Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Dương Nguyệt Ánh - kỹ sư chất nổ.


Hóa học gia chất nổ Dương Nguyệt Ánh sanh năm 1960, bà con dòng họ với cụ nghè Dương Khuê "bất thức thời cuộc", với nhạc sĩ Dương Thiệu Tước "Đêm tàn Bến Ngự", những danh tài An Nam có tiếng.
Năm 1975, bà Dương rời VN cùng với gia đình bằng trực thăng tỵ nạn CS, đến được Phi Luật Tân rồi qua Mỹ tạm cư ở Pennsylvania, sau định cử tại Washington, DC.
Dương Nguyệt Ánh đi học, tốt nghiệp Đại học Maryland ngành kỹ sư Hóa học, Khoa học Điện toán và Quốc gia Hành chính; được tuyển làm việc ở Trung tâm Nghiên cứu Hải quân Maryland. Tại bộ Hải quân Mỹ, bà nhậm chức Giám đốc Khoa học kỹ thuật của chi nhánh Indian Head Division thuộc Trung tâm Vũ khí Hải quân Hoa Kỳ Maryland trong tiểu ban chất nổ. Bà từng làm đại diện của Mỹ về chất nổ ở NATO.
Năm 2005, bà được cử về Bộ Quốc phòng Mỹ, làm cố vấn khoa học cho phó Đề Đốc Hải Quân về thông tin và chiến thuật tại Ngũ Giác Đài.
Năm 2008, bà là Giám đốc An ninh Biên giới và Lãnh hải thuộc nha Khoa học kỹ thuật Bộ Nội an Hoa Kỳ. Hiện nay, bà  cố vấn hóa học cho Ngũ Giác Đài, giữ trách nhiệm phát minh chất nổ dùng trong cuộc chiến chống khủng bố, bảo vệ an ninh cho nước Mỹ.


Bà kỹ sư Dương thượng thừa danh tiếng sau khi chỉ huy một nhóm các hóa học gia, chỉ trong 67 ngày đã chế tạo thành công bom áp nhiệt (thermobaric bomb) của Mỹ. Bom áp nhiệt khi nổ sẽ tạo ra một vầng mây hóa chất và một làn sóng chấn động khủng khiếp, hủy diệt tất cả những gì ở trong tầm sát hại của nó. Thường được gọi là “bom diệt hầm ngầm”, bom này dùng để hủy diệt các hang động, địa đạo - những căn cứ chỉ huy ẩn sâu dưới đất của đối phương.
Trí thông minh, trình độ hiểu biết cao, sắc sảo của một nhà khoa học, bà Dương cũng rõ rệt sự nguy hiểm vô vàm của họa hại độc tài, khủng bố trước sau đối với văn minh nhân loại. Quan điểm chế tạo võ khí của bà rất sáng sủa, rõ ràng. Trong cuộc trả lời phỏng vấn, bà thẳng thắn nói:
- "Tôi đã cay đắng nhận ra rằng một dân tộc chỉ có thể giữ được quyền tự quyết và một quốc gia chỉ có thể giữ được chủ quyền khi dân tộc ấy, khi quốc gia ấy mạnh mà thôi. 
Một VNCH nhỏ bé đã không thể trông mong suông vào công lý và lương tâm thế giới để đứng vững. Tôi không bao giờ quên hoàn cảnh nghiệt ngã của người lính VNCH ở vào giai đoạn cuối của cuộc chiến, thừa lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ miền Nam nhưng hết súng hết đạn, hết tất cả mọi phương tiện để chiến đấu. 
Tôi không bao giờ muốn rơi vào cái hoàn cảnh cay đắng của một dân tộc mất quyền tự quyết, phải bỏ quê hương ra đi một lần nữa, và tôi không bao giờ muốn chiến sĩ Hoa Kỳ ngày nay của tôi rơi vào hoàn cảnh nghiệt ngã của chiến sĩ VNCH ngày trước. Nên tôi chọn làm việc cho quốc phòng Hoa Kỳ để đóng góp tích cực vào việc bảo vệ nên dân chủ tự do ở quốc gia thứ hai này cho chúng ta. Và tôi chọn làm việc khoa học kỹ thuật hầu mong giúp chiến sĩ của chúng ta có những phương tiện tối tân nhất, hữu hiệu nhất để thắng trận và trở về nguyên vẹn với gia đình họ..."


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét