời đẹp đẽ.
- " Đất nước mình đâu cũng đẹp như tranh
Khuôn mặt người, ai cũng sáng long lanh
Những đôi mắt trong lành vui ấm lạ !
- " Có gì đẹp trên đời hơn thế ?
Người yêu người sống để yêu nhau,
Đảng cho ta trái tim giàu
Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi... "
Thực thế, vài ba năm sống dưới trào cộng sản, "những đôi mắt" người đã mờ đục cá ươn tội lỗi. Lâu năm trẻ vội hóa già, đời sầu không chi che đậy cho được.
Người già đội cái nón rách, tay che dấu khuôn mặt không cho ai thấy, mà thiên hạ cứ thấy vạn sự rầu đời.
Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012
Về mấy khu tự trị.
Ngó thấy vị đệ nhất quyền lực lặn lội đến "khu tự trị Choang - Quảng Tây", tay bắt mặt mừng, sung sướng được tiếp kiến "vua Tàu" tương lai, thiên hạ bèn rầm rộ suy nghĩ.
Hiện tại Tàu có cả thảy 5 khu tự trị. Choang Quảng Tây, Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, Hồi Ninh Hạ, Nội Mông Cổ, Tây Tạng. Các vùng ấy nguyên thuộc những sắc dân lân lý hàng xóm người Hán. Đất rộng dân đông nhưng lý do lịch sử này nọ không thể lập quốc đành "tự nguyện gia nhập" vô nước Tàu.
Khu tự trị tăm tiếng chộn rộn là Tây Tạng. Nguyên xưa Tây Tạng là một quốc gia độc lập, đứng đầu có giáo chủ Đạt Lai Lạt Ma, dân chúng họ sống vùng núi cao, yếu đuối, nghèo khổ, dại dột tội nghiệp. Cho rằng cái miếng ngon sát nách không hưởng quá phí, thế nên vào năm 1950, Mao Tàu đỏ huy động " quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa" tiến đánh khu vực Chamdo - Tây Tạng mà chỉ gặp sự kháng cự rất yếu ớt. Năm 1951, đại diện Tây Tạng dưới sức ép của quân Tàu đỏ đã phải ký Hiệp ước 17 điểm, xác nhận thuộc chủ quyền Tàu, xóa sổ luôn đất nước mình.
Trung Cộng bèn ban ơn, cho phép đức Đạt Lai Lạt Ma được tiếp tục cầm đầu "khu tự trị Tây Tạng", nay đã là "một bộ phận không thể tách rời China". Năm 1959, Đạt Lai Lạt Ma bỏ trốn sang Ấn Độ, tuyên bố xóa bỏ cái hiệp ước bị China ép buộc, kêu gọi người Tây Tạng nổi dậy đấu tranh giành lại đôc lập.
Năm 1965, China chính thức ra văn bản sáp nhập Tây Tạng thành một khu tự trị do một người Hán cầm quyền trưởng xứ. Chánh sách ưu tiên đãi ngộ dân Hán nhập cư khiến người Tây Tạng tức giận lắm. Bạo loạn, biểu tình, tự thiêu phản đối liên tiếp xảy ra. Đức ngài Đạt Lai Lạt Ma sống lưu vong ngoại quốc rất được người Tây Tạng hết lòng ủng hộ, coi ngài là vị lãnh tụ tinh thần tối cao trong công cuộc đấu tranh giành lại đất nước.
May mắn hơn xứ Tây Tạng, nước Nam ta án ngữ lấy đường hướng Nam của dân Tàu, mấy lần bị chúng xâm lăng tiến đánh đều vượt qua hết.
Một ngàn năm nô lệ giặc, nhân cơ hội nước Tàu loạn lạc mà lấy lại tự chủ. Đến thời nhà Hồ Đại Ngu, quân Tàu chiêu bài "phù Trần diệt Hồ" chiếm nước Nam, bèn sai một số "bô lão" dâng biểu nói con cháu nhà Trần không còn ai, nay xin "gia nhập" về lại cố quốc.
Chịu cảnh đô hộ đồng hóa khốc liệt diệt chủng tưởng hết bề thoát, may thay hồn thiêng sông núi xui khiến các ngài Lê Lợi, Nguyễn Trãi dựng cờ khởi nghĩa đánh đuổi bọn Tàu ra khỏi bờ cõi. Sau này, bọn Lê Chiêu Tống cõng rắn cắn gà nhà, quân Tàu "phù Lê diệt Nguỵ " đánh tràn qua, rắp rem dựng lại "khu tự trị An Nam" thì may còn có vua Quang Trung mới thoát khỏi cái kiếp nô lệ mới.
Đến đời nhà Hồ Mác Lê, họ dựa dẫm vô China "chống Mỹ cứu nước". Cướp được quyền cai trị, nhưng họ biến hóa người dân nước Nam ra hai phe rõ rệt. Một bên đi theo Tàu xây dựng xã hội chủ nghĩa đại đồng. Một bên về phe Mỹ chống Tàu diệt cộng tránh nguy cơ mất nước.
Về phía quân Tàu, chúng đã đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa rồi sáp nhập vô China. Chúng đã khống chế thực sự bể Đông, nghêng ngang xuôi ngược tàu bè. Chúng đã cướp được một số đảo ở Trường Sa và đang ráo riết chuẩn bị đánh chiếm hết...
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012
Con chèo bẻo.

Xưa có một người, về mùa tháng mười, lúa đã gần chín, đêm nào cũng ra đồng nằm để giữ lúa. Gặp phải một đêm có hai tên kẻ trộm rủ nhau đến cắt trộm lúa. Chúng thấy có người nằm giữ đấy rồi, không biết làm thế nào mới bảo nhau giết chết đi.
" Than ôi ! Trời cao đất dầy
Để cho người ấy bị tay tham tàn ! "
Ai ngờ, oan hồn thì hồn hiện. Hồn người chết ấy lên Thiên Đình kêu với Ngọc hoàng.
Ngọc hoàng liền sai quỷ sứ xuống bắt hai tên kẻ trộm lên rồi phán rằng :
- Hai đứa chúng mày siêng ăn biếng làm chỉ lo trộm cướp của người, rồi lại còn giết người. Như tội ấy thật là to lắm ! Hai tên bay phải chết, một tên thì tao bắt làm châu chấu, còn một tên thì tao bắt làm cào cào.


Xong, Ngọc hoàng lại phán rằng :
- Còn tên giữ lúa chết oan kia, thì tao hóa kiếp cho làm con chèo bẻo.
Tên kia tâu rằng :
- Bây giờ con hóa làm chèo bẻo, thì con phải làm những việc gì ?
Ngọc hoàng phán :
- Tao cho mày hóa làm chèo bẻo, một là để cho mày lại theo được cái nghiệp giữ lúa như xưa, hai là để cho mày có dịp báo thù được hai tên kẻ trộm. Bao giờ lúa chín, có châu chấu cào cào đến ăn hại, thì tao cho mày cứ tha hồ tự do bắt nó mà ăn thịt.
Bởi sự tích này mà hằng năm cứ vào độ tháng mười gần lúa chín, thì có chim chèo bẻo bay lượn khắp mọi cánh đồng mà bắt châu chấu với cào cào.


- Có truyện cho con chim chèo bẻo là do hồn người học trò hóa ra. Vốn xưa có một tên học trò đi thi luôn ba khoa, bài vở đều tốt cả, nhưng vì bài chiếu, bài biểu làm sai mất một đôi chữ mà thành bị hỏng mãi. Vì hỏng thi mà người ấy hóa điên, mồm cứ lảm nhảm luôn hai chữ " Chiếu biểu ! Chiếu biểu ! ". Không được bao lâu người ấy chết, cái hồn hóa làm con chim cũng cứ " Chiếu biểu ! Chiếu biểu ! ", mà kêu.
Nhân vậy, thiên hạ mới đặt cái tên nôm gọi là chèo bẻo.
( Truyện cổ nước Nam )
Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012
Bể dĩa đồ xưa.

Nhà khảo cổ học phán đoán cái tàu đắm vùng biển gần bờ thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) là do đánh nhau với cướp biển để cháy chìm, vô tình trao lại đời sau số chén dĩa xưa quý báu phúc ai nấy hưởng
Nguyên biển Bình Châu trước đây là nơi bọn lái buôn Tàu ô hay Mã lai, Chà và hoặc Ả rập chở tô chén bát dĩa China ghé dừng tàu chơi bời ít bữa rồi mới viễn du xuôi ngược.
Tàu chìm ấy dài chừng 21 mét, rộng 3,5 mét, có vô số gốm sứ đồ dùng kết dính từng chồng bị vùi đáy cát. Sự cố tàu cháy thuyền chìm tự hồi nhà Nguyên thế kỷ XIV, cách nay gần 700 năm, thành ra đồ chén dĩa cổ trên tàu ấy quý giá vô cùng.

Theo giới buôn đồ cổ, giá trị cao nhất mấy cái dĩa men ngọc còn nguyên. Mỗi dĩa có giá khoảng 40 triệu đồng, đến khi lái buôn đổ về nhiều, niên đại dĩa được bác học cho lùi thêm 100 năm nữa, thời giá dĩa tăng từng giờ 60, 70 rồi 100 triệu không có mà mua !
Dân chúng tin đồn mấy thợ lặn đầu tiên gặp con tàu, bèn âm thầm lặng lẽ bê mấy chồng dĩa nguyên vẹn, dú diếm đem bán cả chục tỷ đồng.
Tiếng lành đồn xa, thiên hạ tranh nhau vùng biển này, lặn xuống xúm lại tàu đắm tìm mọi cách mò hút giành giật cổ vật. Kẻ lôi người kéo, kẻ hút người xúc, thấy có chén dĩa thời lao vô xâu xé nhau thậm tệ.
Chánh quyền cũng không bỏ lỡ cơ hội. Nhân viên công lực nhơn danh chế độ, "sở hữu quốc gia", xông vô đòi quyền làm chủ hết chén dĩa thiên hạ mò lặn.
Công chủ quyền đợi thợ lặn lên tịch thu "di sản", tư hối hả lặn mò tìm rồi dú diếm. Giành giật mấy cái dĩa bát, tô tách rộn bộ, dĩa lành đồ cổ hóa ra dĩa bể đồ xưa rồi đem nộp "chánh phủ".


Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






